“Chỉ là trong việc tới đó “ôm cây đợi thỏ" hai chuyện , Tống Vĩ nhất thời vẫn chút do dự.”
Dù bây giờ tình cảnh của ở nhà máy càng ngày càng , nhất là trong lúc , thiện nhất thể, để khác tìm một điểm nào cả.
Như thì dù cho bên Chủ nhiệm Hứa nghĩ hết cách chỉnh , đều tìm kẽ hở.
Cho nên nếu hôm nay đột nhiên , sợ là để điểm yếu cho Chủ nhiệm Hứa, đủ kiểu nhắm .
Chỉ là, cơ hội mắt cũng đúng là vô cùng khó .
Thấy Tống Vĩ vẫn đang do dự ở đó, Tống Tư Vũ chỉ đành tiếng khuyên nhủ nữa:
“Cha, cơ hội như cha còn do dự cái gì, một khi cha thật sự liên quan tới các nhà lãnh đạo lớn , đừng là một kỹ sư kỹ thuật của phân xưởng, xưởng trưởng cha cũng đều cơ hội cạnh tranh lên!”
Nếu đặt lúc bình thường, Tống Vĩ chắc chắn vẫn sẽ cảm thấy lời của Tống Tư Vũ là phóng đại, xưởng trưởng là chuyện dễ dàng như .
Thế nhưng khi vinh dự tương lai của con gái, cộng thêm bây giờ cô nắm Hách Bình trong lòng bàn tay như , hình như xưởng trưởng cũng chuyện thể xảy nhỉ?
Thế là cuối cùng Tống Vĩ c.ắ.n răng.
“Được, !”
Tuy nhiên rốt cuộc vẫn còn tồn tại một chút thận trọng trong , tuy là định ngoài, nhưng bên phía nhà máy cũng bắt buộc xin nghỉ, tuy xin nghỉ vẫn đúng quy tắc, nhưng xin thì vẫn hơn là xin.
con gái cứ luôn giục nhanh ch.óng xuất phát, còn cách nào, Tống Vĩ chỉ đành giao trọng trách xin nghỉ cho một khác trong nhà, Lý Tú Lệ.
Lý Tú Lệ thấy Tống Vĩ bảo cô tới nhà máy giúp xin nghỉ, thật sự là mặt đầy mờ mịt.
Bình thường Tống Vĩ đều để cô tới phía nhà máy tìm , hình như sợ cô là vợ lắm , kết quả ngờ, hôm nay cô tới nhà máy giúp xin nghỉ!
Xem hôm nay Tống Vĩ đúng là chuyện gì quan trọng, thể tự lo chuyện .
Lý Tú Lệ đương nhiên nhanh ch.óng đồng ý, hơn nữa còn biểu thị mặt ánh mắt nghiêm túc của Tống Vĩ và Tống Tư Vũ rằng, cô nhất định sẽ lập tức ngay, khóa cửa xong là !
Tống Vĩ và Tống Tư Vũ nghĩ đến bộ dạng khúm núm ngày thường của Lý Tú Lệ ở nhà, ngược tin Lý Tú Lệ dám “ mặt một bộ, lưng một bộ", cho nên khi xong câu hai liền vội vã xuất phát hướng về phía nơi Hách Bình .
Thế nhưng họ ngờ tới chính là, Lý Tú Lệ bây giờ sớm là Lý Tú Lệ , cô bây giờ đối với hai cha con nhà họ Tống ngoài oán hận thì chỉ còn oán hận, bình thường cũng chỉ là vì thể ở nhà họ Tống tiếp tục sinh sống, cho nên mới dám lên tiếng, nhưng thật trong lòng thì hận ch-ết hai họ .
Bây giờ khó khăn lắm mới tìm một cơ hội thể giải tỏa một chút oán khí trong lòng , cô đương nhiên chớp lấy cơ hội chứ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/em-ke-kieu-diem-cua-nu-chinh-trong-truyen-thap-nien/chuong-319.html.]
