Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Cảnh Lê ngây một chút, nhịn tự nhéo một cái.

Dùng sức nhiều nên đau đến nhăn mặt, lặng lẽ xoa xoa chỗ nhéo, vỗ vỗ, giống như an ủi bản "thổi thổi đau".

Không bỏ sót hành động nhỏ của , Kỷ Quân Chương khẽ một tiếng: "Ngạc nhiên ?"

Nhận hành động nhỏ của đối phương thấy, Cảnh Lê ngượng ngùng một giây, nhưng khi thầm niệm một 'Nếu ngại thì ngại sẽ là khác'. Sau đó nhanh ch.óng điều chỉnh tâm trạng: "Chắc chắn , vô cùng ngạc nhiên luôn đó, cần xác định xem đang mơ ."

Sau đó với đôi mắt sáng quắc, hề che giấu sự tò mò của : "Lý do là gì ạ?"

"Ông nội chẩn đoán mắc bệnh Alzheimer đầu năm nay," Kỷ Quân Chương dừng một chút, "Trí nhớ của ông ngày càng kém , sức khỏe cũng , ông luôn hy vọng một bạn đời."

Cảnh Lê khựng , ngờ lý do là như .

Cậu cũng nhận thấy sự buồn bã thể che giấu của Kỷ Quân Chương khi về ông nội.

Cảm xúc lộ ngoài của Kỷ Quân Chương nhanh ch.óng thu , tiếp tục câu chuyện nãy: "Để đáp , sẽ trả cho một trăm triệu thuế, cũng sẽ nâng đỡ nổi tiếng."

Một, một trăm triệu?!

Cảnh Lê lặng lẽ thẳng , nhưng lên tiếng.

Nhận thấy động tác của , Kỷ Quân Chương dịu dàng mỉm , thể đoán sự lo lắng của Cảnh Lê, đưa cam kết: "Cuộc hôn nhân của chúng là giả, trừ khi cần thiết, sẽ chạm , chúng thể ký thỏa thuận, liệt kê rõ ràng tất cả các điều khoản trách nhiệm, nhờ luật sư công chứng."

Lời hứa xóa tan mối lo ngại cuối cùng của Cảnh Lê, nghĩ, hóa trời thật sự bánh rơi xuống!!

Ánh mắt Kỷ Quân Chương tệ: " hy vọng thể đồng ý với ."

Cảnh Lê tìm lý do để đồng ý.

Cậu thể ở bên thần tượng cả ngày lẫn đêm trong hai năm đó!

Quan trọng nhất là, ! thuế! một! trăm! triệu!

Cậu dường như thấy cuộc sống về hưu đang vẫy gọi .

Cảnh Lê lộ nụ , ngọt ngào gọi: "Ông xã."

Cậu cong cong mắt, chút nghịch ngợm : "Anh em gọi như ?"

Kỷ Quân Chương sự tấn công bất ngờ của cho ngẩn , mãi mấy giây mới khôi phục vẻ ung dung thường ngày: "Không cần, cứ bình thường , Quân Chương là ."

Cảnh Lê gọi một tiếng, cảm thấy kỳ lạ, suy nghĩ : "Hay là cứ gọi thầy Kỷ ạ."

Kỷ Quân Chương lớn hơn , còn là thần tượng của , gọi thẳng họ tên thật sự tôn trọng lắm!

Kỷ Quân Chương gật đầu: "Cũng ."

Chi tiết cụ thể về việc kết hôn giả vẫn cần bổ sung, mà nơi cũng là văn phòng của Ngô Hoành Đồ, thích hợp để chuyện sâu hơn, Kỷ Quân Chương : "Chúng đổi chỗ khác chuyện."

Cảnh Lên đáp lời, cùng dậy.

, Ngô Hoành... Ngô tổng ?" Cảnh Lê khó hiểu, "Sao ông cho mượn văn phòng?"

"Các phòng họp khác đều dùng ."

Kỷ Quân Chương dừng bước, cúi đầu : "Ông đang họp, tìm ông ?"

"Không tìm." Cảnh Lê : "Đi thôi."

Khi thang máy, gửi tin nhắn WeChat cho Lạc Hiểu Tiêu, bảo xuống bãi đỗ xe, gửi xong, ngẩng đầu, Kỷ Quân Chương cụp mắt: "Ừ?"

