Em Còn Yêu Anh Không - Chương 6: “Cô thì trông cũng khá xinh đẹp.”

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:32:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thương Vị Vãn ngờ tập đoàn ngoại thương Cách Thụy cẩu thả đến , giao một dự án quan trọng như thế cho Tô Nghiêu phụ trách.

Trước khi nhận dự án Bảo Lai, Thương Vị Vãn tra cứu thông tin, đồng thời hỏi thăm bạn trong ngành từng phụ trách IPO của các công ty con thuộc Cách Thụy. Người đó thẳng thắn thứ đều , chỉ công t.ử út Tô Nghiêu là điểm trừ.

Chẳng hiểu gì, nhưng cái gì cũng nhúng tay .

Bên phía công ty thuê ngoài như họ vốn chẳng quyền lên tiếng, nhất là những nhân viên cấp như cô.

Đối mặt với một nhân vật như Tô Nghiêu, họ chỉ theo lệnh đối phương.

Vốn dĩ IPO là nỗ lực chung giữa công ty và ngân hàng đầu tư để đạt lợi ích đôi bên, như cùng hướng tới một mục tiêu, nên cuối cùng cũng thể thuyết phục .

gặp khó nhằn, quá trình thuyết phục trở nên khó chịu.

Vì thế, Thương Vị Vãn còn đặc biệt tìm hiểu, năm ngoái Tô Nghiêu suýt hỏng đơn hàng lớn nhất năm của Cách Thụy, khiến cả công ty tăng ca hơn hai tháng.

May mà trai thời khắc then chốt tay cứu vãn, giải cứu thị trường.

Nhờ mới dẫn đến lỗ nặng.

Vì thế Tô Nghiêu cấm bén mảng đến Cách Thụy việc.

dài ở đó cũng tiền tiêu cả mấy đời hết, chẳng cần cố gắng gì.

Ngày thường chỉ bay sang Las Vegas chơi vài ngày, hoặc thuê du thuyền sang trọng Hồng Kông, Macao, kiểu ăn chơi mà thường khó tưởng tượng nổi.

, hôm gặp Tô Nghiêu ở quán bar, cô chẳng cần khách sáo.

từng nghĩ sẽ gặp .

Không ngờ, chạm mặt trong phòng họp của công ty .

Thương Vị Vãn hít sâu một , gạt bỏ tạp niệm mỉm : “Chào Tô.”

“Gọi là Tô Nghiêu.” Tô Nghiêu phịch xuống ghế chủ tọa, “Khách sáo thế gì? Bạn của Duyệt Tề là bạn của .”

Thương Vị Vãn đáp: “Được.”

Kevin thấy , khuấy động khí: “Anh Tô và quen từ ? Vậy bàn chuyện sẽ tiện hơn.”

Tô Nghiêu một tay xoay cặp kính râm, áo khoác da từ trong ngoài toát lên vẻ ngông nghênh.

Giống như đám lưu manh học hành gì thời học.

Khác hẳn khí chất của Trình Khuyết.

Trình Khuyết là kiểu ph*ng đ*ng bất kham, thờ ơ bất cần, rõ ràng áo sơ mi mở ba cúc, nhưng vẫn toát lên vẻ cấm d.ụ.c.

Nếu để Thương Vị Vãn miêu tả, đại khái bốn chữ “tinh bại hoại” là chuẩn xác nhất.

Nhìn gương mặt Tô Nghiêu, cô bất chợt nghĩ đến Trình Khuyết.

Như thể đó là Trình Khuyết.

Mãi đến khi Tô Nghiêu lên tiếng, suy nghĩ của Thương Vị Vãn mới giật về.

“Không tính là quen lâu.” Tô Nghiêu : “Chỉ mới gặp một .”

Anh cố ý chậm, khiến khác hiểu lầm: “ khó mà quên.”

Kevin phụ họa: “Rieken là hoa khôi của bộ phận ngân hàng đầu tư chúng . Không, là hoa khôi của cả công ty, cơ bản gặp một là khó quên. Quan trọng là năng lực mạnh, việc quyết đoán tỉ mỉ, là nhân tài hiếm của công ty.”

Tô Nghiêu khẽ: “Vậy ? Vậy việc IPO của Bảo Lai trông cậy .”

