Em Kế Kiều Diễm Của Nữ Chính Trong Truyện Thập Niên - Chương 163

Cập nhật lúc: 2026-04-25 09:50:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lâm Nhiễm bất lực lắc đầu.”

 

“Không cần chú Tiền, mấy ngày nay nhờ chú giúp đỡ, đồ đạc cháu chuẩn cũng gần xong , chỉ còn chờ sáng mai xách thẳng tới nhà chú là ."

 

Mấy ngày nay Lâm Nhiễm đúng là vẫn luôn chuẩn đồ đạc.

 

Tìm trong đại đội đổi gà vịt cá, còn cả thịt bò lấy từ mối quan hệ ở công xã, thực đều là để chuẩn cho bố vợ của Tiền Vượng ngày mai.

 

Tiền Vượng , trong lòng tức thì cũng yên tâm hơn ít.

 

Qua thời gian ở chung với Lâm Nhiễm, ông cũng coi như , cô bé Lâm Nhiễm trông thì tuổi còn nhỏ, nhưng chuyện xử lý vô cùng đấy, tuyệt đối là một đáng tin cậy.

 

“Vậy , sáng mai chú vẫn hẹn đúng giờ đó, đợi cháu ở thị trấn nhé?"

 

“Dạ, vấn đề gì!"

 

Lần nữa nhận viên thu-ốc an thần từ chỗ Lâm Nhiễm, Tiền Vượng liền yên tâm rời .

 

Tuy nhiên vì chuyện Tiền Vượng tìm tới , Lâm Nhiễm cũng quyết định ngày mai nhất định thể hiện thật , đây là chuyện liên quan tới việc kinh doanh của , trổ hết tài nghệ mới !

 

Buổi trưa, Lâm Nhiễm thấy hôm nay công xã đưa tới một con gà, liền thử món gà xé phay và gà hầm nấm dự định ngày mai, coi như để Tiền Vượng xem món ăn.

 

Cũng may con gà b-éo, thêm ở công xã cũng nhiều, một con gà mới miễn cưỡng hai món.

 

Sau khi ăn gà xé phay và gà hầm nấm, ánh mắt của đám các bác các chú ở công xã Lâm Nhiễm càng thêm nhiệt tình, nếu thể, thật sự mang thẳng Lâm Nhiễm về nhà họ, ngày ngày nấu cơm cho họ ăn.

 

Lâm Nhiễm những ánh mắt đó tới mức hoảng sợ, khi ăn xong bữa trưa liền vội vàng chuồn .

 

Mà đợi tới khi cô chiều về nhà, Lâm Chấn An và bác sĩ Đổng vẫn về, Lâm Nhiễm liền tranh thủ thời gian thu dọn đồ đạc ngày mai tới nhà bố vợ Tiền Vượng ở thị trấn cỗ.

 

Đợi tới khi cô thu dọn xong, trời cũng sắp tối, Lâm Chấn An mới cuối cùng dẫn bác sĩ Đổng về.

 

Vừa về tới nơi, Lâm Nhiễm liền bác sĩ Đổng hài lòng với chuyến lên núi tới mức nào, bởi vì ông lão tới mức nheo cả mắt, còn ngừng khen ngợi khí hậu môi trường ở đại đội họ , đồ vật mọc cũng như .

 

Nhìn kiểu , sự hợp tác giữa đại đội họ và bệnh viện thành phố chắc là .

 

Buổi tối lúc ăn cơm, cả nhà họ Lâm đều ở nhà, bác sĩ Đổng cũng tuyên bố tin vui bệnh viện của họ sẽ hợp tác với đại đội Lâm Chấn An mặt tất cả nhà họ Lâm.

 

Tin , chỉ Lâm Chấn An vui sướng tới mức nào, mà ngay cả những còn trong nhà họ Lâm cũng phấn khích thôi, liên tục cảm ơn bác sĩ Đổng.

 

Bác sĩ Đổng xua xua tay:

 

“Cảm ơn gì, còn cảm ơn các chứ, d.ư.ợ.c liệu như cũng giúp ích nhỏ cho bệnh viện của chúng ."

 

“Vậy chúng hỗ trợ lẫn , cùng cố gắng!"

 

Theo câu của bác sĩ Đổng rơi xuống, cả nhà đều theo.

