Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Tắm xong, Cảnh Lê mới phát hiện nãy chạy quá nhanh, căn bản mang quần áo , hơn nữa quen dùng áo choàng tắm, lúc chỉ một chiếc khăn tắm.

Không lẽ cứ quấn khăn tắm mà ngoài.

Cửa phòng tắm hé một khe nhỏ, Cảnh Lê thò đầu , "Thầy Kỷ, giúp em một tay."

Kỷ Quân Chương ngẩng đầu , thấy giấu gần hết cánh cửa, đoán quên mang quần áo.

"Ở trong tủ quần áo ?"

" , cái bộ màu trắng ạ."

Kỷ Quân Chương dậy, lấy bộ đồ ngủ của Cảnh Lê từ trong tủ quần áo, lấy thêm một chiếc q**n l*t, đặt tay .

q**n l*t đặt ở cùng, mặt Cảnh Lê nóng lên, vội vàng nhận lấy quần áo, "Em xong ngay đây."

Lời dứt, cửa nhanh ch.óng đóng .

Một phút , cửa mở , mặt Cảnh Lê đỏ bừng.

Đối diện với ánh mắt qua của Kỷ Quân Chương, miệng nhanh hơn não một bước, lập tức giải thích: "Đây là do nóng bốc lên." Nói xong, mới nhận giải thích như chẳng khác nào "lạy ông ở bụi ", mặt lập tức càng nóng hơn.

Ánh mắt lảng tránh, im lặng đến lưng Kỷ Quân Chương, hai tay đặt lên vai , đẩy về phía phòng tắm, "Xong thầy Kỷ, mau tắm , muộn lắm ."

Kỷ Quân Chương thuận thế đẩy đến ngoài phòng tắm, dừng , đầu , trong mắt tràn đầy ý , "Anh còn lấy quần áo, em đưa cho ?"

Cảnh Lê: "..."

Mất mặt .

Cậu mặt đơ , bước nhanh đến bên giường, đá giày trèo lên, quấn c.h.ặ.t trong chăn như một con nhộng, "Em buồn ngủ , thầy Kỷ ngủ ngon."

Lại một nữa sự đáng yêu của cho mềm lòng, Kỷ Quân Chương khẽ , trở bên giường nhấc đầu Cảnh Lê , cẩn thận sờ chân tóc , xác định khô, liền tắt đèn chính, bật đèn đầu giường.

"Ngủ ngon." Ánh mắt dịu dàng rơi xuống, giọng cũng nhẹ nhàng, như cơ. gió mùa hè.

Cảnh Lê nghiêng, nửa khuôn mặt vùi chiếc gối mềm mại, đợi Kỷ Quân Chương cầm quần áo tắm, mới ôm chăn dậy, đưa tay ấn n.g.ự.c .

Nhịp tim ở đó, nhanh.

Còn nhanh hơn nãy.

Cậu nhắm mắt , ngửa xuống giường, mấy giây, nhịn ôm chăn lăn qua lộn một vòng. Thầy Kỷ phạm quy quá !

Hu hu, thật sự sắp cho rung động !

_

Cảnh Lê vốn còn đang nghĩ, lát nữa Kỷ Quân Chương tắm xong, cũng lên giường , liệu ngủ .

từng ngủ chung giường với ai.

lẽ giường quá mềm, ánh đèn màu ấm quá dễ chịu, tin tưởng và tính nhiệm Kỷ Quân Chương, hơn nữa mấy ngày nay đều gấp rút phim, ngủ đủ giấc, thực sự mệt mỏi, một lát, mí mắt kìm mà sụp xuống, dính c.h.ặ.t .

Không từ lúc nào, ngủ .

Tắm xong bước , Kỷ Quân Chương nhẹ nhàng bước đến bên giường, cụp mắt, mượn ánh đèn đầu giường ngắm gương mặt ngủ say của Cảnh Lê.

Cảnh Lê ngủ ngon, một tay nắm c.h.ặ.t chăn, hô hấp khẽ khàng.

Khuôn mặt giãn , thư thái, hàng mi dài và dày rủ xuống mắt tạo thành một hàng bóng mờ nhạt, khóe miệng cong lên, như đang mơ một giấc mơ .

Lặng lẽ ngắm hồi lâu, ý khóe môi Kỷ Quân Chương lan đến tận đuôi mắt, vẻ mặt vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng vén chăn, cũng xuống.

Một đêm mộng mị.

Khi Cảnh Lê thức dậy, Kỷ Quân Chương thức, đang bưng một tách cà phê tựa cửa sổ sát đất, ngoài, thấy tiếng động, đầu , "Thức ?"

