Em Còn Yêu Anh Không - Chương 56: Tập đoàn Minh Quý và tập đoàn Lăng Việt hào môn liên hôn
Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:34:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Máu tươi chảy dọc theo lòng bàn tay, Lâm Thành cố gắng phản kháng, nhưng Trình Khuyết dùng một đầu gối đè c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c.
Gương mặt trở nên dữ tợn, nhưng vẫn thể địch sức mạnh của Trình Khuyết.
Hôm đó thật trùng hợp, Trình Khuyết vốn luôn xuề xòa đeo cà vạt. Anh tháo lỏng cà vạt, giật mạnh xuống, chiếc cà vạt đen quấn quanh cổ tay , buộc c.h.ặ.t đến mức m.á.u chảy chậm vài phần.
Có lẽ vì trò vui để xem, đám nam nữ trong sàn nhảy đều dừng , chẳng mấy chốc vây quanh thành một vòng.
Thương Vị Vãn đó, cảm thấy ánh mắt của đang dò xét qua giữa cô và Trình Khuyết. đôi chân cô như dính keo, yên tại chỗ, thể nhúc nhích.
Trình Khuyết quỳ một gối xuống, tay tàn nhẫn, hướng về phía tay Lâm Thành thêm một nhát.
“Đ*t ! Trình Nhị, mày điên !”
Trình Khuyết cầm mảnh kính vỡ trong tay, kề sát cổ họng Lâm Thành, cách động mạch cổ của chỉ vài milimet. Lâm Thành lập tức run lẩy bẩy, “ … sai …”
Dù Trình Khuyết đến mức , cũng chẳng ai dám bước lên can ngăn. Không ai khuyên, cũng chẳng ai dám khuyên.
Mũi kính kề sát động mạch cổ của Lâm Thành, trong khi hai tay trói c.h.ặ.t, thể cử động, đôi mắt đỏ ngầu cầu xin: “Anh Trình…”
Trình Khuyết dùng sức mạnh, rạch thêm một nhát lòng bàn tay . Không hiểu , dù Thương Vị Vãn khá xa, khi chứng kiến cảnh đó, cô tưởng tượng âm thanh ch.ói tai của lưỡi d.a.o sắc lẹm cắt qua da thịt.
Cô bất ngờ xông lên, nắm lấy cổ tay đang giơ cao của Trình Khuyết.
Mảnh kính ánh đèn rực rỡ lấp lánh ánh sáng ch.ói mắt, ai nghi ngờ độ sắc bén của lưỡi d.a.o . Bàn tay trắng nõn chẳng chút sức lực, suýt nữa cổ tay Trình Khuyết hất .
khi Trình Khuyết thấy là cô, vẻ hung ác mặt lập tức tan biến, nhíu mày, dịu giọng hỏi: “Có ?”
“Chúng thôi.” Thương Vị Vãn mím môi, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, trông chút đáng thương. Cô cố gắng giữ bình tĩnh: “Chúng về nhà.”
Rất lâu , khi Thương Vị Vãn nhớ buổi tối hôm đó, trong đêm đèn đỏ rượu xanh , cô cảm thấy Trình Khuyết là một tu la, nhưng là vị thần của riêng cô.
Khoảnh khắc cô kéo Trình Khuyết xuyên qua đám đông, cô cúi đầu, nhưng vẫn thấy ai đó : “Người phụ nữ là ai ?”
“Lâm Thành đúng là chán sống . Dám chọc cả Trình Nhị.”
“Trình Nhị đây gọi là Trình điên, sống nữa .”
“…”
Mặc cho họ bàn tán xôn xao, Thương Vị Vãn cũng chẳng để tâm. Chỉ khi gần bước ngoài, cô dừng , sóng vai với Vệ Tích, đôi mắt trừng trừng .
Vệ Tích chỉ Trình Khuyết bên cạnh cô, ánh mắt đầy e dè.
Thương Vị Vãn mím môi, giơ tay tát mạnh một cái.
Cái tát mạnh đến mức lòng bàn tay cô tê rần, cô nắm c.h.ặ.t t.a.y .
Gương mặt Vệ Tích nghiêng sang một bên, qua đầy vẻ tin nổi, dường như thể tin cô lấy lá gan .
Trình Khuyết kiên định lưng cô, dáng vẻ như chống lưng cho cô.
Vệ Tích kìm nén một bụng tức giận, nhưng chẳng gì.