 

Lâm Nhiễm thậm chí còn thấy hốc mắt cha Lâm cũng đỏ hoe, thể thấy chuyện thành công khiến ông kích động cỡ nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/em-ke-kieu-diem-cua-nu-chinh-trong-truyen-thap-nien/chuong-163.html.]

 

Sau khi ăn cơm xong, bác sĩ Đổng liền nhanh ch.óng rửa mặt chải đầu một chút, nghỉ ngơi, tuổi tác của ông dù cũng ở đó, hôm nay còn leo núi cả ngày, thể kiên trì tới bây giờ đáng nể .

 

Ngược là Lâm Chấn An, khi sắp xếp thỏa cho bác sĩ Đổng, liền gọi Lâm Chấn Phù sân.

 

Trong sân phủ đầy ánh , hai em trò chuyện hồi lâu, cuối cùng Lâm Chấn An cũng hiểu rõ chuyện gì xảy giữa em gái Lâm Chấn Phù và nhà họ La trong thời gian ông nhà.

 

“Ly hôn cũng , cứ ở trong nhà, nơi mãi mãi là nhà của em."

 

Chính là một câu như , trách mắng c.h.ử.i rủa, một câu bình bình đạm đạm, liền khiến nước mắt Lâm Chấn Phù rơi xuống.

 

“Dạ, nhị ca đừng giống như , ở chung với em lâu chê bai em đấy nhé."

 

Lâm Chấn Phù cố nhịn tiếng nức nở, cố ý đùa.

 

“Được , lớn thế , còn nhắc chuyện hồi nhỏ."

 

Lâm Chấn An bất lực.

 

Tuy nhiên thì , ở góc độ Lâm Chấn Phù thấy, ánh mắt vẫn tự chủ mà lạnh xuống.

 

Mặc dù miệng ông , nhưng đối với La Bân và nhà họ La thất vọng tới tột cùng .

 

Ông chỉ mong chuyện giữa nhà họ La và Lâm Chấn Phù dừng ở đây, nếu , nếu bọn họ còn dám tới quấn lấy em gái, hoặc phiền cuộc sống tương lai của em gái, ông tuyệt đối sẽ bỏ qua !

 

Chỉ là Lâm Chấn An ngờ tới, tối hôm ông mới lập lời thề như , kết quả ngày hôm , nhà họ La liền tự tới cửa để tìm c.h.ử.i.

 

Ngày hôm là ngày con gái Lâm Nhiễm tới thị trấn giúp Tiền Vượng cỗ, nhà họ Lâm đều chuyện , nhưng vì chuyện kiểu nếu ngoài thể sẽ đàm tiếu, thậm chí nghiêm trọng hơn thể còn tố giác, cho nên nhà họ Lâm cũng hiểu chuyện mà những chuyện ngoài.

 

Tuy nhiên Lâm Chấn An rốt cuộc yên tâm để con gái một xách nhiều đồ như tới thị trấn, liền định đưa con bé , nhân tiện ông ở đó, còn thể thị trấn việc.

 

Bác sĩ Đổng vốn định ăn trưa xong mới , nhưng thấy Lâm Chấn An và Lâm Nhiễm hình như việc tới thị trấn, liền định nhân lúc sáng sớm cùng xuất phát rời với họ.

 

Người nhà họ Lâm giữ một lúc, ngặt nỗi bác sĩ Đổng vẫn từ chối.

 

“Đợi , chắc chắn sẽ còn tới, tới lúc đó vẫn ăn món mì Lâm nhỏ một nữa, hương vị đó, đúng là ăn một hai đấy!"

 

Bác sĩ Đổng ha hả xong, tự nhiên nhận cái gật đầu của Lâm Nhiễm.

 

“Bác sĩ Đổng, chỉ mì cho bác, còn thêm nhiều món ngon khác nữa ạ!"

 

“Được, nhớ kỹ đấy!"

 

Tiếp đó, bác sĩ Đổng liền chào tạm biệt những khác, theo Lâm Nhiễm và Lâm Chấn An xuất phát tới thị trấn.

 

Sau khi tới thị trấn, Tiền Vượng chờ Lâm Nhiễm ở nơi hẹn.

 

Mà Lâm Chấn An còn đưa bác sĩ Đổng bắt xe, liền chỉ đành hỏi rõ địa chỉ nhà bố vợ Tiền Vượng, định lát nữa sẽ qua tìm Lâm Nhiễm, tiện thể giúp con bé một tay các thứ.

 

 

Loading...