Rồi hỏi: "Ngủ ngon ?"

Cơn buồn ngủ của Cảnh Lê vẫn tan hết, chút mơ màng, mấy phút mới tỉnh táo .

Cậu xuống giường, giọng khàn khàn vì mới ngủ dậy, mang theo chút mềm mại của giọng miền Nam, "Chào buổi sáng, thầy Kỷ." Rồi tiếp lời: "Ngủ ngon ạ."

"Còn ?" Cậu hỏi ngược .

"Anh cũng ngủ ngon." Kỷ Quân Chương , "Tư thế ngủ của em ngoan, cả đêm hầu như động đậy gì, giành chăn của , cũng đá ."

Lúc đầu, Cảnh Lê phản ứng kịp, ngơ ngác , mấy giây mới nhớ đây là lời với Kỷ Quân Chương tối qua.

Cậu thở một , yên tâm .

"Muốn uống cà phê ?" Kỷ Quân Chương hỏi.

Cảnh Lê gật đầu, "Muốn ạ."

"Phiền thầy Kỷ ạ." Cậu ôm quần áo định mặc hôm nay, phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Đứng gương, Cảnh Lê đ.á.n.h răng nghĩ, tối qua chuyện diễn bình thường? Hình như ngủ chung giường cũng gì, mất ngủ, khá quen ?

Kỷ Quân Chương trông tỉnh táo, chắc cũng khá quen, đúng ?

Vệ sinh cá nhân xong, quần áo, Cảnh Lê , Kỷ Quân Chương chỉ tách cà phê đặt bàn, "Nếu thêm đường và sữa thì tự thêm, để ở bên cạnh ."

Cảnh Lê thêm. Cậu nhăn mặt uống cạn một tách cà phê đen, vẻ mặt như uống t.h.u.ố.c đắng nhất, vội vàng rót cho một ly nước, ừng ực uống hết.

Kỷ Quân Chương buồn bất lực , "Không thích uống, thêm đường và sữa?"

"Để giảm sưng ạ." Cảnh Lê khổ sở : "Ngủ muộn quá, mắt sưng hết cả lên, uống cà phê giảm sưng , đạo diễn Đinh mắng sẽ mắng em mất."

Kỷ Quân Chương nhướng mày: "Cậu mắng em ?"

Cảnh Lê mách tội: "Mắng ạ."

Kỷ Quân Chương đùa: "Anh mắng giúp em nhé?"

Cảnh Lê thuận theo lời đùa của gật đầu, , ngón trỏ chỉ cằm , giọng điệu nhẹ nhàng: "Hóa cảm giác mách tội thật sự ."

Kỷ Quân Chương mỉm .

" hôm qua mắng," híp mắt Kỷ Quân Chương, "Là công của ."

Tối qua mấy cảnh đối diễn với Kỷ Quân Chương, gần như đều dẫn dắt, từ lúc nào diễn thành cảnh .

Kỷ Quân Chương lắc đầu, "Là em tiến bộ ."

Tai khẽ động, Cảnh Lê nhanh ch.óng chạy đến mặt , ngẩng đầu , đôi mắt phản chiếu ánh nắng ngoài cửa sổ, trong veo sáng ngời, "Thật ạ?"

Cụp mắt thẳng , Kỷ Quân Chương dịu giọng : "Thật."

Cảnh Lê nở nụ tươi rói, "Vậy em tin là thật đấy."

"Hôm qua em diễn thật sự ."

"Thầy Kỷ, em sắp bay lên mất." Cảnh Lê ôm mặt, miệng lời khiêm tốn, mắt sáng long lanh, rõ ràng "khen em nữa khen nữa ".

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ chiếu , phần lớn rơi Kỷ Quân Chương, vầng sáng vàng kim vẽ nên đường nét vô cùng dịu dàng, "Sẽ bay , sẽ giữ em ."

"Em thật sự xuất sắc."

_

Khi họ đến phim trường, cảnh của Tiêu Nhã và nam chính xong, tối qua Đinh Nhất Hướng thức đến hơn ba giờ sáng, vẫn còn đang ngủ bù, phụ trách hiện trường là phó đạo diễn.

Cảnh Lê lịch sử chào hỏi nhân viên trong đoàn, cùng Kỷ Quân Chương phòng đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-30.html.]

Khi tóc, Cảnh Lê lật kịch bản, khi lướt đến cảnh hôn với Kỷ Quân Chương buổi chiều, bất giác l**m môi, khóe mắt liếc thấy động tác của trong gương, lập tức chút chột .