Cho nên khi Tống Vĩ và Tống Tư Vũ , Lý Tú Lệ tuy đúng là nhanh ch.óng khỏi cửa, nhưng cô thẳng về phía nhà máy, mà rẽ một đường tiên dạo quanh bờ sông gần nhà máy một chút, tới khu gia đình công nhân phía bên tán gẫu bát quái với những chuyện, đó thời gian sắp đến trưa , cô mới thong thả chậm rãi về phía nhà máy cơ khí, xin nghỉ cho Tống Vĩ.
Mà lẽ cũng là Tống Vĩ xui xẻo thật, buổi sáng phân xưởng quản lý còn xảy một t.a.i n.ạ.n cơ khí.
Vốn dĩ trong tình huống , là cần kỹ sư qua giải quyết vấn đề, đem vấn đề của máy móc giải quyết xong công nhân phía còn chờ dùng máy móc khí tài nữa chứ, ai ngờ một phân xưởng chờ ở đó, hề chờ Tống Vĩ tới .
Họ đúng là cử tới nhà họ Tống tìm , nhưng tới, mới phát hiện cửa nhà họ Tống khóa c.h.ặ.t, một ai ở nhà!
Lại hỏi thăm gần đó, cũng chẳng ai Tống Vĩ , chỉ thấy buổi sáng vội vội vàng vàng cùng con gái Tống Tư Vũ ngoài.
Lần tìm Tống Vĩ, công nhân trong phân xưởng đều oán trách thấu trời, công việc xong thành tích của họ là chịu ảnh hưởng đấy, thế là công nhân vội vã báo cáo lên cấp , cấp cũng nổi cáu, phát hiện Tống Vĩ căn bản xin nghỉ, tới, cho nên chuyện là tự ý nghỉ việc ?
Vốn dĩ thời gian Chủ nhiệm Hứa ba ngày ba thổi gió bên tai trong ban lãnh đạo nhà máy, thi thoảng Tống Vĩ thế thế nọ, dẫn đến một nhóm bây giờ đối với ấn tượng của Tống Vĩ ít nhiều ảnh hưởng.
Kết quả bây giờ Tống Vĩ còn gây sai lầm như , xem kỹ sư nữa đây!
Mà Lý Tú Lệ khi dạo đủ thì đường tới nhà máy, cô đột nhiên bắt đầu lo lắng về một việc.
Không đúng nhỉ, thế nhỡ ngày mai Tống Vĩ tới nhà máy hỏi một câu, thời gian cô xin nghỉ giúp sớm , thế lộ tẩy !
Vừa nghĩ đến đây, Lý Tú Lệ lập tức hối hận thôi.
Ôi chao, cái đầu heo của cô, chỉ lo sướng một lúc, đến chuyện hậu quả quên mất tiêu !
Lý Tú Lệ sốt sắng lên, cuối cùng dùng cái trí thông minh ít ỏi của nghĩ một cách giải quyết, đó là trực tiếp tự ngã một cái, còn vì cho chân thật, cứng rắn đem chân giả bộ thành bộ dạng kẻ què.
Thế nhưng đợi Lý Tú Lệ cà nhắc cà nhắc xin nghỉ cho Tống Vĩ, thấy chính là bộ dạng đầy oán khí của tất cả .
Cảnh tượng mặt còn Lý Tú Lệ sợ nhảy dựng lên, chứ, chẳng lẽ là chuyện cô giả vờ thương thấy , lộ tẩy ?
Cũng may nhanh cô liền phát hiện sự giận dữ của nhắm cô, mà là nhắm Tống Vĩ, Lý Tú Lệ lãnh đạo trong nhà máy hỏi đến chuyện Tống Vĩ , cô tuy tố giác Tống Vĩ, nhưng ngặt nỗi cô là thật sự .
“Được , cô về bảo Tống Vĩ, ngày mai bảo tới giải thích cho chúng rõ ràng tại chuyện xin nghỉ!”
Nhìn thấy lãnh đạo trách tội chuyện cô xin nghỉ trễ, Lý Tú Lệ thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục cà nhắc cà nhắc về nhà.
Dù vẻ mặt của lãnh đạo nhà máy, hình như là trong nhà máy xảy chuyện gì, kết quả Tống Vĩ tới, thế cũng trách cô , dù cho cô tới sớm xin nghỉ giúp thì chẳng vẫn thể mặt .