Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 37
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi thành trò chơi nhỏ so tài ăn ý, nhiệm vụ thứ ba nối tiếp ngay đó.
Đây mới là một nhiệm vụ thực sự, yêu cầu mỗi đều tặng hoa cho bạn đời, và tặng khi mặt trời lặn, tức là chỉ còn đầy một tiếng đồng hồ nữa.
vấn đề là quanh đây lấy hoa?
Tuy nhiên, Quan Lâm chỉ chịu trách nhiệm công bố nhiệm vụ chứ ý định giúp đỡ.
"Thực thể gấp hoa giấy." Thẩm Như nghĩ một lát .
" ." Trần Hiểu Hàm vỗ tay, cảm thấy đây là một ý , "Luật chơi nhất định là hoa thật, hơn nữa mạng nhiều video hướng dẫn, chúng thể học theo."
Kỷ Quân Chương ít khi tham gia cuộc thảo luận, lúc chen lời: "Cảnh Lê gấp, để em dạy ."
"Cảnh Lê, hả?" Thẩm Như vẻ mặt đầy kinh ngạc.
Trong nháy mắt Cảnh Lê trở thành trung tâm của sự chú ý, tất cả đều về phía .
Quay đầu , về phía Kỷ Quân Chương, đối diện với ánh mắt khích lệ của Kỷ Quân Chương, trong lòng mềm nhũn.
Cậu hiểu ý của Kỷ Quân Chương, hy vọng thể kết thêm nhiều bạn bè, gấp hoa là một việc nhỏ, nhưng thể khiến tương tác với tất cả .
Tình bạn cũng giống như tình yêu, cần thời gian ở bên , cần hiểu , cần giao tiếp và trao đổi.
"Ừ, em ." Cậu gật đầu.
"Tuyệt quá." Thẩm Như chạy đến mặt , "Cậu gấp những loại hoa gì?"
"Hoa cẩm chướng, hoa tulip, hoa hồng, hoa ly." Cảnh Lê , "Em dạy gấp hoa hồng nhé, nó hợp hơn."
Chu Thi là vụng về, lo lắng học : "Có khó lắm ?"
"Không khó ."
"Có một vấn đề," Dương Dịch , "Chúng giấy để gấp?"
Dư Mễ Duyệt : "Có đấy, trưa nay mua đồ ăn, thấy ở siêu thị nhỏ."
Lúc mới nhận ngay từ đầu chương trình ý định để họ tự gấp hoa, nếu chuẩn cả giấy gấp.
Mua giấy gấp xong, bắt đầu gấp hoa. Người phim hướng ống kính tay Cảnh Lê, những khác cũng xúm vây quanh câu, Dư Mễ Duyệt nhịn cảm thán: "Cảnh Lê, tay quá."
Cô chút cuồng tay, đầu tiên gặp Lang Nhan, chính là vì chú ý đến tay cô , từ đó thôi thúc cô xin thông tin liên lạc, mới duyên phận bây giờ.
Quả nhiên, Lang Nhan chút ghen, lặng lẽ đưa tay mắt cô lắc lắc, kéo sự chú ý của cô về phía .
Dư Mễ Duyệt bật , nhét tay tay cô , mười ngón tay đan c.h.ặ.t.
Bây giờ Cảnh Lê còn dạy, chỉ gấp một cho xem .
Không dạy nên gấp nhanh, những khác căn bản hiểu câu gấp như thế nào, chỉ cảm thấy loáng một cái hình dáng hoa hồng hiện , loáng một cái nữa gấp xong.
"Cái quá, y như hoa hồng thật," Thẩm Như mượn hoa từ Cảnh Lê, cầm tay, "Đây là hoa hồng Kawasaki ?"
" ." Cậu chút kinh ngạc, "Chị Thẩm cũng thích gấp giấy ?"
Thông thường, từng tiếp xúc ít khi nhận tên chính xác của nó.
Thẩm Như đưa hoa cho Trần Hiểu Hàm bên cạnh, cô cũng nghiên cứu, nhẹ nhàng : "Trước đây trạng thái , mỗi ngày ở nhà việc gì , nên thường xem mấy cái video để g.i.ế.c thời gian."
Cô vén một lọn tóc tai, mỉm , " vốn cũng học thử, nhưng theo hướng dẫn mấy , nào cũng mắc kẹt ở một bước, kiên nhẫn nên bỏ cuộc."