Sao cứ như mong chờ hôn .

Cậu lắc đầu, "tẩy não", quên đang tóc, thế là thấy chuyên viên trang điểm nhắc nhở: "Đừng cử động."

"Xin ." Cậu vội vàng xin .

Chuyên viên trang điểm là một cô gái trẻ, thấy nghiêm túc xin , ngược chút ngẩn .

Cô mỉm , "Không ."

Sau đó Cảnh Lê xem kịch bản nữa, nhưng tâm trí vẫn ngừng bay đến cảnh hôn.

Cảnh hôn , thực là cảnh mật duy nhất của Nam Tinh và Sở Hoài An.

Sở Hoài An thích Nam Tinh, nhưng hề chạm y lúc ở kỹ viện, khi ở bên kiềm chế, chỉ cùng y đ.á.n.h cờ, đàn, sách, kể chuyện.

Hắn chỉ xác Nam Tinh, còn cưới y đường hoàng, rước y về nhà một cách danh chính ngôn thuận.

Tuy nhiên, Sở Hoài An gom đủ tiền chuộc Nam Tinh, thích và cưới y, thì một trận hỏa hoạn thiêu rụi bộ Sở phủ thành tro bụi.

——

Vụ án gian lận thi cử, điều tra đến những nên điều tra.

Cuối cùng Nam Tinh vẫn đợi Sở Hoài An đến đón y , đưa y đến Giang Nam, đến sa mạc, đến biển cả.

Nghĩ đến kết cục của hai ở kiếp , Cảnh Lê đột nhiên chút buồn, thở dài một tiếng, tâm trí còn nghĩ đến nụ hôn đó nữa.

Làm xong tạo hình, Cảnh Lê cảm ơn chuyên viên trang điểm.

Buổi sáng cảnh , ôm túi chườm nóng, mang một chiếc ghế nhỏ, ở hàng đầu chăm chú xem Kỷ Quân Chương và những khác diễn.

Cậu sưu tầm nhiều đĩa Blu-ray phim điện ảnh và truyền hình của Kỷ Quân Chương, cũng xem hết, chỉ là từng xem trực tiếp thôi.

Cậu mong chờ.

Nói thật, phim trường thực tế hỗn loạn, khắp nơi đều là máy móc, đông, thực sự ở trong đó, dễ "thoát vai".

diễn viên giỏi ma lực, diễn xuất của họ thể khiến bỏ qua sự hỗn loạn và đông đúc của phim trường, chỉ tập trung họ, cuốn vở diễn.

Kỷ Quân Chương chính là một diễn viên như .

Kỷ Quân Chương ít đóng phim truyền hình, bắt đầu sự nghiệp là một diễn viên điện ảnh, mười năm qua, lượng phim truyền hình đóng chỉ đếm đầu ngón tay, cơ bản tập trung bảy tám năm .

Cách diễn màn ảnh rộng và màn ảnh nhỏ giống , màn ảnh rộng chú trọng hơn cảm giác hình ảnh, cảm giác ống kính, cảm giác bầu khí, kỹ năng diễn xuất và cảm xúc cũng tinh tế hơn. Đây là do cách xem cách tạo nên.

, một khi chuyển từ màn ảnh rộng sang màn ảnh nhỏ sẽ quen, nắm bắt độ phân giải, khiến cho khả năng diễn xuất cũng trở nên tệ hơn.

Kỷ Quân Chương thì .

Anh thể tự do chuyển đổi giữa hai cái, lúc đang phim truyền hình, liền dùng nhịp điệu và cách thức phim màn ảnh nhỏ, ống kính, chính là Sở Hoài An, ai thể nhầm lẫn "thoát vai".

Cảnh đang là cảnh Sở Hoài An điều tra vụ án quá sâu, chạm đến thái t.ử - thái t.ử mượn kỳ thi khoa cử để cài cắm của .

Thái t.ử sai đến tìm Sở Hoài An, bóng gió ám chỉ, bảo nhắm mắt ngơ, đừng điều tra tiếp nữa, bằng chứng hiện cũng giao cho .

Sở Hoài An cố chấp, chịu thỏa hiệp, kiên quyết điều tra tiếp.

Hai tranh cãi.

Vị đại thần đến thuyết khách thấy cố chấp, lập tức cảm thấy hợp ý nửa câu cũng bằng thừa, hất tay áo bỏ .

Diễn viên đóng vai đại thần là một diễn viên kỳ cựu, dù là nhận kịch bản gấp, nhưng nắm bắt vai diễn , nhịp điệu mà Kỷ Quân Chương tạo , ông thể theo kịp.

