Flop Quá Nên Ta Chỉ Muốn Giải Nghệ - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:17:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cảnh Lê hiểu .
Thảo nào đây thuận lợi như , trợ lý trực tiếp dẫn đến văn phòng của Kỷ Quân Chương, còn phản ứng của những cô gái , rõ ràng là đang "ship" CP .
Mãi đến khi Cảnh Lê và Kỷ Quân Chương thang máy, cửa đóng , những ánh mắt tò mò, kinh ngạc mới biến mất.
Kỷ Quân Chương nhẹ nhàng hỏi: "Có cảm thấy thoải mái ?"
Cảnh Lê lắc đầu: "Không , họ cũng ý , chỉ là tò mò thôi."
Dù thì Kỷ Quân Chương mắt nhiều năm như , một chút tin đồn tình cảm nào, theo đuổi trong giới và ngoài giới nhiều, nhưng bao giờ động lòng, bây giờ đột nhiên bạn đời còn kết hôn, ai mà tò mò xem đó là ai chứ.
Từ thang máy bước , nhiệt độ đột nhiên hạ xuống, Cảnh Lê kéo c.h.ặ.t áo khoác, quấn thêm khăn quàng cổ, gần như che kín nửa khuôn mặt.
Cậu nghiêng đầu: "Anh ăn trưa cùng em ?"
"Hôm nay , ba về , về nhà."
Lần đến nhà họ Kỷ, đúng lúc ba Kỷ đều vắng, nên Cảnh Lê gặp họ.
Cảnh Lê "ừ" một tiếng, tự tính toán xem buổi trưa nên ăn gì.
Đi đến chỗ đậu xe, Kỷ Quân Chương thấy Cảnh Lê đang ngẩn , liền mở cửa xe giúp , Cảnh Lê hồn, ngẩng đầu , lời cảm ơn sắp thốt khỏi miệng, nhưng khi đối diện với ánh mắt , nhớ tới Kỷ Quân Chương thích luôn "cảm ơn", nên , chỉ nở một nụ tươi.
Kỷ Quân Chương hỏi : "Đang nghĩ gì ?"
Cậu bắt chước dáng vẻ xưa sách, lắc đầu nghiêng , nghiêm túc : "Ngô nhật tam tỉnh ngô , trung ngọ cật thập ma." (Ta mỗi ngày tự xét ba điều, buổi trưa ăn gì.)
Kỷ Quân Chương bật : "Vậy nghĩ ?"
"Mì , trong nhà rau xanh và trứng gà, còn cà chua nữa, mì trứng cà chua."
Cảnh Lê xong, định lên xe, đột nhiên thấy tiếng kêu nhỏ, vẻ mặt đau khổ, khựng , đầu Kỷ Quân Chương: "Anh thấy ?"
"Nghe thấy ."
Cảnh Lê lắng kỹ, phát hiện tiếng kêu phát từ phía xa, bên đó gần góc khuất, một chiếc xe đậu, ánh sáng lắm, tới, cuối cùng cũng tìm thấy nguồn gốc tiếng kêu ở gầm xe — là một con ch.ó hoang, bẩn thỉu ướt nhẹp, co ro thành một cục.
"Là ch.ó hoang." Cảnh Lê dậy, Kỷ Quân Chương: "Thầy Kỷ, thể phòng việc tìm chút đồ ăn ? Em dụ nó , chắc là nó bệnh , đưa đến bệnh viện."
Kỷ Quân Chương gật đầu: "Được."
Lại : "Trước khi xuống thì đừng động nó."
Cảnh Lê hiểu sự nguy hiểm của ch.ó hoang: "Em ."
Kỷ Quân Chương mất nhiều thời gian, nhanh xách một túi nhỏ đồ ăn vặt xuống, đưa cho Cảnh Lê. Cảnh Lê cúi đầu lục lọi trong túi, tìm hai thanh thịt gà, những thứ còn để sang một bên, xổm xuống, xé vỏ ngoài, đó xé thịt thành từng miếng nhỏ ném cho con ch.ó hoang.
Con ch.ó hoang cảnh giác, ban đầu hề động đậy, còn phát tiếng đe dọa với Cảnh Lê.
Một lúc lâu , nó mới động đậy, đầu tiên là dùng mũi ngửi ngửi thanh thịt gà, đó mới ăn.
