Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 31

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Dạo gần đây Nam Tinh tiếp khách, lấy cớ bệnh mấy ngày, buổi tối cũng lên sân khấu, mỗi ngày đều lười biếng tựa lan can, xuống con phố bên , cứ như cả ngày.

Mỗi thấy bóng dáng giống Sở Hoài An, y luôn thêm vài .

Tỳ nữ bên cạnh là y mua từ tay tú bà, vẫn luôn mang theo bên , nuôi đến mức chút vô pháp vô thiên, lúc dám nhạo y, y đầu liếc nàng.

Tỳ nữ chẳng sợ y, y bao giờ đ.á.n.h mắng nàng.

"Công t.ử, thích Sở đại nhân ?" Nàng .

Nam Tinh ngẩn , cầm quạt giấy khẽ gõ nàng một cái, "Đừng lung tung."

"Ta lung tung, mấy ngày nay, mỗi Sở đại nhân đến, đều vui vẻ, ngài đến, thấy vẻ thất vọng." Nàng chỉ điểm thứ hai, "Dạo khi đề, nếu Sở đại nhân đến, luôn cố ý đề đặc biệt khó khăn và kỳ quái, khiến thể trả lời trong thời gian quy định, đây như ."

Kể từ khi Sở Hoài An đến đây, phòng của Nam Tinh, còn vị khách thứ hai nào bước .

Mấy ngày nay y thậm chí còn lộ mặt.

"Ta ngóng , Sở đại nhân lắm, là một vị quan vì dân, hơn nữa ngài đến nay vẫn thú thê, trong nhà cũng thị , giữ ."

Tỳ nữ chắc chắn : "Ngài mấy mà đến, chắc chắn là thích ."

Tim Nam Tinh đập nhanh vì lời nàng , y cảm thấy nóng, mở quạt , gió ngừng quạt mặt, khóe miệng bất giác cong lên cao.

giây tiếp theo, y liền cụp mắt xuống, khóe miệng cong lên cũng hạ xuống, cuối cùng mím c.h.ặ.t .

Suýt nữa y quên mất phận của , nào tư cách bàn luận chuyện thích , huống chi là vọng tưởng một như thích y.

Những ngày y ?

Tỳ nữ vẫn còn , nhưng Nam Tinh lọt tai.

Y dậy, tự trách bản , "Truyền xuống, buổi tối treo bảng..."

Y còn xong một câu, tỳ nữ hưng phấn kéo kéo tay áo y, "Công t.ử công t.ử, là Sở đại nhân."

Nam Tinh theo bản năng , theo hướng tay tỳ nữ chỉ, quả nhiên thấy Sở Hoài An, Sở Hoài An thẳng xuống lầu, như cảm nhận điều gì, đột nhiên ngẩng đầu lên, mỉm với y.

Sở Hoài An đến đón Nam Tinh ngoài chơi xuân.

Nam Tinh từng rời khỏi chốn hoan lạc, y cũng từng khách làng chơi đưa về nhà, nhưng quả thật đây là đầu tiên mời ngoài du ngoạn ngắm cảnh.

Họ dạo trong chợ, cái gì Nam Tinh cũng cảm thấy hứng thú, chỗ nào cũng một chút, giống như một đứa trẻ, đến vui vẻ.

Sở Hoài An mỉm , bên cạnh y, y , liền cùng y đến đó, thấy y dừng một sạp hàng bán mặt nạ, cầm một chiếc mặt nạ hồ ly thích thú rời tay, liền trả tiền, tự tay đeo cho y.

Sau khi rời khỏi chợ, Sở Hoài An đưa Nam Tinh khỏi thành.

Đến rừng đào chân núi Phượng Sơn.

Hoa đào ở đây đều nở rộ, hoa nở rộ khắp núi đồi, xa, cũng là cảnh tháng tư. Nam Tinh cảnh như tranh vẽ mắt, đột nhiên đầu, Sở Hoài An.

"Sao ngươi với như ?" Y một câu trả lời, hơn là cả ngày nghĩ ngợi lung tung.

"Vì thích ngươi." Giọng Sở Hoài An tựa như làn gió nhẹ nơi khe núi lúc , dịu dàng lướt qua gò má y.

Hai má Nam Tinh nhanh ch.óng ửng hồng, vẻ ngượng ngùng hiện lên đáy mắt, tâm trạng như diều giấy, bay cao v.út.

" ngươi bao giờ chạm ."

Y dừng một chút, "Có ngươi ghét bỏ ..."

Sở Hoài An cắt ngang lời y, "Nam Tinh, đừng tự hạ thấp ."

"Ta thích ngươi, nên trân trọng ngươi, cưới ngươi, cùng ngươi nắm tay trọn đời." Hắn Nam Tinh, từng chữ từng chữ một, "Ngươi nguyện ý ?"

