Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 20
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Làm "tài xế" cả ngày, bốn giờ chiều, Cảnh Lê tuyên bố " nghiệp" với thành tích xuất sắc. Cậu vui vẻ, vì lái xe, đầu ngón chân vui sướng lắc lư mấy cái.
Kỷ Quân Chương chú ý đến, khẽ cong khóe môi.Trong lòng nghĩ, giống như trẻ con .
Nghỉ ngơi đủ , lên xe, vẫn là Cảnh Lê lái.
Chiếc Mulsanne màu đen lướt qua những con phố phồn hoa náo nhiệt, đầu ở bùng binh cuối đường, theo con đường đến.
Phía là đèn đỏ, xe xếp thành hàng dài, Cảnh Lê giữ vô lăng, đợi đèn xanh bật thì nghiêng đầu với Kỷ Quân Chương: "Lát nữa việc gì ?"
"Không ." Cả ngày hôm nay, đều dành cho Cảnh Lê.
Cảnh Lê , giọng điệu nhẹ nhàng: "Anh từng chợ hoa ?"
Chủ đề nhảy vọt lớn, Kỷ Quân Chương chống cằm, , tiên trả lời: "Chưa." Lại hỏi: "Muốn ?"
Đèn đỏ phía chuyển sang đèn xanh, hàng dài xe bắt đầu di chuyển, Cảnh Lê khi đạp chân ga, nháy mắt với : "Ừm, chúng cùng , em cũng bao giờ."
...
Theo định vị đến chợ hoa, Cảnh Lê tìm chỗ đậu xe, đỗ xe xong, cùng Kỷ Quân Chương xuống xe.
Có lẽ trời sắp tối, chợ hoa ít qua , lúc đầu Cảnh Lê còn lo lắng đông, thể Kỷ Quân Chương sẽ nhận , nghĩ mấy cách trốn, bây giờ thấy, thì yên tâm .
Hoa ở chợ hoa phần lớn là hoa địa phương, một cửa hàng tự nhà kính trồng hoa, cách chợ xa, hái bán ngay, vì mỗi bông hoa mà Cảnh Lê thấy đường đều tươi tắn, rực rỡ.
Các loại hoa ở đây nhiều, giống như các cửa hàng hoa, thường chỉ mấy loại bán chạy nhất, thực thể hiểu , hoa bán sẽ héo úa, lỗ vốn lãi.
Cảnh Lê nhiều loại hoa, thế là giữa những bông hoa đủ màu sắc, trực tiếp hóa thành em bé "mười vạn câu hỏi vì ", kéo Kỷ Quân Chương hỏi hết loại đến loại khác: "Đây là hoa gì?", "Wow, quá, đây là hoa gì?", thật sự đáng yêu.
Thật Kỷ Quân Chương là chuyên gia trong lĩnh vực , chỉ là bà nội thích cắm hoa, tự trồng cả một nhà kính hoa, là nhà thực vật học, tai mắt thấy, những gì cũng đủ để đối phó với sự tò mò của Cảnh Lê .
Cảnh Lê hỏi mấy chục loại, Kỷ Quân Chương đều nhận , đôi mắt Kỷ Quân Chương khỏi lấp lánh ánh , sáng ngời vô cùng.
Cậu chân thành khen ngợi: "Thầy Kỷ, lợi hại quá."
Khuôn mặt Kỷ Quân Chương khẩu trang che khuất, nhưng đôi mắt giấu , xong, ý bên trong rõ ràng. Anh hỏi: "Em mua gì ?"
Bọn họ đến cuối chợ, thêm chút nữa là ngoài.
Đã đến , dù cũng mua chút hoa. Cảnh Lê nghĩ, ánh mắt hướng về một cửa hàng bên cạnh, hoa hướng dương và hoa cát tường bên trong đang nở rộ, loại chọn còn sót , bước cửa hàng, mỗi loại lấy mười cành.
Chủ cửa hàng gói chung cho , Cảnh Lê lắc đầu, bảo cô chia thành hai bó.
Cầm cả hai bó tay, cảm ơn bà chủ ngoài.