Cảnh Lê nhớ vinh quang của cô khi gặp tai nạn, nghĩ đến sự cô đơn của cô , : "Những vai diễn chị đóng đều kinh điển, em đều thích lắm, nhưng em thích nhất vai Giang Nguyệt, cô sinh vô cùng rực rỡ, cưng chiều, nâng niu, gia đình gặp biến cố lớn, cô gần như rơi xuống vực sâu, nhưng cô bao giờ từ bỏ, vẫn luôn tin lý tưởng của , cuối cùng vượt qua chính , trở thành thành công và xuất sắc nhất trong bộ phim."
Cậu cong mắt , " thích câu thoại của cô , ' sợ nghịch cảnh, chỉ cần giữ vững tấm lòng ban đầu, sẽ chiến thắng'"
Thẩm Như ngẩn , Cảnh Lê.
Cảnh Lê gì nữa, cầm một tờ giấy khác, bắt đầu dạy gấp hoa.
Thẩm Như rũ mắt suy tư.
Ban đầu Cảnh Lê học gấp giấy, thực là vì những đứa trẻ ở trường đặc biệt và trại trẻ mồ côi, để tương tác và giao tiếp với chúng, vì đặc biệt kiên nhẫn và tỉ mỉ.
Người cuối cùng là Chu Thi cũng gấp hoa thành công, Cảnh Lê " thành nhiệm vụ", cầm bảy bông hoa gấp cẩn thận, chạy đến mặt Kỷ Quân Chương.
"Thầy Kỷ." Cậu đưa bảy bó hoa hồng cho Kỷ Quân Chương như thể tặng một báu vật.
Kỷ Quân Chương nhận lấy, trân trọng ôm lòng, "Anh sẽ giữ gìn cẩn thận."
Khóe miệng Cảnh Lê cong lên, xòe tay , đưa về phía , "Còn của em ?"
Kỷ Quân Chương chỉ gấp một bông, trịnh trọng đặt lòng bàn tay , sâu vài giây, "Anh gấp lắm."
Cảnh Lê cầm lấy bông hoa, ý lan đến đuôi mắt, "Đẹp lắm ."
Những khác cũng tặng hoa cho .
Nhiệm vụ thành, từ trung tâm du lịch , bên ngoài trời tối, nhưng thời gian thực vẫn còn sớm còn đến bốn giờ. Dương Dịch hỏi: "Có ai tắm suối nước nóng ?"
"Chúng ." Vu Gia Viễn nắm tay Thẩm Như .
"Chúng cũng ." Lang Nhan và Dư Mễ Duyệt .
Chu Thi và Trần Hiểu Hàm cũng hứng thú.
Cảnh Lê mặt, hỏi Kỷ Quân Chương: "Đi ?"
Kỷ Quân Chương gật đầu, : "Em tập trượt tuyết lâu như , ngâm trong nước nóng cơ thể sẽ thoải mái hơn nhiều."
Khu suối nước nóng ở phía khu biệt thự, cách xa, bộ vài phút là đến.
khi , về chỗ ở lấy đồ bơi . Trước đó khi tập mở màn, chương trình nhắc nhở ở đây suối nước nóng, tự giác mang theo khi thu dọn hành lý.
Đến khu suối nước nóng, nam nữ tách đồ .
Lúc mấy VJ đều tắt máy , họ nhận thông báo của Quan Lâm, lát nữa tắm suối nước nóng thì cần nữa.
Phòng đồ cố ý ngăn thành từng buồng, nhưng đều là cùng giới, cũng gì ngại.
Bên cạnh Cảnh Lê là Kỷ Quân Chương, giờ đây nhận Kỷ Quân Chương còn đơn thuần như nữa, khi liếc mắt , luôn chút chột , nhưng .
Vóc dáng Kỷ Quân Chương thực sự , c** q**n áo càng thêm rõ ràng.
Bờ vai rộng, vòng eo và bụng thể thấy rõ sức mạnh, đường nét cơ bắp vặn, cánh tay rắn chắc, ôm cảm giác tràn ngập sự an . Điểm Cảnh Lê cảm nhận mấy , thực sự an tâm.