Khi Tô Nghiêu sang, Thương Vị Vãn cúi đầu tránh ánh mắt .

điều càng khơi dậy h*m m**n chinh phục của Tô Nghiêu, mặt lộ nụ đầy ý vị.

Thương Vị Vãn thấy, lưng cô toát mồ hôi lạnh.

Không vì Tô Nghiêu, mà vì trong lúc thất thần, cô nghĩ đến Trình Khuyết.

Đây dấu hiệu .

Phụ nữ ngốc, sẽ rung động vì ngọn đèn thắp trong đêm khuya, vì bát cháo nóng trong ngày lạnh, vì từng hành vi mật với ai đó.

Cơ thể và tâm hồn thể tách rời.

Giống như giường và giường.

Thương Vị Vãn trở thành kiểu phụ nữ .

món đồ chơi nhất thời của Trình Khuyết, cũng con mồi của ai.

Để nắm quyền chủ động trong một trò chơi tình ái, điều đầu tiên chính là nhập cuộc.

gần đây Trình Khuyết xuất hiện mặt cô quá thường xuyên, khiến cô suýt kéo trò chơi.

Kevin mở slide trình chiếu, đó là phân công nội bộ công ty, giờ là báo cáo kế hoạch dự án cho phía đối tác.

Một thuật ngữ chuyên môn, Tô Nghiêu hiểu.

, Kevin vẫn kiên nhẫn giải thích.

Nửa tiếng , Tô Nghiêu ngáp thứ ba, vẫy tay: “Hôm nay đến đây thôi. K… K gì nhỉ?”

“Kevin.” Kevin mỉm giới thiệu tên .

“Ồ đúng, Kevin, mấy chuyện các hứng thú, chỉ cần các giúp Bảo Lai IPO thành công là . Bộ phận tài chính, pháp vụ, thư ký của công ty dặn , các cần gì cứ tìm họ, họ sẽ phối hợp hết sức. chỉ một yêu cầu.”

“Gì ?” Kevin , thả lỏng.

Người IPO sợ nhất là phía đối tác tự cao tự đại, giấu giếm liệu, đến lúc nộp hồ sơ thì vỡ lở, công sức một hai năm đổ sông đổ biển.

Cứ nghĩ Tô Nghiêu là kiểu công t.ử vô dụng, sẽ liên tục khoe khoang trí tuệ, can thiệp lung tung.

Không ngờ cho tự do lớn đến .

kịp , Kevin Tô Nghiêu : “Ba tháng.”

Tô Nghiêu ngáp, như con hổ nham hiểm: “ chỉ cho các ba tháng, Bảo Lai IPO. Dù dùng cách gì chăng nữa.”

Kevin lập tức sa sầm mặt. “Điều gần như thể.”

Dù Bảo Lai trông là miếng bánh ngon, nhưng khi thành việc điều tra (due diligence – kiểm tra chi tiết tình hình tài chính, pháp lý của công ty), rủi ro vẫn là ẩn , ai cần bao lâu để IPO.

Nếu thứ suôn sẻ, ba tháng cũng khó đạt mục tiêu.

Một công ty IPO cần chuẩn quá nhiều thứ, riêng khâu kiểm duyệt mất ba bốn tháng.

Thông thường, một IPO mất một đến hai năm, nếu gặp đổi chính sách hoặc biến động thị trường tài chính, ba đến năm năm cũng thể.

Yêu cầu của Tô Nghiêu đúng là chuyện viển vông.

“Không ?” Tô Nghiêu hỏi .

Kevin lúng túng, định từ chối, thì Thương Vị Vãn lên tiếng: “Nửa năm.”

“Việc kiểm duyệt tài liệu ở Ủy ban Chứng khoán cũng mất hơn ba tháng.” Thương Vị Vãn : “Nếu giai đoạn đầu chúng thấy thứ ở Bảo Lai đều đạt điều kiện, cần chỉnh sửa, chúng thể nộp hồ sơ trong vòng nửa năm.”

Tô Nghiêu cau mày: “Lâu thế ?”

Thương Vị Vãn gật đầu: “Vâng.”

