Ép Ta Bỏ Để Cưới Quý Nữ? Đoạt Lại Của Hồi Môn Ta Tái Giá - Chương 396: Ngươi Là Muốn Ra Tay Với Ông Ta?
Cập nhật lúc: 2026-01-29 19:46:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khương Ngọc chuyện Bồ Minh Nguyệt rơi xuống nước Thái T.ử cứu ở quan sở. Biết chuyện , nàng tám phần xác định, Bồ Đồng Hòa là của Thái T.ử và Thừa Tướng.
Đồng thời nàng khỏi than thở, bản lĩnh giấu tài của Bồ Đồng Hòa thật sự lợi hại. Hàn môn khởi chịu hoàng ân từng bước nâng đỡ lên Lại Bộ Thượng Thư, ngoài mặt đối với Hoàng đế cung kính hai lòng, trong tối sớm đầu quân cho Thái T.ử và Thừa Tướng, ẩn nhẫn giấu dốt như , ngay cả đa nghi như Hoàng đế, thế mà cũng ông lừa gạt nhiều năm như .
Chỉ là bọn họ việc cao minh lắm, động tĩnh quá lớn, quá cố ý . Nhiều năm giấu kín mít, hiện tại cứ ầm ĩ đến mức cả thành đều , đây là đem sự dính líu với Thái T.ử đưa ngoài sáng ? Ngược rước lấy sự nghi ngờ của Hoàng đế, sự ẩn nhẫn e là uổng phí.
Bất quá cũng lẽ bọn họ đối sách khác, bất luận là Bồ Đồng Hòa là Thừa Tướng, đều là lão mưu thâm toán, nguy cơ xuất hiện khi sự việc xảy , hẳn là đều nghĩ sẵn đối sách . Chỉ là, nàng tuyệt đối sẽ để bọn họ như ý.
Trong lòng suy nghĩ đối sách tiếp theo, Khương Ngọc về tới Sở Quốc Công Phủ. Vừa phủ quản gia liền đưa cho nàng một phong thư, "Cẩm Y Vệ đưa tới."
Khương Ngọc nhận lấy rũ mắt chữ phong bì, trong nét cứng cáp ẩn chứa vài phần khoáng đạt, liền là chữ của An Vương. Khương Ngọc cầm thư về phía thư phòng, quản gia theo bên cạnh nàng : "Nhà Nhị cô nãi nãi đến ."
"Mời bọn họ đến thư phòng."
"Vâng."
Quản gia vội vàng chạy chậm rời , Khương Ngọc đến thư phòng xuống mở thư , Trình Cẩm Xuyên liền dẫn theo Trình Y Lâm tới. Khương Ngọc bỏ thư ngăn kéo, mời bọn họ xuống. Mà Trình Y Lâm mấy lén lút nàng, chọc cho Khương Ngọc , "Biểu con tròng mắt cứ đảo quanh , chẳng lẽ cảm thấy hôm nay tuấn tú khiến con dời mắt nổi?"
Một câu khiến khuôn mặt nhỏ của Trình Y Lâm đỏ bừng, nàng lắp bắp : "Biểu tỷ hơn những nữ t.ử con từng gặp, còn tuấn tú hơn những công t.ử ."
"Ha ha ha... Lời biểu tỷ thích ." Ánh mắt Khương Ngọc tìm kiếm giá cổ vật một hồi, qua lấy xuống một cái ngọc như ý màu trắng tinh xảo, nhét tay Trình Y Lâm, "Cầm lấy chơi ."
Trình Y Lâm sửng sốt, đó luống cuống phụ . Trình Cẩm Xuyên thấy thế : "Còn cảm ơn biểu tỷ con."
Trình Y Lâm lập tức ôm ngọc như ý hành lễ với Khương Ngọc, "Cảm ơn biểu tỷ."
Khương Ngọc xua tay để nàng , đó về chuyện Bồ Minh Nguyệt rơi xuống nước. Trình Y Lâm xong : "Bồ đại tiểu thư là lúc tiệc tàn, một bờ hồ giải sầu. Lúc đó đều đang bận rộn cáo từ, bên hồ trống trải ai, may mà Thái T.ử điện hạ khéo ở gần đó."
Khương Ngọc và Trình Cẩm Xuyên lời , một cái, hai tự nhiên tin Bồ Minh Nguyệt rơi xuống nước Thái T.ử cứu là ngoài ý . Trình Cẩm Xuyên đầu hỏi Trình Y Lâm, "Việc giao cho con thế nào ?"
Trình Y Lâm đặt ngọc như ý trong tay lên bàn, đem quá trình chuyện với Bồ Minh Nguyệt kể tỉ mỉ, mới : "Lúc thần tình của Bồ đại tiểu thư , giống như phu quân nhà cướp mất , ánh mắt Nhan đại tiểu thư hung dữ lắm, quả thực giống như nuốt sống ."
Khương Ngọc xong gật đầu, khen ngợi Trình Y Lâm vài câu, liền để nàng ngoài chơi . Đợi nàng , Khương Ngọc với Trình Cẩm Xuyên: "Bồ Đồng Hòa là của Thái T.ử và Thừa Tướng, gần như ván đóng thuyền ."