Nam Tinh tựa lòng Sở Hoài An, sợ thấy, lớn tiếng : "Nguyện ý, nguyện ý."

...

Đến cảnh Sở Hoài An bày tỏ lòng , Cảnh Lê hô cắt, đây thứ bảy dừng .

Cậu rời khỏi vòng tay Kỷ Vân Chương, lau nước mắt, xin các nhân viên.

Mọi đều thiện, ai trách .

Họ việc tay Đinh Nhất Hướng, chuyện quá quen thuộc. Đinh Nhất Hướng tính tình nóng nảy, yêu cầu cao, thường một cảnh mười mấy hai chục là chuyện bình thường, Cảnh Lê nhiêu đây là gì.

Đoán nguyên nhân Cảnh Lê cứ mắc kẹt ở cảnh , Kỷ Quân Chương hiệu, với Đinh Nhất Hướng: "Nghỉ một chút , chuyện với Cảnh Lê."

Đinh Nhất Hướng mặt mày cau , nể mặt Kỷ Quân Chương nên mắng , khoát tay, "Mười phút." Kéo dài nữa, cảnh hôm nay khỏi .

Kỷ Quân Chương đưa Cảnh Lê đến một chỗ yên tĩnh .

Cảnh Lê ủ rũ cúi đầu, gì, đột nhiên môi một thứ gì đó chạm , ngẩn , mới nhận là một viên kẹo.

Vẫn là kẹo sữa.

Cậu theo bản năng há miệng, ăn viên kẹo từ tay Kỷ Quân Chương.

Sau khi vứt vỏ kẹo thùng rác, Kỷ Quân Chương mở lời, giọng trầm thấp dịu dàng: "Đỡ hơn ?"

Vị sữa và vị ngọt lan tỏa trong miệng, Cảnh Lê phồng má, ngẩng đầu lên, định , ngón tay Kỷ Quân Chương vươn tới chạm nhẹ .

Cảnh Lê đột nhiên mở to mắt, động tác ngậm kẹo cũng dừng .

Kỷ Quân Chương tự nhiên thu tay về, mỉm , "Có chuẩn cho cảnh hôn ?"

Sự chú ý của Cảnh Lê kéo về câu hỏi, thành thật thừa nhận: " ."

Càng đến gần, càng căng thẳng, căn bản thể coi cảnh hôn như một cảnh bình thường. Cậu cũng nữa.

Kỷ Quân Chương : "Luyện tập thử ?"

Cảnh Lê do dự hai giây, "Cảnh hôn?"

"Ừ, cảnh hôn."

Cảnh Lê há miệng, nhưng kịp gì, Kỷ Quân Chương kéo trở vòng tay, giúp điều chỉnh thành tư thế Nam Tinh tựa lòng Sở Hoài An.

"Chúng còn nhiều thời gian." Anh giải thích hành động của .

Cảnh Lê chớp mắt, cũng đúng, họ chỉ mười phút, nhiều lời sẽ lãng phí thời gian.

Cậu ngẩng mặt lên, vặn đối diện với đôi mắt rũ xuống của Kỷ Quân Chương, bên trong đó là sự dịu dàng như mưa xuân đ.á.n.h thức vạn vật, gió hè hiu hiu, nắng đông ấm áp, thể kiềm chế mà chìm đắm đó.

Bàn tay Kỷ Quân Chương lớn, cũng nóng, một tay nâng mặt , ngón tay cái nhẹ nhàng v**t v* gò má , nơi chạm truyền đến từng đợt tê dại, lan tỏa mãi tận đáy lòng.

Nhịp tim bất chợt tăng nhanh.

Tứ chi trở nên nhẹ bẫng, lâng lâng.

Hơi thở của Kỷ Quân Chương càng lúc càng gần, cách giữa họ cũng càng lúc càng ngắn, thở hòa quyện , Cảnh Lê theo bản năng nhắm mắt .

Cậu thấy Kỷ Quân Chương khẽ một tiếng.

"Cảnh Lê, còn nhắm mắt."

Cậu mở mắt , ánh mắt chạm ánh mắt Kỷ Quân Chương.

Giây tiếp theo, môi truyền đến một xúc cảm nhẹ.

Là Kỷ Quân Chương hôn .

Không sâu, chỉ là môi chạm môi thuần khiết.

——Nụ hôn của Sở Hoài An cẩn thận, mang theo vô vàn trân trọng và yêu thương.

Hàng mi Cảnh Lê khẽ run rẩy, chậm rãi nhắm mắt .

Hơi thở của y nhẹ , điều gì đó theo nụ hôn rơi lòng hồ, mặt hồ vốn yên tĩnh gợn lên từng vòng từng vòng gợn sóng, mãi thể bình tĩnh .

