Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
An Gia Minh việc hiệu quả, sáng hôm gửi thông tin liên quan đến Cảnh Lê cho Kỷ Quân Chương.
Kỷ Quân Chương ở ban công, đeo tai bluetooth, chiếc ô che nắng dựng đầu che phần lớn ánh nắng, cúi đầu lướt máy tính bảng xem, An Gia Minh cảm thán ở đầu dây bên : "Ở Cảnh Lê quá nhiều thứ đáng để khai thác, Khải Thuỵ đúng là lãng phí, một viên ngọc quý như mà nâng niu, ngược còn để viên ngọc sáng vùi lấp, cao tầng bên đó đúng là gì."
Từng đoạt giải múa, giải piano, là học trò cưng và cuối cùng của đại sư đàn cổ, lúc học là học sinh giỏi đầu trong trường, cũng thiên phú diễn xuất. Bộ phim đầu tiên đề cử nam phụ xuất sắc nhất... Kỷ Quân Chương bảng lý lịch xuất sắc của Cảnh Lê, đồng tình ừ một tiếng.
Dù cũng nghệ sĩ của , An Gia Minh dù thèm thuồng cũng chỉ cảm thán vài câu, chủ đề liền chuyển sang chuyện chính: "Lúc học đại học Cảnh Lê thường xuyên l*m t*nh nguyện viên, từng đến trại trẻ mồ côi, từng đến trường học đặc biệt, cũng từng đến viện dưỡng lão, sáng nay đặc biệt đến những nơi hỏi thăm nhân viên công tác, họ vẫn nhớ Cảnh Lê, nhắc đến Cảnh Lê đều là những lời khen ngợi."
" đặc biệt hỏi kỹ nhân viên ở viện dưỡng lão, hỏi chi tiết, trong đó cũng những trường hợp giống như ông nội , Cảnh Lê đối xử với họ kiên nhẫn, hề sợ hãi."
"So với những khác, quả thực phù hợp hơn, tính cách , dịu dàng, lòng yêu thương, mặt đều xuất chúng, ông nội chắc chắn sẽ thích , bạn đời của , ông nội sẽ yên tâm." Anh dừng uống một ngụm nước, "Cậu nghĩ thế nào, nếu xác định là Cảnh Lê thì liên hệ với ."
Cảnh Lê còn trẻ, mới nghiệp đại học, cuộc đời gần như là một tờ giấy trắng, thông tin nhiều, Kỷ Quân Chương nhanh ch.óng xem xong, trả lời liên quan đến câu hỏi: "Nếu là quản lý của Cảnh Lê, bao lâu thì thể nâng đỡ nổi tiếng?"
"Cái gì?" An Gia Minh nhất thời phản ứng kịp, khi suy nghĩ kỹ lưỡng thì trả lời: "Nếu mục tiêu là , thì xem thiên phú của cao đến , chỉ cần nổi tiếng thôi thì nhanh nhất một năm, chậm nhất hai năm."
"Cậu định ký hợp đồng với ?" Anh hỏi.
"Có lẽ là như ." Kỷ Quân Chương .
An Gia Minh hiểu ý của , đây là thù lao mà Kỷ Quân Chương trả cho Cảnh Lê, quyết định, nhờ Cảnh Lê giúp diễn vở kịch kết hôn giả .
Anh hỏi thêm một câu: "Nếu Cảnh Lê đồng ý thì vẫn ký ?"
Kỷ Quân Chương đáp: "Cậu ưu tú."
Vậy là ký? An Gia Minh hiểu: "Được."
" với , là ..."
Kỷ Quân Chương đặt máy tính bảng xuống, cắt ngang lời : " tự , chỉ cần phụ trách xử lý hợp đồng quản lý của với Khải Thuỵ."
—
Cảnh Lê ngủ một mạch đến tận hai giờ chiều, tiếng chuông điện thoại đ.á.n.h thức, ôm chăn, cuộc sống hạnh phúc về hưu sớm khi kiếm một khoản tiền nhỏ trong mơ dường như vẫn còn hiện hữu mắt, nhưng tiếng chuông bên tai ồn ào khiến thể đối mặt với thực tế, thở dài một tiếng, mò điện thoại từ tủ đầu giường, dậy máy.
Cậu tỉnh, giọng còn mang theo vẻ lười biếng và khàn khàn, Lạc Hiểu Tiêu lập tức : "Còn đang ngủ ?"
"Bây giờ thức ."
Ngáp một cái, dụi dụi mắt, Cảnh Lê hỏi: "Có chuyện gì ?"
"Chuyện khá quan trọng, Ngô tổng gặp ." Ngô tổng tên đầy đủ là Ngô Hoành Đồ, là sáng lập Khải Thuỵ, hiện là chủ tịch kiêm tổng giám đốc.
Lạc Hiểu Tiêu đang , giày da giẫm sàn đá cẩm thạch phát tiếng động: "Tỉnh thì mau dậy , đang đường đến đón , ăn trưa ? Có cần mua cho ?"
