Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Đây là đầu tiên Cảnh Lê cảm thấy tệ hại đến thế trong việc từ chối khác.

—— Nếu đó là Kỷ Quân Chương.

"Anh đợi em một lát." Cảnh Lê nghiêng , nhường chỗ cho Kỷ Quân Chương nhà, "Thịt trong nồi cần ninh thêm nửa tiếng nữa, em cũng tắm."

Cậu ngoài cả buổi sáng, bận rộn gần hết buổi chiều, chắc chắn thể cứ thế gặp nhà Kỷ Quân Chương , như đủ nghiêm túc và coi trọng.

Kỷ Quân Chương giục , "Không vội, em cứ từ từ."

Khi Cảnh Lê , thấy bánh bao kim sa ở phía , nó quên Kỷ Quân Chương từ lâu, lúc coi Kỷ Quân Chương như một kẻ lạ mặt x*m ph*m l*nh th*, vô cùng cảnh giác.

"Gâu——" Nó sủa Kỷ Quân Chương mấy tiếng liền.

"Ngoan nào, là bạn của ba mà." Cảnh Lê cúi , xoa xoa đôi tai dựng vì cảnh giác của bánh bao trứng muối, sờ sờ mặt và bụng nó, động tác nhẹ nhàng chậm rãi, bánh bao kim sa dần thả lỏng, cái đuôi thoải mái vẫy qua vẫy .

Cảnh Lê bật , véo véo chân nó, thẳng với Kỷ Quân Chương: "Thầy Kỷ, em tắm , giúp em coi nồi, cho bánh bao kim sa ăn nhé, pate và thức ăn khô ở bên ." Cậu chỉ ngăn kéo tủ TV.

Khóe miệng Kỷ Quân Chương nở một nụ nhạt, gật đầu, ánh mắt lướt qua , con ch.ó cỏ thả lỏng, từ tư thế chuyển sang xổm.

Thấy ba , bánh bao kim sa dậy đuổi theo Cảnh Lê đuổi về. Kỷ Quân Chương tìm thấy pate và thức ăn khô, một tay xách lên lắc lắc mặt bánh bao kim sa đang kiên trì cái đuôi nhỏ, thành công dẫn nó về ổ.

Trước khi phòng ngủ, Cảnh Lê đầu , thấy Kỷ Quân Chương và bánh bao kim sa ở chung khá hòa thuận, yên tâm tắm.

Tắm xong sấy khô tóc, quần áo sạch sẽ, bước khỏi phòng ngủ thì thấy bánh bao kim sa ngửa bụng để Kỷ Quân Chương xoa, tiếng kêu cũng mềm nhũn, như đang nũng.

Cảnh Lê tới, xổm xuống bên cạnh Kỷ Quân Chương, hai tay đặt đầu gối, ý lan đến đuôi mắt, "Thầy Kỷ, bánh bao kim sa đáng yêu lắm đúng ạ?"

Rút ngón tay đang xoa bụng bánh bao sữa về, Kỷ Quân Chương : "Ừ, đáng yêu."

Anh đầu , Cảnh Lê tắm xong, gò má còn ửng hồng vì nóng, cũng mang theo hương sữa tắm và dầu gội. Sữa tắm mùi sữa, dầu gội mùi cam quýt, hai mùi hương hòa quyện , nhưng hề khó ngửi. Anh khẽ hít một , thậm chí còn chút thích.

Đột nhiên, ngón tay một thứ ướt đẫm bao bọc, Kỷ Quân Chương cúi mắt, đối diện với đôi mắt đen láy như bảo thạch của bánh bao trứng muối, nó lè lưỡi, l**m thêm một cái.

Khóe môi cong lên, đưa tay xoa đầu nó.

"Chuẩn xong ?" Anh dậy, hỏi Cảnh Lê.

"Sắp xong , em dọn dẹp bếp ." Vừa dứt lời, Cảnh Lê nhanh ch.óng chạy bếp, nhưng bước , thấy căn bếp nãy còn bề bộn vì chuẩn đồ ăn dọn dẹp sạch sẽ, tinh tươm.