Ăn miếng đầu tiên thì chuyện đơn giản hơn nhiều, con ch.ó hoang lẽ cũng đói lắm , lâu bò khỏi gầm xe.
Con ch.ó hoang ngoài, rõ hơn, là một con ch.ó nhỏ mới vài tháng tuổi, lẽ là do bên ngoài mưa to nên chạy đây trú mưa.
Nó vẫn còn cảnh giác, gần Cảnh Lê.
Cảnh Lê kiên nhẫn, cứ xổm như , mỉm nó, giọng khẽ, nhẹ nhàng, giống như dỗ trẻ con ngủ .
Kỷ Quân Chương bên cạnh với tư thế bảo vệ, bên tai là giọng nhẹ nhàng dịu dàng của Cảnh Lê, rũ mắt, ánh mắt tĩnh lặng rơi khuôn mặt nghiêng của Cảnh Lê, chăm chú ngắm , đáy mắt ngập tràn ý dịu dàng.
Lại qua vài phút, đuôi con ch.ó hoang vểnh lên, cuối cùng cũng gần Cảnh Lê, cũng cho phép Cảnh Lê chạm nó.
Cảnh Lê đút hết những thanh thịt gà còn cho nó ăn, bế nó lên kiểm tra, phát hiện ngoài bệnh ngoài da, nó còn mấy vết trầy xước, chỗ lở loét.
Cảnh Lê ôm con ch.ó, đột nhiên nhớ hỏi ý kiến Kỷ Quân Chương, con ch.ó hoang bẩn, nếu lên xe , chắc chắn xe cũng sẽ bẩn.
Cậu do dự một lúc, Kỷ Quân Chương đang định mở miệng, liền thấy Kỷ Quân Chương : "Lên xe ."
Cảnh Lê chớp mắt, nở nụ tươi rói với Kỷ Quân Chương: "Vâng."
Gần đó bệnh viện thú y, Kỷ Quân Chương theo định vị vòng một đoạn đường, mới tìm một cái gần khu phố thương mại.
Mặc dù trời mưa to, nhưng đường qua ít, đa là trẻ tuổi, Cảnh Lê dám để Kỷ Quân Chương xuống xe, sợ fan nhận , trời mưa đường trơn dễ xảy chuyện.
Thế là với : "Thầy Kỷ, em xử lý xong sẽ tự về, về ."
Nói xong, cầm ô định xuống xe, chỉ là trong lòng còn đang ôm ch.ó, tiện che ô, dứt khoát định che nữa, định chạy luôn.
Kỷ Quân Chương ý định của , vươn tay giữ : "Đợi , với em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/flop-qua-nen-ta-chi-muon-giai-nghe/chuong-11.html.]
Câu , mang theo giọng điệu cho phép nghi ngờ.
Lần đầu tiên Cảnh Lê thấy dùng giọng điệu như để chuyện, ngẩn một lát khi hồn gì đó, nhưng Kỷ Quân Chương đeo khẩu trang, cầm ô xuống xe một bước.
Cậu đành ngậm miệng.
Trời đổ mưa như trút nước, giày da của Kỷ Quân Chương giẫm lên mặt đất, nước b.ắ.n lên ướt ống quần, vòng qua đầu xe, đến cửa xe bên Cảnh Lê, mở cửa , cầm ô che đầu : "Xuống ."
Giọng trở nên dịu dàng.
Cảnh Lê ngoan ngoãn gật đầu, xuống xe, ô của Kỷ Quân Chương.
Mặc dù chiếc ô nhỏ, nhưng may là xe của Kỷ Quân Chương đậu ngay bên ngoài cửa hàng thú cưng, bộ đến cũng chỉ mất nửa phút, đến nỗi ướt.
Đến cửa, Cảnh Lê qua cửa kính của bệnh viện thú y, lẽ là do mưa to nên lúc ngoài y tá , khách hàng nào, thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi đăng ký và thanh toán ở quầy lễ tân, y tá bế con ch.ó hoang , Cảnh Lê rửa tay, trở bên cạnh Kỷ Quân Chương.
"Thầy Kỷ, em còn đợi bác sĩ khám bệnh cho ch.ó, chắc sẽ lâu lắm, về , đừng để bác trai bác gái đợi."