Ngô Hoành Đồ gặp ? Gặp gì, chẳng lẽ lương tâm đột nhiên trỗi dậy, định chủ động hủy hợp đồng thả về nhà?
...Nghĩ thôi cũng là thể, tư bản chính là những kẻ trái tim.
Cảnh Lê tỉnh hẳn, vén chăn xuống giường: "Không cần mua , em ăn gà rán và cơm bò còn từ tối qua."
Vệ sinh cá nhân xong, ăn vội bữa trưa, Cảnh Lê xuống lầu, Lạc Hiểu Tiêu cũng đến.
Ngồi ghế phụ, cửa xe đóng , khí lạnh ngăn bên ngoài, Cảnh Lê cởi khăn quàng cổ, xoay thắt dây an : "Ngô Hoành Đồ tìm em gì?"
"Không rõ, ông chỉ bảo thư ký thông báo cho đưa đến gặp ông ."
"?" Cảnh Lê đầu với vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.
Nhìn gương mặt xinh của Cảnh Lê, Lạc Hiểu Tiêu nghĩ tới gì đó, đột nhiên nhíu mày, bắt đầu suy đoán âm mưu — chẳng lẽ nảy ý định ép Cảnh Lê tham gia những bữa tiệc rượu lành mạnh? Hai ngày Khải Thuỵ định niêm yết cổ phiếu, mấy ngày nay dẫn nghệ sĩ khắp nơi tham gia các buổi tiệc.
Nghĩ đến đây, càng nhíu mày c.h.ặ.t hơn, tay nắm c.h.ặ.t vô lăng, mãi chịu lái xe.
"Hay là đừng nữa, để em bệnh, cần nghỉ ngơi."
Cảnh Lê chớp chớp mắt, đầu xuất hiện thêm nhiều dấu chấm hỏi: "Anh nghĩ đến cái gì ?"
Lạc Hiểu Tiêu suy đoán của , : "Tuy rằng đây chỉ là suy đoán của , nhưng nhỡ thì , chỉ nghĩ đến thôi thấy ghê tởm ."
Cảnh Lê , từ khi ký hợp đồng với Khải Thuỵ, ít dùng đủ loại hình thức hoặc tìm đến cửa quy tắc ngầm , cao tầng là động lòng, còn đặc biệt tổ chức những bữa tiệc, mời những ý đồ xa đến.
Chỉ là Cảnh Lê hiền lành, tính tình cũng , nhưng nếu dồn ép quá mức thì hề mềm yếu, trong bữa tiệc động tay động chân với , trực tiếp lật bàn, suýt chút nữa còn đưa đó tù, đối với như quan tâm cũng sợ hãi gì, tất cả dần dần đều từ bỏ ý định.
Cảnh Lê , lạc quan : "Có khi là định đề cử em tham gia 'Ngôi Sao Ngày Mai' đấy chứ, nghĩ xem, nhan sắc thừa, piano, đàn cổ, nhảy múa, hát, chơi cờ, nấu ăn, vẽ tranh..."
Cậu dùng đầu ngón tay để đếm những ưu điểm của , Cảnh Lê lo lắng mặt "Sao em thể giỏi như chứ?" đầy phiền não, Lạc Hiểu Tiêu "flex" một cách trắng trợn, lặng lẽ đảo mắt, tâm trạng cũng hơn nhiều.
"Em nghĩ thật đấy, danh sách tham gia 'Ngôi Sao Ngày Mai' quyết định từ lâu , là Phong Ngôn Húc, Tưởng Y và Lãnh Mặc Diệp, bộ đều là mới ký hợp đồng năm nay."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-2.html.]
Anh khỏi thở dài, nếu Cảnh Lê thể tham gia thì , cần xem năng lực, chỉ cần dựa gương mặt thôi cũng thể thẳng tiến chung kết.
Trong giới giải trí thiếu , nhưng như Cảnh Lê thì tuyệt đối thuộc hàng hiếm , hơn nữa Cảnh Lê chỉ mà còn nhiều kỹ năng, nếu Mục Ca đào , nếu Cảnh Lê phân công một quản lý năng lực, nếu Cảnh Lê ở Khải Thuỵ...
Lạc Hiểu Tiêu ít cảm thấy tiếc nuối cho .
Lời tuy , nhưng Lạc Hiểu Tiêu hết tâm tư lên mặt, Cảnh Lê lắc đầu, vỗ vai : "Đừng nghĩ nữa, lái xe ."
Cậu : "Nếu thật sự như , cùng lắm là chạy lấy , xã hội pháp trị, ông cũng thể ép em , nếu , mà là định cho em một cơ hội tương tự như 'Ngôi Sao Ngày Mai', nếu bỏ lỡ chẳng đáng tiếc lắm ?"
Hơn nữa, Lạc Hiểu Tiêu là công ăn lương, nếu xuất hiện, lẽ sẽ phê bình.