Trình Cẩm Xuyên kinh thán một tiếng, "Bồ Đồng Hòa ngày thường đối với Hoàng thượng trung khẩn như , trong ngoài triều đình từng thấy ông nửa phần giao tập rõ ràng với Thừa Tướng, Thái Tử, ai thể ngờ, bọn họ thật sự sự cấu kết thâm sâu như !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/ep-ta-bo-de-cuoi-quy-nu-doat-lai-cua-hoi-mon-ta-tai-gia/chuong-396-nguoi-la-muon-ra-tay-voi-ong-ta.html.]
Khương Ngọc gật đầu, trầm tư trong chốc lát : "Bồ Đồng Hòa là cấp của dượng, các ngày thường tiếp xúc vốn nhiều. Sau chung đụng với ông , cần giả vờ như gì mới ."
"Được, hiểu." Trình Cẩm Xuyên chút lo lắng : "Chỉ sợ ông sự đề phòng với ."
"Đề phòng là nên ." Khương Ngọc đầu ngón tay khẽ gõ mặt bàn, giọng điệu trầm , "Sau công vụ nhất định từng cái bàn giao rõ ràng, văn thư qua , sai sự giao tiếp đều giữ bằng chứng, ngàn vạn thể cho ông cơ hội ngày đẩy rắc rối lên dượng."
Trình Cẩm Xuyên vẻ mặt ngưng trọng, "Con là tay với ông ?"
"Ông thuộc phe cánh Thừa Tướng, con và Thừa Tướng ngoài mặt tuy duy trì sự bình an vô sự, nhưng trong lòng mỗi đều rõ, sớm là cục diện c.h.ế.t thôi. Bồ Đồng Hòa là vây cánh của Thừa Tướng, con tuyệt đối đạo lý buông tha."
Khương Ngọc lời bình thản, nhưng Trình Cẩm Xuyên sát ý nồng đậm, ông vẻ mặt ngưng trọng : "Có gì cần ?"
Khương Ngọc lắc đầu, giọng điệu trầm định: "Dượng và ông cùng nha môn việc, ông là cấp trực tiếp, mắt tuyệt đối thể nửa phần dị động. Sơ sẩy một chút liền sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, ngược hỏng đại sự."
Trình Cẩm Xuyên nghiêm túc gật đầu, "Được."
Hai thì thầm vài câu, Trình Cẩm Xuyên liền dậy cáo từ. Khương Ngọc xoay trở bàn án xuống, lấy phong thư xem xong kỹ. Trong thư , An Vương khi nhận thư nàng gửi đó, bắt tay điều tra Bồ Đồng Hòa, quả nhiên tìm chút dấu vết dễ phát hiện, còn hẹn nàng ngày mai gặp mặt ở lầu, cùng thương nghị đối sách tiếp theo.
Khương Ngọc cầm b.út hồi âm, đồng ý cuộc gặp ngày mai, bảo Hạ Hà đưa thư . Sau đó nàng dậy về phía viện của Lục Di Phương ở hậu viện, định cùng bà dùng bữa tối. Vừa đến cửa viện, liền thấy Lục Di Phương ở trong tiểu hoa sảnh, đang đối diện với một đống vải vóc mới đến tỉ mỉ chọn lựa.
Thấy nàng , Lục Di Phương giơ giơ tấm vải trong tay: "Ngọc Nhi đến đúng lúc lắm, con xem những tấm vải , cái nào hợp với cha con? Mắt thấy sắp hè , đang tính chọn chút vải thoáng khí gửi cho bọn họ đây."
Cha trong miệng Lục Di Phương, tự nhiên là cha nuôi của Khương Ngọc.
Khương Ngọc lên , chọn mấy tấm màu sắc và chất liệu mà Khương Minh Xương và Trình Vân Tú yêu thích, : "Con cũng mấy ngày thăm bọn họ , ngày con nghỉ, cùng đưa vải qua đó."
"Vậy thì còn gì bằng." Lục Di Phương kéo nàng xuống bên cạnh, "Hôm qua tán gẫu với Vân Tú t.ử, còn nhắc mãi lâu gặp con đấy."
Trên mặt Khương Ngọc nổi lên vài phần áy náy: "Là con sơ suất, đón bọn họ đến Thượng Kinh, thể ngày ngày ở bên bọn họ."
"Đứa nhỏ ngốc, thể tính là con sơ suất." Lục Di Phương nắm tay nàng khẽ thở dài, "Là cái nhà liên lụy con. Nếu Quốc Công Phủ thực sự ai thể gánh vác, thể để con một nữ nhi ngày ngày vất vả như . Cha con bên trông nom, cứ yên tâm là ."
Khương Ngọc vốn tính cách đắm chìm trong do dự, trong lòng tính toán đợi xong xuôi việc trong tay, nhất định đến viện cha ở thêm vài ngày. Chỉ là mắt thường xuyên đến chỗ bọn họ, cận với bọn họ, thực sự là sợ qua quá mật thiết, ngược để những kẻ nấp trong bóng tối chằm chằm cha .
Nghĩ đến đây, đầu ngón tay nàng trong tay áo khẽ siết c.h.ặ.t, đáy mắt lướt qua một tia sắc bén —— nhất định mau ch.óng kết thúc những đối thủ rắc rối phức tạp , mới thể để an an sống qua ngày.