Ép Ta Bỏ Để Cưới Quý Nữ? Đoạt Lại Của Hồi Môn Ta Tái Giá - Chương 64: Đành Phải Tiễn Ngài Một Đoạn Đường

Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:38:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngâm trong bồn tắm là cách thư giãn nhất, Khương Ngọc nhắm mắt dựa thành thùng tắm, Hạ Hà lải nhải chuyện.

 

"....Nô tỳ cảm thấy, Cát Đại cái gì cũng , chính là tướng mạo chút quá... quá thô kệch. Đặc biệt là vẻ mặt đầy râu ria , nô tỳ thấy đều nhổ cho , nhưng Đông Sương đó là hương vị đàn ông...."

 

Khương Ngọc nhếch khóe môi, mỗi đều cách giải tỏa áp lực của riêng . Kiếp nàng từng lướt thấy một bài , là một vị tỷ phú thế giới nào đó, cách giải tỏa áp lực là rửa bát. Mà cách giải tỏa áp lực của Khương Ngọc, chính là cảm nhận những chuyện vụn vặt trong gia đình.

 

Kiếp , khi áp lực lớn, nàng liền thích về nhà lải nhải. Ngược thường xuyên khoe khoang với , con gái hiếu thuận, thích lải nhải.

 

Có chút nhớ .

 

Khương Ngọc mở mắt, dậy với Hạ Hà: "Sở thích của mỗi giống , đầu tìm cho em một nam t.ử mặt trắng râu."

 

Mặt Hạ Hà đỏ bừng lên, "Nô tỳ mới cần gả chồng ."

 

Khương Ngọc: "Ta cho em gả chồng a! Ta chỉ , tìm một nam t.ử mặt trắng râu đến... cho em xem."

 

Lần mặt Hạ Hà càng đỏ hơn, một câu nô tỳ trải giường cho tiểu thư, xoay liền ngoài. Khương Ngọc ở phía ha ha, Xuân Tuyết tới hầu hạ Khương Ngọc mặc quần áo, mặt cũng treo nụ .

 

Khương Ngọc hỏi nàng: "Em thích nam t.ử như thế nào?"

 

Mặt Xuân Tuyết cũng đỏ bừng, "Nô tỳ.... nô tỳ còn nhỏ...."

 

"Ha ha ha." Khương Ngọc rộ lên, Liêu ma ma và tiểu nha bên ngoài thấy, mặt cũng tự chủ mang theo ý .

 

Khương Ngọc xuống, nhắm mắt hồi tưởng chuyện hôm nay một chút, cảm thấy sơ hở mới thả lỏng đầu óc, dần dần mộng .

 

.........

 

Địa lao

 

Khương Gia Vinh và Khương Thừa Nghiệp nhốt chung một phòng giam, hai đều là tôn quý sinh ngậm thìa vàng, từng chịu khổ thế ? Không đến hai ngày công phu, dáng vẻ tôn quý hai còn, quần áo nhăn nhúm, tóc tai rối bù như rơm rạ, co rúc ở góc phòng giam.

 

Khương Thừa Nghiệp chằm chằm rơm rạ mặt đất, qua một lát : "Gia Vinh con cho , con cùng một bọn với những kẻ tính kế ?"

 

Ông chỉ là khố chứ ngốc, một việc lúc đầu nghĩ , thời gian dài liền nghĩ thông suốt. Lần chuyện ông mua thuyền, tính kế là chắc chắn , chỉ là con trai ruột của ông đóng vai trò gì trong đó?

 

Lúc đầu ông tin Khương Gia Vinh sẽ tham gia thiết kế , rốt cuộc là con trai ruột của . Hơn nữa, những năm hai bọn họ cùng hồ nháo, quan hệ thiết hơn cha con bình thường.

 

hai ngày nay ở trong lao, việc khác quấy nhiễu, ông ngược nghĩ thông suốt nhiều chuyện. Đứa con trai Khương Gia Vinh khi ở chung với ông , thực cũng thiết bao nhiêu. Nhiều lúc, Khương Gia Vinh đối đãi với ông giống như đối đãi với một vị khách tôn quý.

 

, khách. Khương Thừa Nghiệp cảm thấy dùng từ thỏa đáng. Sự tôn trọng của Khương Gia Vinh đối với ông sự tôn trọng đối với phụ , mà là sự tôn trọng nịnh nọt của tiểu nhị quán trọ đối với khách quan.

 

Nghĩ thông suốt tầng , trong lòng Khương Thừa Nghiệp chút khó chịu, rốt cuộc là con trai ruột cùng chơi bời nhiều năm, tình cảm tự nhiên là bình thường.

 

Tầng khác ông nghĩ thông là, ông thiết kế mua thuyền buôn lậu muối, từ đầu đến cuối đều bóng dáng của Khương Gia Vinh. Thậm chí, nếu sự trợ giúp của Khương Gia Vinh, ông thể sẽ mua con thuyền rách nát . Sự việc trùng hợp nhiều, thì là trùng hợp nữa.