"Em cùng với quản lý." Câu hỏi mà là thông báo.

Kỷ Quân Chương nhớ thông tin xem buổi sáng: "Lạc Hiểu Tiêu?"

"Là ."

"Cậu tin tưởng ?"

Cảnh Lê : "Anh là bạn của em."

Kỷ Quân Chương ừ một tiếng: "Được."

Đây là thang máy thẳng, thường là Ngô Hoành Đồ và mấy vị quản lý cấp cao của công ty dùng, trong thang máy chỉ hai họ, Cảnh Lê chằm chằm tầng đang giảm xuống, đột nhiên hỏi: "Tại là em?"

Theo lý thuyết, kết hôn giả nên tìm ngoài giới thì tiện hơn, dù mờ nhạt nhưng cũng là trong giới giải trí, hơn nữa Kỷ Quân Chương còn hứa sẽ nâng đỡ nổi tiếng.

Kỷ Quân Chương cao hơn Cảnh Lê một chút, ở cách gần, Cảnh Lê ngẩng đầu mới thẳng mắt . Kỷ Quân Chương cúi đầu, ánh mắt gần như bao trùm , dường như nhận điều gây áp lực, Kỷ Quân Chương lùi một bước: "Tối qua thấy , ở cửa khu dân cư ở."

Cảnh Lê chút bất ngờ.

Thang máy đến bãi đỗ xe tầng hầm, ấm, trời chút lạnh, Cảnh Lê kéo c.h.ặ.t áo khoác, quàng chiếc khăn choàng đang vắt cánh tay, nghiêng đầu Kỷ Quân Chương, cũng mặc áo khoác , chiếc áo khoác đen đơn giản mặc tôn lên vẻ tao nhã và phong cách.

Kỷ Quân Chương dẫn đến bên xe của , hỏi lên xe đợi , Cảnh Lê lắc đầu: "Sau đó thì ạ?"

" thấy dùng ngôn ngữ ký hiệu chuyện với một cô bé, dạy cô bé gấp hoa, cũng thấy tương tác thiết với những lớn tuổi đó," Kỷ Quân Chương , " nghĩ, là một bụng, kiên nhẫn và lương thiện."

Lý do thật sự đơn giản.

Cảnh Lê nghĩ một lát, đột nhiên một câu: "Anh coi trọng ngoại hình ?"

Đôi mắt sáng ngời, như mặt hồ trong veo ánh mặt trời, giống như một đứa trẻ đang chờ khen, Kỷ Quân Chương nhịn : "Phải, ai cũng thích những thứ đẽ, cũng là ngoại lệ."

Câu nghi ngờ gì là đang khen , Cảnh Lê hài lòng, đôi mắt cong cong.

Ừm, trong nháy mắt lý do còn đơn giản nữa.

Năm phút , Lạc Hiểu Tiêu vẫn xuống, Cảnh Lê dựa cửa xe, chán nản đá chân, ném một câu hỏi: "Tại nghiêm túc tìm một bạn đời?"

Cậu nghiêng đầu, vẻ mặt mang theo sự khó hiểu: "Nếu trong hai năm chúng kết hôn giả, gặp thích thì ?"

Vẻ mặt Kỷ Quân Chương nhàn nhạt: "Cậu nhiều câu hỏi thật."

"Tại vì tò mò mà." Cảnh Lê thẳng thắn.

Cậu thật sự tò mò, mặt chính là thần tượng mà hâm mộ mấy năm trời! Bây giờ còn là đối tượng kết hôn giả, mà kết hôn giả cũng sớm tối gặp , sống chung một phòng, cũng cần tìm hiểu một chút... khụ, từ chối thừa nhận nhiều chuyện.

Kỷ Quân Chương cũng dựa xe, thả lỏng cơ thể: " tìm , tìm thấy, duyên phận luôn kỳ diệu, ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-3.html.]

Cái thì đúng.

Cảnh Lê gật đầu.

"Về câu hỏi thứ hai, khi chúng còn duy trì quan hệ hôn nhân, sẽ thích khác," giọng bình tĩnh và lý trí, " tin tình yêu sét đ.á.n.h, cũng cố ý tạo thời gian và gian để ở bên , sẽ nảy sinh tình cảm."

Cảnh Lê cũng đồng tình với quan điểm .