Ánh mắt xuống thấp hơn một chút, khi quét đến một nơi nào đó, Cảnh Lê im lặng, nhanh ch.óng mặt , thầm nghĩ ông trời rốt cuộc thiên vị đến mức nào?
Ánh mắt đ.á.n.h giá của Cảnh Lê hề kín đáo, thể là quang minh chính đại, Kỷ Quân Chương thong thả quần áo, khoác áo choàng tắm, , cúi ghé sát tai , giọng trầm thấp mang theo ý nồng đậm: "Đẹp ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-37.html.]
Cảnh Lê vội vàng bịt tai .
Giọng điệu quá phạm quy!
Cậu hoảng loạn ngẩng đầu, chạm đôi mắt mang theo vài phần trêu chọc dịu dàng của Kỷ Quân Chương, theo bản năng nuốt nước bọt, đầu , trả lời.
Kỷ Quân Chương thu hết vẻ mặt của mắt, câu trả lời hài lòng, khẽ một tiếng, dịu giọng : "Em cũng mau ."
Cảnh Lê ngoan ngoãn gật đầu.
khi cởi áo khoác, cởi áo len, chỉ còn chiếc áo sơ mi cuối cùng, thấy Kỷ Quân Chương vẫn , ngón tay đặt cúc áo động đậy .
Cậu khó khăn mở miệng: "Thầy Kỷ."
Kỷ Quân Chương khẽ : "Hửm?"
"Anh đừng em."
"Vừa nãy em cũng mà." Anh khẽ .
Chẳng lẽ còn qua nữa hả? Tay Cảnh Lê suýt chút nữa thì xé đứt cúc áo. Cậu l**m môi, giọng mềm xuống, nắm lấy tay áo Kỷ Quân Chương, nhẹ nhàng lay lay, "Thầy Kỷ."
Ánh mắt Kỷ Quân Chương tối sầm , yết hầu khó khăn trượt lên xuống, một cơn ngứa ngáy thể kiềm chế bùng cháy từ đáy lòng, khiến mất sự thản nhiên vốn .
Anh , Cảnh Lê nữa.
Anh sợ nếu nữa, sẽ Cảnh Lê sợ mất.
...
Vì VJ theo , nên đều tự nhiên và thoải mái khi ngâm trong suối nước nóng.
Bốn quý cô ngâm trong suối nước nóng và trò chuyện tâm sự. Một hồ khác, các trai cũng tụ tập, trò chuyện về những chủ đề quan tâm.
Vu Gia Viễn và Chu Thi đều bố, hơn nữa đều là những ông bố mới, tụ trò chuyện về kinh nghiệm nuôi dạy con cái.
Cảnh Lê, Kỷ Quân Chương, Chu Diễm và Dương Dịch ở cùng , nhưng chỉ Chu Diễm và Cảnh Lê trò chuyện. Từ lúc sáng Chu Diễm chủ động xin thông tin liên lạc của Cảnh Lê, Cảnh Lê gửi video bình minh cho , quan hệ hơn nhiều.
Sau vài trò chuyện, Cảnh Lê phát hiện Chu Diễm nhiều sở thích giống , ví dụ như đều thích đồ ăn ngon, thích đồ ngọt, thích phong cảnh, du lịch khắp nơi.
Cậu dựa thành hồ, đầu gối lên cánh tay, Chu Diễm về ước mơ âm nhạc của .
"Rồi một ngày nào đó, sẽ dẫn ban nhạc của , tổ chức một buổi hòa nhạc mười nghìn ." Đáy mắt Chu Diễm dường như vô vàn vì rơi , sáng ngời rực rỡ.
Cảnh Lê : " nhất định sẽ xem."
Chu Diễm gật đầu thật mạnh: " sẽ giữ cho vị trí nhất."
Cảnh Lê : "Ừ."
Nhớ đến bạn Ôn Dương, : " cũng một bạn yêu âm nhạc, tài năng như , thời gian, giới thiệu cho hai quen."
Chu Diễm mong chờ: "Được."
Cảnh Lê dành nửa ngày buổi sáng để học trượt tuyết, dù chỉ ngã một , nhưng cả vẫn đau nhức ê ẩm, tắm suối nước nóng xong, cảm thấy cả như tái sinh, thoải mái hơn nhiều.
Ra khỏi khu suối nước nóng, duỗi , nhảy tại chỗ mấy cái, với Kỷ Quân Chương: "Thầy Kỷ, em hồi phục năng lượng !"