Một cái đầu xù thò từ bếp, bám cửa, đôi mắt sáng long lanh Kỷ Quân Chương, "Thầy Kỷ, thầy là trai ốc sên ?"

Ánh mắt Kỷ Quân Chương dừng khuôn mặt , khóe môi cong lên, "Vậy em chuẩn thích ?"

Giọng điệu trêu đùa rõ ràng như , Cảnh Lê , nhưng hiểu vẫn cảm thấy tim như một chiếc lông vũ khẽ chạm . Tai nóng lên, vội rụt đầu , "Em thích thầy Kỷ mà, thầy là thần tượng của em."

_

Quà cho Kỷ Hoa Hồng, Tần Chi Vận, Giang Mộng San, Kỷ Minh Nghị, cùng với cháu trai, cháu gái của Kỷ Quân Chương đều Cảnh Lê chuẩn từ , ông bà Kỷ tuy tặng, nhưng quà Tết cũng thiếu.

Đặt đồ lên xe xong, Kỷ Quân Chương dịu dàng , "Có lòng ."

Cảnh Lê híp mắt xua tay, "Nên như thế ạ."

Ra mắt gia đình thể mang quà chứ, tận tâm đấy!

Lên xe , Cảnh Lê hỏi nghi ngờ trong lòng, "Sao em du lịch?"

"Có gửi cho một tấm ảnh, em với một cô gái," Kỷ Quân Chương đầu , trong lời mang theo ý , " em cắm sừng ."

Cảnh Lê: "???"

Cái gì , hiểu gì hết?

Vẻ mặt của đang là sự bối rối, "Thầy Kỷ, em xem ảnh."

" xóa ."

"..." Cảnh Lê : "Anh nên để em xem xong xóa, nếu em sẽ hoang mang đó."

Kỷ Quân Chương khẽ một tiếng, một tay giữ vô lăng, "Không cần thiết, chỉ là thứ quan trọng thôi."

Cảnh Lê: "..."

tò mò đó!

"Buổi sáng em dạo phố ở ?" Kỷ Quân Chương hỏi.

Chủ đề chuyển nhanh thật, Cảnh Lê chớp mắt, tên địa điểm, : "Đi mua đồ Tết."

Cậu thoải mái dựa lưng ghế, chống cằm, "Dù cũng chút khí chứ, dù cũng là Tết, một ngày lễ quan trọng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-22.html.]

Đợi , Kỷ Quân Chương dạo phố buổi sáng? Ảnh chụp đang dạo phố ? Vậy con gái duy nhất khả năng xuất hiện cùng trong ảnh, chính là cô gái xin thông tin liên lạc của .

"Thầy Kỷ, cô gái trong ảnh tóc ngắn, đội mũ nồi, mặc áo khoác trắng ạ?" Cậu nhớ đặc điểm trang phục của cô gái, miêu tả .

Liếc một cái, Kỷ Quân Chương nhướng mày, "Thật sự hẹn hò?"

"Chắc chắn là , ai tung tin đồn nhảm nhí cấp thấp như chứ? Còn kèm theo cả việc hình đoán mò nữa, như văn tiểu học ." Cậu phàn nàn đủ , giải thích, "Cô chỉ đến xin thông tin liên lạc của em, em cho."

Kỷ Quân Chương , "Em đúng là yêu thích thật."

"Đương nhiên ," Cảnh Lê ưỡn n.g.ự.c, cằm hếch lên, vẻ mặt kiêu ngạo tự tin, "Em trai thế cơ mà!"

Có lẽ đều về nhà ăn Tết, bình thường giờ đường trung tâm tắc nghẽn kéo dài, hôm nay thông suốt ngờ, bảy giờ, họ thuận lợi đến nhà họ Kỷ.

Dưới ánh chiều tà, cả trang viên biệt thự đều sáng đèn, đèn đuốc sáng trưng, ban đêm như ban ngày.

Đưa chìa khóa cho chú Vương để chú lái xe đỗ, quà cáp giao cho giúp việc mang , Kỷ Quân Chương nhớ vẻ căng thẳng của Cảnh Lê khi đến khách , mỉm hỏi : "Lần cần nắm tay ?"

Cảnh Lê lắc đầu, ngẩng mặt lên với , "Không cần , căng thẳng nữa."