Cảnh Lê nghĩ, căng thẳng .

Bởi vì đối tượng là Kỷ Quân Chương.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-31.html.]

Bởi vì rung động vì Kỷ Quân Chương.

Nụ hôn nhẹ kéo dài quá lâu, Kỷ Quân Chương là lịch thiệp, kiềm chế vô cùng, chỉ chạm nhẹ vài giây, liền buông câu lùi một bước, ánh mắt dịu dàng ,"Cần nữa ?"

Suy nghĩ thông suốt, lý trí trở , Cảnh Lê lắc đầu, nở nụ rạng rỡ, "Em điều chỉnh xong ."

Trở phim trường, cảnh thuận lợi. Hơn nữa, cảnh hôn lời tỏ tình, chỉ một là qua, để Đinh Nhất Hướng bắt bẻ nửa điểm.

Đinh Nhất Hướng ngậm điếu t.h.u.ố.c, màn hình giám sát xem đoạn , biểu cảm của hai trong ống kính, hừ một tiếng, cảm thấy hình như dọng một đống thức ăn ch.ó?

_

Vai diễn khách mời của Kỷ Quân Chương ít hơn Cảnh Lê nhiều, nhân vật Sở Hoài An thực là nhân vật tồn tại trong ký ức của Nam Tinh, trong phim khi Nam Tinh gặp nữ chính, Sở Hoài An qua đời hơn nửa năm.

, cảnh của đến năm ngày xong.

Cảnh cuối cùng là do biên kịch tâm tư riêng thêm .

nghĩ nghĩ , vẫn cảm thấy kết thúc quá buồn quá khổ, cô đành lòng để cp của kết cục , lập tức tranh luận lý lẽ với Đinh Nhất Hướng, đổi lấy một kết cục trùng phùng.

Kết cục cũng hợp lý.

Nam Tinh kể cho nữ chính câu chuyện của và Sở Hoài An, thứ tình cảm đó, nữ chính thể cảm nhận . Hạnh phúc mà cô thấy Nam Tinh ở kiếp lẽ cũng bao gồm việc trùng phùng với Sở Hoài An, viên mãn mối lương duyên .

Cảnh cuối cùng, Đinh Nhất Hướng lãng mạn.

Nam Tinh chuyển thế và Sở Hoài An chuyển thế ngày Tết Nguyên Tiêu, giữa ánh đèn rực rỡ gặp . Sở Hoài An vô tình rơi chiếc mặt nạ hồ ly của Nam Tinh, một ánh , như ngàn năm trôi qua.

Sau khi xong cảnh , Kỷ Quân Chương đóng máy.

Đinh Nhất Hướng cầm một bó hoa hồng đỏ tươi, đặt tay Cảnh Lê, "Cậu tặng cho Quân Chương ."

Cảnh Lê ôm bó hoa, gật đầu.

Kỷ Quân Chương ít diễn viên, nhân viên vây quanh, họ chụp ảnh chung với . Đây là yêu cầu vô lý, Kỷ Quân Chương từ chối.

Chú ý thấy Cảnh Lê ôm bó hoa tới, đám đông tự động tản , nhường đường cho .

Bước đến mặt Kỷ Quân Chương, Cảnh Lê cong mắt , má lúm đồng tiền khẽ hiện lên, nụ ngọt ngào. Cậu đưa bó hoa tới, "Thầy Kỷ, chúc mừng đóng máy."

Kỷ Quân Chương nhận lấy hoa, ánh mắt dừng mặt Cảnh Lê, giọng trầm thấp từ tính dễ , "Ôm một cái nhé?"

Cảnh Lê gật đầu.

Giây tiếp theo, Kỷ Quân Chương liền ôm lòng.

Những xung quanh lượt hóa thành fan couple:

"A a a a a a a a, cp của siêu ngọt!"

"Viên mãn !!"

"Đợi đạo diễn Đinh tung hậu trường của thầy Kỷ và Cảnh Lê lên nhật ký phim trường, cũng chia sẻ, hét thật to, cp của ngọt c.h.ế.t mất!!"

Tựa lòng Kỷ Quân Chương, Cảnh Lê mượn cớ che giấu, quang minh chính đại cong cao khóe miệng.

Tối mai Kỷ Quân Chương một hoạt động từ thiện tham gia, sáng sớm hôm , Cảnh Lê nửa tỉnh nửa mê, thấy tiếng rửa mặt, ôm chăn dậy, mơ mơ màng màng xuống giường.

Trong phòng vệ sinh, Kỷ Quân Chương đang đ.á.n.h răng, thấy tiếng bước chân, mở cửa, Cảnh Lê dụi dụi mắt, tỉnh táo hơn một chút, "Sớm ?"