Không cần thiết.
Công ty giải trí Khải Thuỵ cách khu dân cư Cảnh Lê ở xa, Lạc Hiểu Tiêu lái xe , ngủ thêm một giấc trong lúc , khi tỉnh thì đến nơi.
Đã mấy tháng Cảnh Lê đến công ty, cô gái ở quầy lễ tân là mới, nhận , vốn định gọi đăng ký, thấy Lạc Hiểu Tiêu ở phía thì mới im lặng.
ánh mắt tò mò và kinh ngạc vẫn dán c.h.ặ.t cho đến khi bước thang máy.
Thang máy thẳng lên tầng cao nhất, cửa thang máy mở , Lạc Hiểu Tiêu tiện theo văn phòng tổng giám đốc, cho nên do dự thôi mấy , cuối cùng ;"Anh ở lầu đợi ."
Cảnh Lê mỉm , vẫy tay với , nhấc chân bước ngoài.
Thư ký dẫn đến cửa văn phòng tổng giám đốc trở về chỗ việc, giơ tay gõ cửa, thấy bên trong truyền một tiếng "Vào ", khựng một chút, giọng , Ngô Hoành Đồ?
Đẩy cửa bước , văn phòng của Ngô Hoành Đồ hiện mắt, ánh mắt Cảnh Lê bóng dáng sofa thu hút.
Kỷ Quân Chương mặc đồ đơn giản mà thoải mái, áo len trơn phối với quần dài đen, tùy ý, dáng vẻ và khí chất đều vô cùng nổi bật, ung dung và tao nhã.
Anh dậy, với Cảnh Lê, nụ dịu khí chất của , vẻ xa cách cũng giảm ít.
Anh đưa tay : "Chào , là Kỷ Quân Chương."
Cảnh Lê chớp mắt, hồn.
Cậu "cuồng giọng", lúc cảm thấy giọng của thần tượng quả nhiên còn êm tai nữa.
Chậm rãi bình tĩnh niềm vui khi gặp thần tượng, Cảnh Lê bắt tay , : "Thầy Kỷ, chào thầy."
Lại quanh văn phòng của Ngô Hoành Đồ một vòng, còn đầu ngoài, xác định thấy ai, ngập ngừng hỏi: "Thầy Kỷ, là ngài tìm ?"
"Là ." Kỷ Quân Chương lướt qua , đóng cửa văn phòng : "Chúng xuống ."
Cảnh Lê gật đầu, xuống chiếc sofa đơn đối diện Kỷ Quân Chương, thẳng thắn quan sát Kỷ Quân Chương. Dù đều ở trong giới giải trí, nhưng quả thật bao giờ gặp Kỷ Quân Chương ngoài đời, đây là đầu tiên.
Kỷ Quân Chương ngoài đời hơn ảnh, vóc dáng cao lớn, đường hoàng, vai rộng eo thon, đúng chuẩn mẫu, các đường nét khuôn mặt sắc sảo và rõ ràng, trai nét riêng dễ nhận diện.
Thật sự trai.
Cậu chợt nhớ lời cô gái ở sân bay tối qua, thể thừa nhận, cô đúng, và Kỷ Quân Chương quả thực cùng đường đua, xét về độ trai, Kỷ Quân Chương hơn hẳn một bậc.
chỉ xét về độ và dễ , công bằng cho điểm tuyệt đối, bằng điểm với Kỷ Quân Chương.
Ánh mắt Cảnh Lê thẳng thắn và trực tiếp, Kỷ Quân Chương đương nhiên điều đó, cầm ly nước ép còn bàn, đặt mặt : "Ly là bảo chuẩn cho ."
Lại dịu dàng hỏi: "Đẹp ?"
Cảnh Lê hào phóng thừa nhận: "Đẹp."
Kỷ Quân Chương khen: "Cậu cũng ."
Cảnh Lê mỉm , đôi mắt cong cong, trở chủ đề chính: "Ngài tìm chuyện gì ?"
" hy vọng thể ký hợp đồng với phòng việc của , ngoài , nhờ một việc." Kỷ Quân Chương , vòng vo mà thẳng vấn đề.
Cảnh Lê nhất thời ngẩn .
Việc Kỷ Quân Chương ký hợp đồng với và việc Kỷ Quân Chương nhờ giúp đỡ gộp , suýt chút nữa véo một cái xem đang mơ .
Bình thường, trong mơ cũng dám mơ như .
"Tại ký hợp đồng với ?" Cảnh Lê , hỏi: "Có chuyện gì cần giúp?"
Dù là thần tượng, nhưng cũng tính toán rõ ràng.
Cậu bao giờ tin chuyện bánh từ trời rơi xuống.
Nhìn thấy vẻ cảnh giác của , Kỷ Quân Chương cũng hề khó chịu, thẳng mắt , bình tĩnh : " nhờ kết hôn giả với , thời hạn hôn nhân là hai năm."