Kỷ Quân Chương thu tay về, "Vậy thôi."

Cảnh Lê gật đầu, "Vâng."

Hai cùng bước cửa.

Ở huyền quan, Cảnh Lê thấy Giang Mộng San, cô mỗi tay dắt một đứa trẻ, bé trai lớn hơn một chút, bé gái nhỏ hơn một chút, cả ba đều vẻ ngoài vô cùng xuất chúng.

*Trong phong thủy, huyền quan quy định là khu vực sảnh ngay gần cửa nơi bước phòng khách. Hiểu một cách đơn giản hơn, đây chính là khu vực ngăn cách giữa phòng khách và cửa chính. Huyền quan như một bức bình phong bước đệm cho phòng khách.

Hiểu rõ bản chất thích trai hóng hớt của Giang Mộng San, Kỷ Quân Chương chút bất lực, "Chị dâu, chị đây ?"

"Đón Cảnh Lê chứ ." Cô Cảnh Lê , "Chào em, Cảnh Lê."Sau khi cô mở lời, bé trai cũng theo: "Chào mợ."

Bé gái cũng : "Chào mợ ạ."

Cảnh Lê: "..."

Cách gọi hình như sai, nhưng thật sự kỳ lạ.

Nhìn vẻ mặt Cảnh Lê khó xử ngại ngùng dám , Kỷ Quân Chương khẽ ho một tiếng, khóe môi cong lên, sửa cách gọi cho hai đứa nhỏ: "Gọi là chú."

Hai đứa trẻ đều thích Kỷ Quân Chương, lời , , dù nghi hoặc, hiểu yêu của chú thể gọi là mợ, nhưng vẫn ngoan ngoãn đổi cách gọi, "Chào chú ạ."

Cảnh Lê xổm xuống, giọng bất giác nhẹ nhàng và dịu dàng hơn, "Chào các cháu."

Bé gái di truyền gen thích trai của , cảm thấy Cảnh Lê quá trai, bé nắm c.h.ặ.t vạt áo, mặt đỏ ửng : "Cháu tên Miên Miên, chú ạ."

Cảnh Lê mỉm , "Miên Miên."

"Anh trai cháu tên An An."

Cậu bé trai, "An An."

"Chú chuẩn quà cho hai đứa," lấy quà cho hai đứa trẻ từ chỗ giúp việc, nhưng quà lớn, chúng cầm , nên tiên đưa cho chúng xem qua, "Hy vọng các cháu thích."

Giang Mộng San xoa đầu hai đứa trẻ, nhẹ nhàng : "Ăn tối xong mở xem."

Lúc Tần Chi Vận , buồn họ, "Sao mấy đứa đều đây nhà?"

Mấy vội vàng .

Vào bên trong, tất cả trong nhà họ Kỷ đều ở phòng khách, TV đang bật, chương trình đặc biệt mừng năm mới vẫn bắt đầu, đang về phong tục đón Tết, khí Tết rộn ràng.

Cảnh Lê chỉ mới gặp Tô Mạn Chi và ông nội Kỷ, nên Kỷ Quân Chương liền giới thiệu với .

Kỷ Hoa Hồng đưa tay về phía , "Chào mừng cháu đến."

Cảnh Lê nhẹ nhàng bắt tay ông, "Chào chú ạ."

Không hề gò bó, tự nhiên.

Kỷ Hoa Hồng tán thưởng gật đầu, ông thích những đứa trẻ như , dù gặp ai cũng hào phóng lịch sự, kiêu ngạo cũng tự ti.

Kỷ Minh Nghị khẽ gật đầu, với : "Cứ coi như ở nhà ."

Giang Mộng San đặt tay lên vai chồng, Cảnh Lê, tươi chen một câu, " là nhà mà, chúng sắp trở thành một nhà , đúng ?"

Cảnh Lê theo bản năng nghiêng đầu, Kỷ Quân Chương, đối diện với ánh mắt dịu dàng lạ thường của Kỷ Quân Chương ánh đèn, ý tan trong đáy mắt, "Vâng ạ."

Ông nội Kỷ và Tô Mạn Chi nắm tay , cũng đang mỉm .

 

 

Loading...