"Chín giờ bay, từ đây đến sân bay còn mất hai tiếng rưỡi." Anh đ.á.n.h răng xong, hỏi, "Muốn dùng nhà vệ sinh ?"

Cảnh Lê lắc đầu, "Chỉ là thấy tiếng động nên thức."

"Xin , ồn đ.á.n.h thức em."

Cảnh Lê dựa khung cửa, "Thầy Kỷ, em cũng thích lời xin ."

Kỷ Quân Chương ngẩn , dịu dàng , ý khóe miệng rõ ràng, "Được, nữa."

Cảnh Lê hài lòng.

Cậu lấy tay che miệng, ngáp một cái, "Em ngủ tiếp đây."

"Ừ."

Kỷ Quân Chương nhanh ch.óng thu dọn đồ đạc, kéo vali hành lý rời , nhưng đến cửa, nhẹ nhàng trở bên giường, Cảnh Lê vẫn ngủ , tiếng động liền mở mắt .

"Anh đây."

Anh cong môi, "Về nhà gặp."

Nhà.

Cảnh Lê rộ lên, "Ừm, về nhà gặp."

_

Sau khi Kỷ Quân Chương rời khỏi đoàn phim, Đinh Nhất Hướng bắt đầu cho nhân viên tuyên truyền đăng ảnh hậu trường và ảnh chụp chung của Kỷ Quân Chương và Cảnh Lê lên nhật ký phim trường weibo chính thức của bộ phim.

Không tốn chút sức, bộ phim cùng tên tuổi của họ lên top tìm kiếm.

[??? Hợp tác á?]

[Má ơi, cuối cùng xem thầy Kỷ đóng phim truyền hình là chuyện từ bao giờ nhỉ?]

[Phải là tạo hình điên.]

[Nghe trong nội bộ tiết lộ, đầu tiên là đạo diễn Đinh hốt Cảnh Lê, đó mượn Cảnh Lê, hốt luôn cả thầy Kỷ đoàn, hai diễn một chuyện tình bi thương ?]

[Series đạo diễn Đinh keo kiệt vặt lông cừu.]

[ Ngược luyến tình thâm? Thiệt hả bà Thơ? là 'chó cỏ' thích xem!]

* 土狗 (tǔgǒu) nghĩa đen là "chó ", "chó cỏ", "chó địa phương". Trên internet dùng với ý nghĩa khiêm tốn, tự nhận bình thường, "sang chảnh", gu thưởng thức bình dân, thậm chí phần "th* t*c" hoặc dễ dãi.

[Giả, chỉ ngược là thật.]

[Sao ngược? hiểu , biên kịch ở phim trường nhét cho cả đống đường, thế là nổi điên lên ngược cho hả giận hả?]

[Không , , đừng linh tinh! Đương nhiên, ăn đường no nê , các chị em đừng mà ghen tị với nhé!]

[Tóm một biên kịch , phát ngay nhà , kể thêm mấy chuyện hậu trường mà!]

[Ở một góc ai quan tâm, tài khoản marketing tung tin, thầy Kỷ sắp tham gia show thực tế , còn cùng Cảnh Lê trong "Chuyến lãng mạn" nữa!]

[Má ơi!]

...

Cảnh Lê trong dư luận ồn ào náo nhiệt mạng, xong cảnh cuối cùng của Nam Tinh.

Sau khi che chắn cho nữ chính trốn thoát, Nam Tinh đám binh mã tụ tập bên ngoài lều, y thể rời nữa.

Y cũng trốn.

Y tẩy trang, cởi bỏ bộ y phục hoa khôi , uống cạn chén rượu độc, đốt một ngọn lửa, đó ôm chiếc mặt nạ hồ ly Sở Hoài An tặng giường, yên tĩnh nhắm mắt .

Y mỉm , chìm giấc mộng vĩnh viễn.

...

Đinh Nhất Hướng tuyên bố Cảnh Lê đóng máy, bó hoa bách hợp và bao lì xì cùng trao cho , hỏi: "Thật sự cần chuẩn tiệc đóng máy ?"

Cảnh Lê cảm kích , : "Không cần ạ."

"Được thôi." Đinh Nhất Hướng nhún vai.

Anh vỗ vai Cảnh Lê, chân thành : "Cậu , nhưng vẫn cần trưởng thành, hy vọng cơ hội, chúng thể hợp tác thật sự một ."

Anh đưa tay về phía Cảnh Lê.

Cảnh Lê bắt tay , khẽ nhếch cằm, tự tin và kiêu hãnh, "Sẽ cơ hội thôi, cũng mong chờ."

Cậu sẽ cố gắng, cũng sẽ trưởng thành.

Một ngày nào đó, sẽ leo l*n đ*nh núi, đến bên cạnh Kỷ Quân Chương, cùng ngắm phong cảnh.

 

 

Loading...