Kỷ Quân Chương khẽ cong môi, đưa tay giúp chỉnh chiếc khăn quàng cổ xộc xệch, ánh mắt khóa c.h.ặ.t một lát, đột nhiên hỏi: "Em ngại nếu hút một điếu t.h.u.ố.c ?"
Cảnh Lê lắc đầu: "Không ."
Kỷ Quân Chương liền tìm trợ lý Lâm Lợi xin một điếu t.h.u.ố.c.
Anh cho thời gian một điếu t.h.u.ố.c để bình những suy nghĩ vẫn luôn dứt từ khi quần áo trong phòng đồ.
Khói t.h.u.ố.c hòa lẫn với sương mù trắng xóa, thêm ngược sáng, gương mặt Kỷ Quân Chương ẩn đó, Cảnh Lê chút rõ biểu cảm của . tầm của Kỷ Quân Chương rõ ràng, kiêng dè Cảnh Lê, phác họa từng đường nét và biểu cảm của , thấy hoạt bát linh động, thấy tươi rạng rỡ.
Lòng mềm nhũn như nước, tên Cảnh Lê trong đó, bao bọc một cách dịu dàng.
Kỷ Quân Chương nghĩ, cuộc đời trải qua ba mươi hai năm, rung động đến muộn, nhưng, nó đến đúng lúc.
Anh thực sự may mắn, ngày Đông Chí năm ngoái, thời điểm đúng đắn , gặp Cảnh Lê.
Hút xong điếu t.h.u.ố.c, tâm trạng Kỷ Quân Chương bình tĩnh , cũng sắp xếp thỏa tình cảm của dành cho Cảnh Lê.
Anh thích, thì định buông tay.
_____
Ba ngày hình đầu tiên trôi qua nhanh, buổi hình thứ hai sẽ diễn đó hai ngày.
Khi rời , Cảnh Lê vẫn còn luyến tiếc việc trượt tuyết.
Trưa hôm qua, Kỷ Quân Chương dẫn cáp treo l*n đ*nh núi, họ cùng trượt xuống từ đỉnh núi, tốc độ ch.óng mặt, nhịp tim cũng ngừng tăng nhanh.
Adrenaline tăng vọt, hưng phấn đến mức đầu ngón tay cũng run rẩy.
Nhớ , vẫn cảm thấy sảng khoái.
Thấy luyến tiếc, Kỷ Quân Chương : "Muốn chơi lúc nào cũng thể đến, khu trượt tuyết ở đây mở cửa đến hết tháng ba."
Cảnh Lê : "Anh cũng cùng chứ?"
Ánh mắt Kỷ Quân Chương dịu dàng: "Đi cùng ."
Cảnh Lê mím môi, nhưng vẫn giấu nụ tràn khóe miệng, dứt khoát giấu nữa, thoải mái lộ nụ : "Một lời định."
Xuống núi tuyết, Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương tạm biệt , trực tiếp sân bay, bay đến thành phố M.
Khi hạ cánh, trời tối.
Lạc Hiểu Tiêu đặt khách sạn, hai đến khách sạn nghỉ ngơi một đêm .
Cân nhắc tình hình thực tế của hai , Lạc Hiểu Tiêu đặt phòng suite, phòng hai phòng ngủ.
Quẹt thẻ phòng suite, Cảnh Lê theo bản năng theo Kỷ Quân Chương cùng một phòng ngủ, Lạc Hiểu Tiêu ho nhẹ nhắc nhở, mới phản ứng , bước , nhanh ch.óng chạy phòng bên cạnh của .
Đêm đó, Cảnh Lê mất ngủ.
Trằn trọc giường lâu, ngủ , liền mở cửa phòng khách, nhưng phát hiện Kỷ Quân Chương cũng nghỉ, đang ở phòng khách, cầm một cuốn sách .
"Thầy Kỷ, vẫn ngủ ?" Bây giờ hơn một giờ .
Kỷ Vân Chương bảo đến : "Có lẽ căng thẳng."
Cảnh Lê đến bên cạnh , khó hiểu: "Căng thẳng?"
"Vì ngày mai gặp trưởng bối quan trọng đối với em," Kỷ Quân Chương khép sách , đặt sang một bên, nghiêng đầu , "Anh hy vọng đó thể chấp nhận .”