Kỷ Quân Chương ở cửa, lúc trời tối, chợ hoa lên đèn, khẩu trang của kéo xuống cằm, một tay đút túi quần, tay cầm một điếu t.h.u.ố.c, nhàn tản, mang theo vài phần lười biếng ánh đèn hút.
Ngoài màn ảnh , đây là đầu tiên Cảnh Lê thấy Kỷ Quân Chương hút t.h.u.ố.c.
Cậu bao giờ thấy hút t.h.u.ố.c là , thậm chí còn ghét khác hút t.h.u.ố.c mặt , nhưng khi thấy Kỷ Quân Chương, phát hiện là một tiêu chuẩn kép.
Kỷ Quân Chương kẹp điếu t.h.u.ố.c giữa hai ngón tay, đốm lửa đỏ rực lập lòe, hòa cùng làn khói lượn lờ, thật sự là quyến rũ quá mức.
Cảnh Lê ngắm, tới, nhưng Kỷ Quân Chương cảm nhận , , ánh mắt lướt qua bó hoa trong tay : "Mua xong ?"
Vừa , dụi điếu t.h.u.ố.c thùng rác, kéo khẩu trang lên, bước mấy bước đến mặt , đưa tay giúp cầm hoa.
Cảnh Lê chỉ đưa cho một bó, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh đèn, như thể vô vàng ngôi rơi trong đó: "Thầy Kỷ, đây là quà cảm ơn của , cảm ơn dành cả ngày hôm nay cùng em."
Cậu khẽ khịt mũi, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá Kỷ Quân Chương. Một điếu t.h.u.ố.c lẽ đủ để ám mùi.
Kỷ Quân Chương rũ mắt hoa, nhịn : " thích món quà cảm ơn ."
"Thầy Kỷ thích là ." Cảnh Lê cong cong đôi mắt.
Sánh vai con đường đến bãi đậu xe, tâm trạng của Cảnh , một tay ôm hoa, chút trẻ con chơi trò dẫm bóng, giẫm bóng của , cũng dẫm bóng của Kỷ Quân Chương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-20.html.]
Cậu cũng rõ nguyên nhân, nhưng ở bên Kỷ Quân Chương, luôn thả lỏng, một chuyện ngây thơ cũng thể thoải mái , cần lo lắng khác bằng ánh mắt kỳ lạ.
Kỷ Quân Chương mỉm , nhưng nụ khẩu trang che khuất, chỉ lộ đôi mắt tươi , bên trong chỉ một Cảnh Lê.
_
Từ lúc mười tám tuổi trở , Cảnh Lê còn về nhà ăn Tết nữa, thời đại học, mỗi Tết đến đều thêm.
Sau khi rời khỏi nhà, còn nhận tiền của bố nữa, tự lo chi phí sinh hoạt và học phí, tiền lương thêm Tết cao, thường nửa tháng là thể kiếm đủ tiền học phí cả năm.
Năm ngoái nghiệp, ký hợp đồng với Khải Thụy, ăn Tết ở đoàn phim, nhiều , cũng coi như náo nhiệt.
Năm nay coi như thật sự ăn Tết một , trong nhà chỉ và Bánh bao kim sa, sáng ba mươi Tết, ngủ đến tự tỉnh, ôm Bánh bao kim sa đang lật bụng nũng x** n*n hồi lâu, ngôi nhà chút lạnh lẽo, đột nhiên nghĩ, nên mua chút đồ Tết ?
Một đón Tết, cũng chút khí lễ chứ.
Hơn nữa.
Cậu cúi đầu Bánh bao kim sa, cũng dẫn nó dạo nữa, mới mang về nửa tháng, béo lên !
Bánh bao kim sa chân Cảnh Lê, lưỡi thè , trong như một con ch.ó ngốc nghếch, nó hiểu ánh mắt của Cảnh Lê, chỉ chơi với Cảnh Lê, đuôi vẫy tít mù, sủa "gâu gâu gâu".
Cảnh Lê nhịn , xoa nó một cái thật mạnh. Con trai đáng yêu đến thế chứ.