Tô Nghiêu cô chằm chằm: “ nếu thành trong ba tháng thì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/em-con-yeu-anh-khong/chuong-6-co-thi-trong-cung-kha-xinh-dep.html.]

“Vậy tìm Lại Tinh thử xem.” Thương Vị Vãn do dự đẩy việc sang đối thủ: “ chúng ký hợp đồng, chi tiết thì bộ phận pháp vụ sẽ trao đổi thêm.”

Kevin hiểu Thương Vị Vãn, thường ngày ôn hòa, hôm nay sắc bén đến .

đúng điều dám , nên Kevin cũng im lặng.

Cuối cùng, thư ký của Tô Nghiêu ghé tai nhỏ vài câu.

Tô Nghiêu khịt mũi, đặt kính râm lên bàn, “Được, nửa năm. Rieken, lập quân lệnh trạng* ?”

Quân lệnh trạng*: cam kết thành nhiệm vụ, nếu sẽ chịu phạt.

Thương Vị Vãn trong lòng chán ghét tột độ, quả nhiên là con bạc.

Ngay cả việc cũng cá cược với khác.

Thật phiền.

Thương Vị Vãn mỉm lắc đầu: “Không, chỉ thể cố hết sức để Bảo Lai IPO trong nửa năm thôi.”

“Sợ ?” Tô Nghiêu hỏi gay gắt.

Thương Vị Vãn khựng : “Không thích cá cược với khác.”

Họp xong giữa trưa, Thương Vị Vãn rời phòng họp, thẳng đến nhà vệ sinh.

Trong buồng ngăn nhà vệ sinh, cô thẫn thờ, điều chỉnh cảm xúc của .

Chẳng bao lâu, tiếng vọng .

“Nghe ? Dự án IPO của Bảo Lai do út nhà Cách Thụy đích phụ trách, hôm nay đến công ty , trai lắm.”

“Người tỏa ánh hào quang của tiền. Nếu ai câu , chẳng từ gà rừng hóa phượng hoàng ?”

“Thôi , nhà giàu thế như chúng thể trèo cao nổi… À mà, hình như quen Rieken.”

“Haha. Cả thế giới ai chẳng quen Rieken, Rieken thăng tiến nhanh thế chẳng vì cái đó ?”

“Cái gì? Xinh ?”

Cuộc trò chuyện ngoài bỗng im bặt.

Thương Vị Vãn thẫn thờ xong, định bước , nhưng họ nhắc đến , tay buông xuống.

Chờ một lúc, mới một giọng nữ hạ thấp: “Làm bồ nhí cho sếp lớn của chúng .”

“Thật á?” Người kinh ngạc: “Không chứ? Nhìn cô giống kiểu đó.”

“Sao giống? Mặt thì quyến rũ, chắc cũng chỉnh sửa, kiểu cô showbiz chẳng kiếm tiền nhanh hơn ?” Người đó chép miệng: “Sếp MD của chúng chẳng vì mê gương mặt đó .”

Tiếng nước ngừng, Thương Vị Vãn mở cửa bước .

Hai cô gái , mặt lập tức trắng bệch.

“Chị Rieken.” Cả hai run rẩy chào.

Thương Vị Vãn gì, xắn tay áo sơ mi, đặt tay vòi nước cảm ứng, nước lạnh trượt qua những ngón tay trắng ngần, ánh lên sắc đỏ, như hoa hồng nhuộm ánh hoàng hôn.

“Bản cáo bạch* sai liệu, câu cú mạch lạc, dùng từ cẩu thả.” Thương Vị Vãn nhanh chậm, cố ý gây áp lực, nhưng giọng lạnh , tự mang khí thế: “Hóa vì thời gian đều dùng để bịa chuyện về lãnh đạo.”

Bản cáo bạch*: Đây là tài liệu chính thức do một công ty phát hành khi chuẩn phát hành cổ phiếu công chúng (IPO – Initial Public Offering). Bản cáo bạch cung cấp thông tin chi tiết về công ty, bao gồm tình hình tài chính, chiến lược kinh doanh, rủi ro, và các thông tin liên quan để nhà đầu tư đ.á.n.h giá khi mua cổ phiếu.

“Nếu thích buôn chuyện thế, blogger ăn dưa ?” Thương Vị Vãn rút tay, lấy giấy lau, liếc hai : “ thấy các cô tiềm năng blogger đó, showbiz , kiếm tiền nhanh hơn.”

