Ép Ta Bỏ Để Cưới Quý Nữ? Đoạt Lại Của Hồi Môn Ta Tái Giá - Chương 441: Ngươi Là... Bùi Thính Lan?

Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:48:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chu Quân Ninh giữa sảnh đường, cúi bóng lưng Lĩnh Nam Vương khuất dạng. Cây hoa quế trong sân, những cành lá sum suê điểm xuyết những ngôi vàng non, um tùm, náo nhiệt, hệt như Lĩnh Nam Vương Phủ của nhiều năm về .

 

Thu ánh mắt, tầm rơi xuống những mảnh sứ vỡ đất, mặt khỏi mang theo vài phần cô đơn. Lĩnh Nam Vương Phủ hiện giờ gần như bốn bề là địch, nếu cẩn thận vun vén, sẽ giống như những mảnh vỡ đất, tan xương nát thịt.

 

Ngây lâu, Chu Quân Ninh thu suy nghĩ, bước khỏi sảnh đường, về phía viện của Bùi Thính Lan. Lúc đến nơi, Bùi Thính Lan đợi sẵn. Bà mặc một bộ y phục màu đỏ thêu vàng, trông phú quý vui mừng, nhưng Chu Quân Ninh nhíu mày.

 

"Tổ mẫu, trong cung Thái hậu khỏe, y phục của dường như... thích hợp." Chu Quân Ninh nhẹ giọng khuyên giải, nhưng Bùi Thính Lan lạnh mặt, "Ta sống từng tuổi , chẳng lẽ dịp nào nên mặc y phục gì ?"

 

Chu Quân Ninh cúi mắt kiên trì đó, vẻ nếu Bùi Thính Lan y phục thì sẽ cho bà rời . Bùi Thính Lan thấy dáng vẻ của nàng, tức đến tay cũng run.

 

"Tổ mẫu, Lĩnh Nam Vương Phủ chúng hiện nay tình cảnh thế nào, cần cháu gái , cũng rõ." Trong lòng Chu Quân Ninh kiên nhẫn, tức giận, nhưng mặt hề biểu hiện, giọng vẫn nhẹ nhàng, "Cả nhà chúng bây giờ đang ở Thượng Kinh, chỉ cần một chút sơ suất là thể trở về Lĩnh Nam."

 

Bùi Thính Lan nàng đến mức chút mất mặt, tay nắm thành quyền cố chấp một lúc, mới dậy về phòng ngủ đồ. Vẻ mặt Chu Quân Ninh vẫn bình tĩnh gợn sóng, nàng đến bên ghế xuống. Một lát , Bùi Thính Lan mặc y phục màu xanh rêu sẫm bước , nàng dậy mỉm vịn tay Bùi Thính Lan ngoài.

 

"Tổ mẫu, phận mà phụ sắp xếp cho , hẳn nhớ kỹ chứ?" Chu Quân Ninh hỏi.

 

Bùi Thính Lan chút vui ừ một tiếng, Chu Quân Ninh để tâm, : "Hôm nay tham gia cung yến, chắc chắn sẽ các lão phong quân của các phủ, lẽ sẽ nhận ."

 

Nói đến đây, nàng dừng một chút : "Ví dụ như An Viễn Hầu Phu Nhân."

 

Bùi Thính Lan thấy mấy chữ An Viễn Hầu Phu Nhân, bước chân dừng . Chu Quân Ninh dùng chút sức, vịn bà tiếp tục về phía , miệng : "An Viễn Hầu Phu Nhân là ngoại tổ mẫu của Sở Quốc Công hiện tại, những chuyện với Sở Quốc Công Phủ năm đó, gì bất ngờ thì Sở Quốc Công Phủ và An Viễn Hầu Phủ đều cả ."

 

Thân thể Bùi Thính Lan cứng đờ, Chu Quân Ninh dường như phát hiện, tiếp tục : "An Viễn Hầu Phu Nhân là ngoại tổ mẫu ruột của Sở Quốc Công, đối với chắc chắn sẽ thiện, đến lúc đó nên tránh bà một chút."

 

Bùi Thính Lan trong lòng nghẹn uất, nhưng vẫn gật đầu. Chu Quân Ninh mỉm , : "Nhà của lão Sở Quốc Công Phu Nhân là Đường gia, từng ơn với Thái hậu, lẽ yến tiệc Đường gia cũng nữ quyến tham gia. Đến lúc đó ... cũng nên tránh một chút."

 

Sắc mặt Bùi Thính Lan đen như đáy nồi, khúc mắc lớn nhất trong lòng bà chính là lão Sở Quốc Công từng từ hôn với bà, và việc lão Sở Quốc Công khi thành thì cầm sắt hòa minh. Bà rời xa Thượng Kinh đến Lĩnh Nam, cho , dốc hết tâm cơ, đấu tranh cửu t.ử nhất sinh, dựa Giang Tĩnh Lan sống ?

 

"Tổ mẫu." Chu Quân Ninh dừng bước, nghiêm túc đôi mắt chút vẩn đục của Bùi Thính Lan : "Tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu."

 

Bùi Thính Lan nghiến răng, hất tay Chu Quân Ninh , sải bước về phía , bóng lưng cũng toát lên vẻ bướng bỉnh đè nén. Chu Quân Ninh nhẫn nhịn lâu như , tính tình đến , lúc cũng thể nhịn nữa. Nàng cũng lạnh mặt, theo Bùi Thính Lan, cho đến khi thấy Lĩnh Nam Vương đang đợi ở cửa phủ, mới nở một nụ .