Sau khi đeo dây xích cho Bánh bao kim sa, Cảnh Lê chọn một chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rực rỡ, chiếc khăn quàng cổ nổi bật khuôn mặt càng thêm hồng hào và đẽ.
khuôn mặt xinh đó khi bước cửa, liền che khuất chiếc khẩu trang.
Hôm nay nhiều nghỉ, mua đồ Tết chắc chắn đông, tuy mờ nhạt đến mức ai , nhưng gần đây thường xuyên xuất hiện cùng Kỷ Quân Chương, dù cũng khiến một bộ phận giới trẻ quen mặt.
Không tự luyến, chỉ cần mật vài , chắc chắn trong một thời gian ngắn sẽ quên - dù thì cũng quá hảo, dễ nhận !
Dẫn theo Bánh bao kim sa nên Cảnh Lê siêu thị, lái xe đến một con phố cổ. Con phố đó là do một cụ già ở khu dân cư cũ từng ở giới thiệu cho , những già coi trọng Tết Nguyên Đán, bởi vì cứ đến Tết, những đứa con xa sẽ trở về.
Có lẽ ông trời cũng thích ngày lễ đoàn viên vui vẻ , hôm nay thời tiết đặc biệt , nhiệt độ cũng thích hợp, còn lạnh như hai ngày , thế là dạo phố càng đông hơn.
Xe của Cảnh Lê kẹt ở đường phụ, đợi xe đối diện lùi , rẽ ngoặt, tổng cộng mất mười phút.
Bánh bao kim sa ở ghế cứ thò đầu ngoài cửa sổ xe hé mở, một chú ch.ó đón gió, hai chân ngừng cào cửa xe.
Nhìn thấy vết xước cửa xe, Cảnh Lê nhắm mắt , xót xa kéo con ch.ó con qua đ.á.n.h cho một trận m.ô.n.g.
Chiếc xe là xe công ty Kỷ Quân Chương sắp xếp cho , xa hoa như Bentley Mulsanne, kín đáo hơn nhiều, nhưng giá trị cũng hơn hai triệu tệ, một vết xước là mấy vạn tệ.
là phá gia chi t.ử!
Khổ nỗi Bánh bao kim sa căn bản hiểu trái tim tan nát của ba nó, vẫn cứ "ba la ba la", vui vẻ nhảy nhót ghế da.
Cảnh Lê: "..."
Không , bình tĩnh, cũng là năm mươi triệu tệ trong thẻ ngân hàng .
Sau khi đỗ xe bãi đậu xe, Cảnh Lê dắt Bánh bao kim sa xuống xe. Bánh bao kim sa vốn là một con ch.ó lang thang, tuy bây giờ Cảnh Lê nuôi chiều đến kiêu căng, nhưng gặp nhiều , nó vẫn theo bản năng cảnh giác, tai dựng cao, đuôi cụp xuống, bám sát Cảnh Lê rời nửa bước.
Phố đủ loại cửa hàng, Cảnh Lê dừng, mua câu đối Tết, hoa giấy dán cửa sổ, đèn l.ồ.ng, kẹo, trái cây sấy... mỗi thứ một ít, nhưng cộng cũng ít.
Một tay xách đồ, tay dắt Bánh bao kim sa, dù đeo khẩu trang che mặt, nhưng dáng cao ráo, đôi mắt lộ tinh xảo như tranh vẽ, vẫn quá ch.ói mắt, nổi bật giữa đám đông.
Cảnh Lê thấy đang bàn tán về .
Khi mua đủ đồ, lúc chuẩn lên xe, một cô gái bạn đẩy , mặt đỏ bừng đến mặt , xin thông tin liên lạc.
Cảnh Lê thấy cô gái dũng cảm, giọng từ chối cũng dịu : "Không tiện lắm, cảm ơn bạn thích."
Cảnh Lê , cố ý chụp trộm ảnh cùng cô gái, chiều hôm đó, ảnh gửi ẩn danh hộp thư của Kỷ Quân Chương.
Cuối thư còn một câu: Anh đang hẹn hò với một cô gái, lăng nhăng như , cắm sừng như mà vẫn cam lòng ?