"Em cũng ." Cậu .

Hai trò chuyện về những chuyện khác, phần lớn là Cảnh Lê hỏi, Kỷ Quân Chương trả lời.

Vài phút , cuối cùng Lạc Hiểu Tiêu cũng đến, vẫy tay với Cảnh Lê từ xa, bước chân cũng nhanh hơn ít, nhưng giây tiếp theo ánh mắt chạm Kỷ Quân Chương bên cạnh Cảnh Lê, chân lảo đảo một cái, suýt chút nữa thì ngã.

Anh tại chỗ hồi lâu mới chạy đến.

Anh chút căng thẳng, nhanh ch.óng lau tay vội lên áo khoác mới đưa tay bắt tay Kỷ Quân Chương: "Thầy Kỷ chào ngài, quản lý của Cảnh Lê, Lạc Hiểu Tiêu."

"Xin chào." Kỷ Quân Chương bắt tay , đầu với Cảnh Lê: "Lên xe ."

Cảnh Lê đáp một tiếng "", Lạc Hiểu Tiêu vẻ mặt ngơ ngác: "Anh lái xe theo , chuyện cụ thể thì lát nữa em sẽ với ."

Kỷ Quân Chương đưa họ đến một quán .

Hơn bốn giờ chiều, ánh hoàng hôn xuyên qua những khóm hoa lá trong sân, in bóng cây vàng óng hành lang, bên tai là tiếng nước chảy róc rách, chiếc cầu nhỏ bắc qua dòng suối, gió thổi đến mang theo hương hoa và hương nhè nhẹ.

Nhân viên phục vụ dẫn họ phòng gần đó, mang và bánh ngọt lên, đóng cửa lui ngoài.

Cảnh Lê dẫn Lạc Hiểu Tiêu xuống đối diện Kỷ Quân Chương.

Kỷ Quân Chương tự tay pha , nước trong chén sứ xanh biếc, đặt mặt họ: "Xin đợi quản lý của một chút, sắp đến ."

Cảnh Lê khẽ gõ ba ngón tay lên mặt bàn, tỏ ý cảm ơn, "Không vội."

Lúc , cuối cùng Lạc Hiểu Tiêu cũng hồn từ chuyện Cảnh Lê sắp kết hôn giả với Kỷ Quân Chương, dùng khuỷu tay huých nhẹ Cảnh Lê, hiệu ngoài chuyện riêng.

Cảnh Lê nâng chén nghiêng đầu, thấy vẻ mặt nghiêm túc của , với Kỷ Quân Chương: "Chúng ngoài một lát."

Đây là một khu vườn riêng biệt, khí trong lành, cảnh , là một nơi thích hợp để trò chuyện.

Cảnh Lê tùy ý xổm xuống bên bờ suối, hiệu bảo Lạc Hiểu Tiêu cũng xuống: "Anh gì?"

"Cậu nghĩ thế nào?" Lạc Hiểu Tiêu hỏi.

Cảnh Lê nhổ một cọng cỏ, ngón tay nhanh nhẹn khéo léo gấp thành một chiếc nhẫn, đeo ngón giữa: "Nói nhỉ, một trăm triệu, chỉ cần diễn kịch mặt khác, em thật sự nghĩ lý do gì để từ chối."

Lạc Hiểu Tiêu đau lòng : "Cậu nông cạn ?"

Cảnh Lê chống cằm, thẳng mắt : "Một trăm triệu thuế đó, giàu chỉ một đêm!"

Lạc Hiểu Tiêu: "..."

Ai mà chẳng giàu một đêm chứ!

"Thấy ." Cảnh Lê nhún vai.

Cậu nhổ một cọng cỏ, gấp một chiếc nhẫn khác, một câu trúng tim đen Lạc Hiểu Tiêu: "Anh còn hứa sẽ nâng đỡ em nổi tiếng."

Lạc Hiểu Tiêu im lặng, nâng đỡ Cảnh Lê nổi tiếng gần như trở thành chấp niệm của .

Lạc Hiểu Tiêu thở dài : " chuyện , áp lực chịu lớn hơn Kỷ Quân Chương nhiều, sẽ c.h.ử.i c.h.ế.t mất, fan của quá đông."