Kỷ Quân Chương gọi điện thoại xong: "Không , với họ , chút việc nên về ăn trưa, tối sẽ về."
Ánh mắt rơi Cảnh Lê.
Vì ôm con ch.ó hoang suốt đường , Cảnh Lê bây giờ thực sự t.h.ả.m hại, áo khoác màu xanh lam bẩn, đầy dấu chân đen, bùn đất màu vàng, ướt một nửa, quần bên , phần đùi cũng ướt, vì đó con ch.ó rúc đó.
Kỷ Quân Chương khẽ nhíu mày, : "Em ở đây đợi một lát."
Cảnh Lê kịp ngăn cản, Kỷ Quân Chương ngoài, Kỷ Quân Chương , đó vài giây đến khu vực nghỉ ngơi bên cạnh chờ.
Mười phút , Kỷ Quân Chương mới xách một túi đồ trở , ống quần ướt hơn nửa, áo khoác cũng dính nước, hiếm khi thấy vẻ chật vật như .
Đưa túi đồ cho Cảnh Lê, : "Đi quần áo ướt ."
Cảnh Lê nhận lấy túi đồ, ánh mắt chạm với Kỷ Quân Chương, thấy sự quan tâm trong mắt Kỷ Quân Chương, tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
"Thầy Kỷ." Cậu vô thức gọi.
"Hửm?"
"Không gì," Cảnh Lê cũng tại gọi như , , "Lát nữa đến chỗ em , quần áo của cũng ."
Cậu nghiêng đầu, khóe mắt cong cong: "Tiện thể, em mời ăn mì."
Kỷ Quân Chương chăm chú nụ của : " ăn cà chua."
"Thầy Kỷ, kén ăn quá." Cảnh Lê trêu chọc .
Kỷ Quân Chương cong môi: "Kẻ tám lạng nửa cân, em cũng ăn bông cải xanh."
"Được , quần áo ." Anh , "Nếu lỡ cảm lạnh, chẳng lẽ ngày mai em xin nghỉ buổi học đầu tiên, cô Triệu sẽ tức giận đấy."
Triệu? Cảnh Lê mở to mắt: "Cô Triệu Vân Tĩnh?"
Kỷ Quân Chương: "Là cô ."
Cuộc đời của Triệu Vân Tĩnh là một huyền thoại, bà mười tám tuổi đoàn văn công, ba mươi lăm tuổi trở thành Ảnh hậu đoạt nhiều giải thưởng trong nước, nổi tiếng khắp nơi, nhưng đúng lúc đang ở đỉnh cao sự nghiệp, chọn một sang Pháp du học.
Một năm , bà với tư cách nữ chính, bước lên sân khấu Nhà hát Royal Shakespeare.
Một buổi biểu diễn hảo, bà chinh phục cả thế giới, cũng khiến tên tuổi của vang danh trong và ngoài nước.
Năm năm , bà về nước, nhưng ít khi xuất hiện màn ảnh, ngược đến Học viện Điện ảnh giáo viên, học sinh do bà dạy dỗ phần lớn đều thành công, sự phát triển trong ngành.
Kỷ Quân Chương cũng coi như là nửa học trò của bà.
Nói là nửa học trò, bởi vì Kỷ Quân Chương chỉ mới nghề mười năm , khi hợp tác với bà trong "Ngoài tầm mắt", xin lời khuyên từ bà về cách hóa thành một mù cho .
Bà giáo viên của Kỷ Quân Chương nửa tháng.
đó, họ trở thành bạn bè.
Cảnh Lê ôm n.g.ự.c, hít sâu vài , đôi mắt sáng ngời Kỷ Quân Chương: "Thầy Kỷ, lừa em đúng ?"
Kỷ Quân Chương nghiêm túc : "Không lừa em."
Cảnh Lê ôm túi đồ, chân như giẫm bông, lâng lâng nhà vệ sinh quần áo, xong , tâm trạng cuối cùng cũng bình tĩnh .
Cậu ngẩng mặt lên, khóe mắt đuôi mày đều mang theo ý , đôi mắt trong veo như chứa đựng cả bầu trời , lấp lánh, : "Vậy nên thầy Kỷ, trưa nay đến chỗ em nhé?"
Nhìn chăm chú , Kỷ Quân Chương khẽ một tiếng: "Được.”