 

Mà Lĩnh Nam Vương thấy hai bà cháu họ một một tới, liền giữa hai xảy chuyện vui. Mà nếu xét nguyên nhân, thì là của ông . Ông thu ánh mắt, tới vịn Bùi Thính Lan, giọng trầm thấp lạnh lùng: "Ý của Quân Ninh cũng là ý của con. Vì đại cục, mẫu tạm thời nhẫn nhịn một chút ."

 

Đây cũng nghĩa là hiểu chuyện, sắc mặt Bùi Thính Lan càng thêm khó coi, nhưng bà cũng gì, cố nặn một nụ , vịn tay Lĩnh Nam Vương lên xe ngựa. Nhịn nhịn, cuối cùng bà vẫn đầu với Lĩnh Nam Vương: "Thượng Kinh địa bàn của Lĩnh Nam Vương Phủ, nhưng của con là Thừa tướng."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ep-ta-bo-de-cuoi-quy-nu-doat-lai-cua-hoi-mon-ta-tai-gia/chuong-441-nguoi-la-bui-thinh-lan.html.]

Lĩnh Nam Vương nhíu mày, nhưng kịp gì, Bùi Thính Lan chui xe ngựa. Lĩnh Nam Vương chỉ thể nuốt lời định , đầu dặn dò Chu Quân Ninh nữa, "Trông chừng tổ mẫu của con, nếu thật sự thì tìm cớ rời tiệc sớm."

 

"Vâng." Chu Quân Ninh lập tức , câu của Lĩnh Nam Vương, trong lòng nàng dễ chịu hơn nhiều.

 

Lĩnh Nam Vương nàng khó xử, đưa tay vỗ vỗ cánh tay nàng : "Lên xe xuất phát ."

 

Chu Quân Ninh gật đầu, Lĩnh Nam Vương lên xe, vịn tay tỳ nữ bước lên ghế đẩu. Xe ngựa lăn bánh, hai khắc đến gần cửa cung. Quan viên từ tam phẩm trở lên ở Thượng Kinh thành đều thể mang theo gia quyến tham gia cung yến, vì khi còn cách cửa cung xa, xe ngựa xếp thành hàng dài.

 

Không ít thị vệ đang sắp xếp chỗ dừng xe, Chu Quân Ninh thấy các phu nhân tiểu thư các xe ngựa khác đều xuống xe, nàng cũng vén rèm xe xuống, đến bên xe của Bùi Thính Lan, vén rèm vịn bà xuống.

 

Bùi Thính Lan cũng thật sự vô tri, mặc kệ ở trong phủ biểu hiện cam lòng, tức giận đến , lúc mặt cũng nở nụ , Chu Quân Ninh âm thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng thẳng lưng, nghĩ rằng khi đến bắt chuyện, sẽ dùng tư thái nhất để hàn huyên với .

 

nữa, Lĩnh Nam Vương Phủ là phủ phiên vương duy nhất của Đại Càn, ngoài của hoàng thất, mặt Lĩnh Nam Vương Phủ đều hành lễ vấn an. Dù Lĩnh Nam Vương Phủ vẫn luôn hòa thuận với triều đình, nhưng chỉ cần xé rách mặt, địa vị của Lĩnh Nam Vương Phủ vẫn như cũ.

 

điều nàng ngờ là, những đại thần, gia quyến đó, khi thấy của Lĩnh Nam Vương Phủ, hoặc là như thấy, hoặc là vội vàng hành lễ cho lệ, khiến bắt bẻ , nhanh ch.óng rời . Mà yến tiệc hôm nay, danh nghĩa là để đón gió tẩy trần cho gia đình họ.

 

Cảnh tượng , đừng là Bùi Thính Lan, ngay cả Chu Quân Ninh cũng thể duy trì nụ mặt. Chỉ Lĩnh Nam Vương sắc mặt vẫn như cũ, sáng nay triều ông đối xử như , quen.

 

Trao cho hai bà cháu một ánh mắt an ủi, Lĩnh Nam Vương định bước về phía , Chu Quân Ninh vịn tay Bùi Thính Lan, định theo sát phía , lúc phía một trận xôn xao, tiếng truyền đến, "Sở Quốc Công đến ."

 

Các nữ quyến đều bắt đầu nở nụ , đợi khi Giang Ngọc vịn một lão phu nhân tới, tranh chào hỏi hàn huyên với họ.

 

"An Viễn Hầu Phu Nhân, thể vẫn khỏe mạnh như ."

 

"Sở Quốc Công hiếu thuận, An Viễn Hầu Phu Nhân, thật phúc!"

 

.........

 

lời ý ngớt bên tai, Bùi Thính Lan một nữ t.ử mặc cẩm bào màu xanh lam, tinh tế mà mang theo vẻ khí, vịn một lão phu nhân tóc hoa râm, khuôn mặt hiền từ tới. Bà nheo mắt, lão phu nhân bà từng gặp khi còn trẻ, tuy bốn mươi mấy năm trôi qua, già, nhưng vẫn lờ mờ nhận dáng vẻ thời trẻ.

 

Trong lúc bà đang ngẩn , Giang Ngọc vịn An Viễn Hầu Phu Nhân dừng mặt bà và Chu Quân Ninh.

 

"Ngoại tổ mẫu, vị là Lĩnh Nam Vương Thái phi."

 

Lời đột ngột của Giang Ngọc khiến Bùi Thính Lan sững sờ, kịp lên tiếng đáp , thấy An Viễn Hầu Phu Nhân chằm chằm mặt bà, kinh ngạc : "Ngươi là.... Bùi Thính Lan?"

 

 

Loading...