Kỷ Quân Chương nổi tiếng ngay từ khi mắt, mới ba mươi hai tuổi giành hết các giải thưởng chuyên nghiệp trong nước, là Ảnh đế trẻ tuổi nhất đạt Grand Slam*, thực lực tuyệt đối và ngoại hình xuất sắc của thu hút vô hâm mộ, mức độ khán giả công nhận cũng cao, chỉ cần là phim đóng thì phim nào thất bại.

* một thuật ngữ chỉ giành tất cả các giải thưởng quan trọng nhất trong một lĩnh vực cụ thể (trong trường hợp là điện ảnh).

Số và công nhận quá nhiều, còn Cảnh Lê kẻ vô danh tiểu , là một diễn viên tuyến mười tám, một khi "quan hệ hôn nhân" của họ phơi bày, thì Cảnh Lê chắc chắn sẽ fan và công chúng soi mói từng li từng tí.

"Không ," Cảnh Lê tâm lý , , "Không xem mạng xã hội là , dù họ cũng thể theo đường dây mạng mà đến đ.á.n.h em ."

"..." Lạc Hiểu Tiêu gì, nhưng tâm lý của Cảnh Lê , đặc biệt là trong giới giải trí, cần một trái tim lớn như , để ý đến khác.

Khóe mắt liếc thấy đến, Cảnh Lê đầu , đến là quản lý của Kỷ Quân Chương, bỏ hai chiếc nhẫn cỏ gấp túi, phủi phủi vạt áo dậy.

An Gia Minh từ xa thấy Cảnh Lê và Lạc Hiểu Tiêu xổm bên bờ suối, trong lòng đầy nghi ngờ, đến gần chào hỏi xong hỏi: "Hai đây là...?"

"Nói chuyện."

Cảnh Lê : "Chúng đang định , chung nhé."

Nghĩ đến việc Cảnh Lê sắp ký hợp đồng với phòng việc của Kỷ Quân Chương, tương đương với việc trở thành nghệ sĩ trướng , khỏi nghiêm túc đ.á.n.h giá Cảnh Lê.

Đôi mày tinh tế, sống mũi cao thẳng, môi nhếch lên, hình dáng đôi môi , làn da mịn màng trắng nõn... từ góc độ nào cũng đến mức quá đáng.

Vóc dáng dù che kín trong chiếc áo phao rộng thùng thình nhưng vẫn thể thấy eo thon chân dài, tỷ lệ .

Anh khỏi nữa tán thưởng vẻ ngoài xuất chúng của Cảnh Lê.

Ánh mắt An Gia Minh chỉ mang theo sự thưởng thức và xem xét thuần túy, Cảnh Lê để ý, mặc một lúc mới lên tiếng nhắc nhở, ba cùng phòng .

Có mặt của quản lý hai bên, các điều khoản hợp đồng kết hôn giả do họ thương lượng, Kỷ Quân Chương và Cảnh Lê ở bên cạnh thỉnh thoảng bổ sung một hai câu, mãi đến bảy giờ tối hợp đồng mới soạn xong.

Hôm nay luật sư mặt, thể công chứng, hẹn ngày mai đến phòng việc của Kỷ Quân Chương ký hợp đồng, Cảnh Lê duỗi một cái: "Hôm nay chỉ thôi ?"

"Ừ." Kỷ Quân Chương cầm lấy chiếc áo khoác bên cạnh mặc , chỉnh trang xong, dịu giọng hỏi: "Bữa tối ăn gì, món Trung, món Tây?"

"Món Trung."

Kỷ Quân Chương gật đầu, hiệu An Gia Minh đặt chỗ .

An Gia Minh sắp , Lạc Hiểu Tiêu cũng chuẩn , hiệu gọi điện thoại với Cảnh Lê cầm cặp tài liệu rời .

Chỉ còn Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương.

Cảnh Lê lấy từ trong túi chiếc nhẫn cỏ gấp, đưa chiếc lớn hơn cho Kỷ Quân Chương, đôi mắt cong cong còn hơn cả vầng trăng khuyết trời: "Tặng , 'vật đính ước' của chúng ."

Lại một nữa bất ngờ, Kỷ Quân Chương ngẩn , hồn, khỏi bật , cảm thấy những ngày sống chung với Cảnh Lê trong tương lai chắc chắn sẽ thú vị.

Nụ ánh lên trong mắt : " sẽ trân trọng.”

 

 

Loading...