 

"Tại hại ?" Khương Thừa Nghiệp hai mắt đỏ ngầu Khương Gia Vinh hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ep-ta-bo-de-cuoi-quy-nu-doat-lai-cua-hoi-mon-ta-tai-gia/chuong-64-danh-phai-tien-ngai-mot-doan-duong.html.]

 

Khương Gia Vinh thấy ông như , vội vàng : "Cha, con.... con sẽ hại ? Người là cha ruột con, con là con trai ruột của a!"

 

"Còn lừa ?" Khương Thừa Nghiệp dậy, nhấc chân đạp Khương Gia Vinh ngã xuống đất, "Mày coi tao là kẻ ngốc hả? , mày những năm , chẳng chính là coi tao là kẻ ngốc mà lừa gạt."

 

"Không , cha, con , con cũng là lừa, con thật sự là lừa a!" Khương Gia Vinh quỳ mặt đất, trán đập xuống đất, trong mắt chứa hận ý sâu sắc.

 

những hận ý của , thể biểu hiện ngoài, cho dù hiện tại tâm tư g.i.ế.c c.h.ế.t Khương Thừa Nghiệp xông lên não môn, cũng che giấu cho .

 

Nơi là địa lao của Sở Quốc Công Phủ, bên ngoài canh giữ đều là của Sở Quốc Công Phủ. Khương Thừa Nghiệp là cha ruột , đừng động thủ g.i.ế.c ông , cho dù biểu hiện một chút tôn trọng đối với Khương Thừa Nghiệp, truyền đến tai Sở Quốc Công, tội danh của sẽ nhiều thêm một cái.

 

giờ phút cho dù biểu hiện hèn mọn đến trong bụi bặm, Khương Thừa Nghiệp cũng sẽ tin nữa. Khương Thừa Nghiệp hừ mạnh một tiếng, nhấc chân đạp n.g.ự.c Khương Gia Vinh, nghiến răng : "Lão t.ử thật là nuôi một con sói mắt trắng, mày thế mà hại c.h.ế.t tao."

 

Khương Gia Vinh tiếp tục dập đầu, tiếp tục phủ nhận, lúc một giọng truyền đến, "Thế t.ử gia, đại thiếu gia."

 

Hai đầu , liền thấy quản gia Lý Trung trong tay bưng một cái khay, đang ngoài phòng giam. Mà trong khay đặt một bầu rượu và một cái chén rượu.

 

Hai ngơ ngác ông , ông đây là ý gì, đang yên đang lành bưng rượu tới gì. Liền Lý Trung phân phó bên cạnh : "Mở cửa."

 

Người canh cửa lập tức lấy chìa khóa mở cửa phòng giam, Lý Trung đến, cung kính hành lễ với hai , đó Khương Gia Vinh : "Đại thiếu gia, Quốc Công gia ngài tội nghiệt sâu nặng, vẫn là tự sát tạ tội thì hơn."

 

Lời của ông xong, trong phòng giam yên tĩnh c.h.ế.t ch.óc, Khương Gia Vinh và Khương Thừa Nghiệp đều gắt gao chằm chằm cái khay trong tay ông . Lúc bọn họ mới , vì Lý Trung nửa đêm bưng rượu tới.

 

"Không!"

 

Khương Gia Vinh phát tiếng gào thét, điên cuồng chạy ngoài, trong miệng còn : "Ta gặp tổ phụ, gặp Quốc Công gia, thể c.h.ế.t, c.h.ế.t."

 

"Giữ ."

 

Giọng Lý Trung vang lên, hai gã đại hán liền xông tới, một trái một kiềm chế Khương Gia Vinh. Liền Lý Trung :

 

"Đại thiếu gia, ngài sinh tráo đổi của ngài, ngài sáu tuổi đích t.ử, nhưng che giấu báo, Quốc Công gia niệm tình ngài tuổi nhỏ dám, cũng truy cứu. ngài mưu hại đích t.ử, thiết kế hại phụ ruột thịt của , khiến cho cả Sở Quốc Công Phủ đều lâm tình cảnh nguy hiểm, thì cách nào tha thứ. Lên đường ."

 

Lý Trung bưng khay đến mặt Khương Gia Vinh, : "Đại thiếu gia tự , là lão nô tiễn ngài."

 

"Không, hại Khương Gia Mộc, gặp tổ phụ, gặp tổ phụ." Khương Gia Vinh giãy giụa gào thét, nhưng hai gã đại hán kiềm chế , cao ngựa lớn, tập võ, sự giãy giụa của chỉ là phí công.

 

"Đại thiếu gia, Quốc Công gia sẽ gặp ngài nữa ." Lý Trung .

 

Khương Gia Vinh là một trận kinh hoàng, đó lớn tiếng hô, "Vậy cho gặp đại , cho gặp Khương Ngọc."

 

Theo quan sát của những ngày , Khương Ngọc nếu thể ở mặt Sở Quốc Công, giúp hai câu, sẽ cần c.h.ế.t.

 

mà, Lý Trung : "Đại tiểu thư rảnh gặp ngài. Đại thiếu gia, nếu ngài chịu tự , lão nô đành tiễn ngài một đoạn đường ."

 

...........

 

 

Loading...