Nói xong, cô sải bước khỏi nhà vệ sinh.

Thương Vị Vãn chỉ nhớ mang máng khuôn mặt họ, từng gặp thoáng qua khi thang máy, chắc là thực tập sinh ở bộ phận khác, trông còn trẻ.

Cô chỉ dạy họ bài học đầu tiên trong nghề:

[Đừng buôn chuyện trong nhà vệ sinh, nhất là về lãnh đạo.]

Những lời họ , Thương Vị Vãn để tâm, nhận dự án mới, dẫn thực tập sinh, áp lực tăng gấp bội.

Dù hai thực tập sinh bằng cấp lấp lánh như dát vàng, nhưng chỉ mới thành một IPO trọn vẹn, áp lực vẫn đè lên vai cô.

Cô chẳng thời gian bận tâm lời họ.

Cả buổi chiều, cô ở trong văn phòng xem tài liệu, tổng hợp dữ liệu, đến khi hoàng hôn buông xuống, cô định pantry pha cà phê để tiếp tục , thì Kevin gõ cửa văn phòng, “Đi thôi.”

“Đi ?” Thương Vị Vãn ngẩn .

“Ăn tối.” Kevin bất đắc dĩ: “Anh Tô mở tiệc, mời cả đội chúng ăn.”

Thương Vị Vãn: “…”

Tô Nghiêu mời họ ăn ở nhà hàng Kinh Nam Ngạn tại Vân Kinh, bình quân 2 nghìn tệ một .

Với dân công sở bình thường, đây là nơi chẳng bao giờ dám bước .

Tô Nghiêu vung tay, gọi hơn ba mươi món.

Lina, nhà ngân hàng đầu tư, miễn cưỡng cũng tính là khá giả, nhưng từng thấy cảnh phô trương thế , thì thầm với Thương Vị Vãn: “Đây là nhà giàu thật sự ?”

Thương Vị Vãn khẽ: “Mời thì cứ ăn.” Với Tô Nghiêu, chỗ chắc chắn tính là cao cấp.

Chẳng bao lâu, Tô Nghiêu còn một bạn sắp đến, thể ăn .

những mặt đều là cáo già chốn công sở, Tô Nghiêu động đũa, ai dám ăn ?

Nhất là nhân vật sắp đến là ai.

Lina còn hỏi: “Chị, chị ai sắp đến ? Có khi nào là Tô lớn ?”

Tức trai Tô Nghiêu, một huyền thoại trong giới kinh doanh, nhưng gần bốn mươi tuổi.

Tô Nghiêu là con út của ông Tô, cưng chiều, nên mới thành tính cách bất cần như .

“Không .” Thương Vị Vãn lắc đầu.

Lina nghiêng gương mặt Thương Vị Vãn, bất chợt cảm thán: “Chị, em luyện bao nhiêu năm mới đạt cảnh giới bình thản như chị?”

Thương Vị Vãn ngạc nhiên: “Có ?”

“Có chứ chứ.” Lina gật đầu lia lịa: “Bọn em riêng với đều bảo chị là định cảm xúc nhất công ty.”

Thương Vị Vãn: “…”

Công ty rốt cuộc còn bao nhiêu tin đồn về cô?

Đang định , cửa phòng bao bất ngờ đẩy , thấy tiếng: “Hôm nay nổi gió đông gì, bắt đến ăn…”

Giọng điệu lười nhác dừng , lời cũng ngắt quãng.

Thấy trong phòng bao đông , Trình Khuyết nhíu mày thành nút thắt, “Hồng Môn Yến ?” (Hồng Môn Yến – tiệc Hồng Môn, ám chỉ bữa tiệc ngầm chứa nguy cơ)

Thương Vị Vãn đến, thể tránh khỏi chạm mắt với .

Cô vội cúi mắt, còn Lina phấn khích nắm tay cô: “Đẹp trai quá! Chị!”

Thương Vị Vãn nhếch khóe môi: “Tạm thôi.”

lúc Trình Khuyết bước đến lưng cô, thờ ơ nhận xét: “Cô thì trông cũng khá xinh .”

 

 

Loading...