Quay một là xong.

Cảnh Lê xem đến chăm chú, rời mắt, trong đầu là "Oa, diễn quá, hổ là thần tượng của !", thấy bên cạnh cũng khen Kỷ Quân Chương, nhịn ưỡn n.g.ự.c, cảm giác vinh dự lan tỏa.

Lạc Hiểu Tiêu bên cạnh , vẻ mặt , nhịn móc, "Người khen ."

" bây giờ em là bạn đời của thầy Kỷ mà."

Lạc Hiểu Tiêu: "..."

Nghẹn họng.

Cuộc trò chuyện của họ lớn tiếng, nhưng vì bên cạnh vốn , gần, tự nhiên thấy. Các cô gái "ship" couple lập tức kích động dậm chân, "a a" hai tiếng, kêu lên thật ngọt ngào.

Những "ship" couple cũng nghĩ: Đây là bảo bối nhỏ nhắn ngọt ngào gì , Kỷ Quân Chương thật phúc.

Kỷ Quân Chương đến, liền nhận ít ánh mắt ngưỡng mộ ghen tị, nghi ngờ gì, đều liên quan đến Cảnh Lê. Anh kéo Cảnh Lê , đưa đến khu nghỉ ngơi riêng, "Vừa nãy hai đang ?"

Vừa nãy còn hùng hồn, lúc đối diện với "chính chủ", Cảnh Lê chút ngại ngùng, mắt liếc sang bên cạnh, nhỏ giọng , "Thể hiện tình cảm."

"Thể hiện thế nào?" Giọng Kỷ Quân Chương trầm thấp dễ , hờ hững hỏi.

Tai Cảnh Lê đỏ lên.

Cậu cảm thấy Kỷ Quân Chương tính.

Cậu giả vờ trừng mắt Kỷ Quân Chương, "Không cho ."

Khiến Kỷ Quân Chương bật .

Nụ treo môi, Kỷ Quân Chương trêu nữa, rót cho một tách sâm, bảo trợ lý đưa kịch bản cho , mở học thuộc lời thoại cho cảnh tiếp theo.

Buổi chiều Đinh Nhất Hướng ngủ bù xong , hiện trường chuẩn cảnh hôn của Nam Tinh và Sở Hoài An.

Đinh Nhất Hướng lượn lờ đến mặt Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương, đáng ghét nhướng mày, "Hai kiềm chế chút, đừng tự tiện thêm cảnh nhé, lưỡi thè , miệng cũng há, duy mĩ, thuần khiết!"

*Thiên về cái , chỉ cái .

Cảnh Lê: "..."

Kỷ Quân Chương thẳng thừng: "Cút."

Đinh Nhất Hướng cút ngay, hỏi: "Hai cần kẹo cao su ? Bên ." Không đợi hai trả lời, tự hỏi tự đáp, "Không đúng, hai thì cần."

Sau đó rời . là cố tình đến trêu chọc họ một phen.

Nhìn Cảnh Lê, Kỷ Quân Chương dịu dàng : "Đừng để ý đến , rảnh rỗi sinh nông nổi đấy."

Cảnh Lê cong mắt , "Dạ."

Cậu kéo kéo tay áo Kỷ Quân Chương, chân khẽ nhích gần , ghé tai , "Thầy Kỷ, kẹo cao su ?"

Đinh Nhất Hướng nhắc nhớ !

Kỷ Quân Chương cụp mắt, ánh mắt như cá bơi lượn môi vài giây, khẽ : "Không kẹo cao su, nhưng kẹo sữa, em ăn ?"

Cảnh Lê chớp mắt, vô cùng kinh ngạc.

"Thầy Kỷ, thích ăn kẹo sữa ?" Sao sự đáng yêu trái ngược thế ?

Kỷ Quân Chương nhẹ nhàng vỗ đầu , "Nghĩ , là mấy đứa nhỏ cho."

Đoàn phim của họ mấy diễn viên nhí bảy tám tuổi, buổi sáng gặp , vui vẻ vây quanh xin chữ ký, quà cảm ơn chính là kẹo.

"Muốn ?" Anh hỏi.

Kẹo sữa thì kẹo sữa , còn hơn , Cảnh Lê gật đầu, "Muốn ạ!"

Ăn xong một viên kẹo, Cảnh Lê lặng lẽ dùng tay che miệng, hà , tự ngửi, ừm, thoang thoảng mùi sữa.

Cậu yên tâm .

 

 

Loading...