Thương Vị Vãn lạnh lùng, từng chữ từng câu: “Những năm qua, từng mơ thấy ác mộng ?”
Vệ Tích im lặng.
Thương Vị Vãn bao giờ hy vọng nhân tính của , nhưng lúc , cô thực sự hỏi: Anh thấy hổ thẹn ? Không thấy áy náy ? Có vì sai lầm của mà mất mạng, mà hề hối hận, còn coi là con ?
“Cô c.h.ế.t .” Thương Vị Vãn : “Hy vọng mãi mãi chỉ là con chuột trong cống rãnh. Ngày con thuyền của lật úp, nhất định sẽ thật to, giống như cái năm trong bệnh viện . Chúc c.h.ế.t sớm, hoặc sống bằng c.h.ế.t.”
—
Vốn dĩ là một buổi tối yên bình, nhưng tại “Nguyện” xảy chuyện lớn như . May mắn là Trình Khuyết chống lưng cho cô. Nếu Trình Khuyết, Thương Vị Vãn cũng chẳng dám lớn gan đến thế.
Cũng chính khoảnh khắc , Thương Vị Vãn nhận rằng, ác nhân cần ác nhân trị.
Trình Khuyết quả thực .
với cô mà , Trình Khuyết khá .
Đêm đó, Thương Vị Vãn mất ngủ cả đêm, nhưng khi cùng Trình Khuyết trở về, vì chuyện nên cô nhắm mắt giả vờ ngủ.
Diễn xuất của cô quá , cô tin rằng Trình Khuyết cũng nhận , nhưng vạch trần.
Anh ban công hút t.h.u.ố.c, bóng lưng trông cô đơn.
Thương Vị Vãn đang nghĩ gì, cũng chẳng đoán .
Sau đó, Trình Khuyết lên giường,ôm cô, vòng tay qua eo cô mà ngủ.
ngủ bao lâu thì điện thoại reo lên.
Đó là ba giờ sáng ở Vân Kinh, vội vàng điện thoại rời . Thương Vị Vãn một trong căn phòng trống vắng, tĩnh lặng.
Cả đêm ngủ.
Ngày hôm , Thương Vị Vãn cố ý dùng phấn phủ che quầng thâm mắt, nhưng vẫn lộ vẻ tiều tụy.
Vừa đến chỗ vài phút, điện thoại rung điên cuồng, liên tục phát tiếng “tích tích”.
Mở xem, bộ là tin nhắn từ Châu Duyệt Tề, kèm theo một loạt ảnh.
Tất cả đều là ảnh chụp tối qua ở quán bar.
[Chu Công chúa: @Thương Thương, đây là chị đúng ?]
[Chu Công chúa: @Thương Thương, tối qua chị một đến “Nguyện” ? Người đ.á.n.h Vệ Tích cũng là chị? Người kéo Trình Nhị cũng là ?]
[Chu Công chúa: Chị với Trình Nhị đang lén lút yêu hả?!]
[Chu Công chúa: … Cứu với! Sáng nay mấy tấm ảnh lan truyền điên cuồng trong các nhóm buôn chuyện, Trình Nhị tối qua đắc tội cả hai nhà Lâm và Vệ, giờ gọi về nhà chính của nhà họ Trình, sẽ xử lý thế nào.]
[Chu Công chúa: @Thương Thương, chị gì chứ. Rốt cuộc tối qua xảy chuyện gì? Anh Trình Nhị ? Hai đang yêu ?]
Chu Duyệt Tề gửi hàng chục biểu cảm phát điên.
Thương Vị Vãn màn hình, cân nhắc xem nên trả lời thế nào, dùng cách nào để Chu Duyệt Tề dễ chấp nhận hơn.
Chu Duyệt Tề giống Triệu Nam Tinh, cô bảo bọc quá , nên ngây thơ.
Trong thế giới của Chu Duyệt Tề, đen là đen, trắng là trắng.
Thậm chí ranh giới giữa đen và trắng.
Thương Vị Vãn quen giữa lằn ranh đen trắng từ lâu.
Còn kịp nghĩ cách trả lời, gõ nhẹ lên bàn cô.
Cô ngẩng đầu, Chúc Chi Minh cô với vẻ mặt tức giận.
Thương Vị Vãn đối diện với ánh mắt , kịp mở lời, Chúc Chi Minh lạnh lùng : “Ra ngoài.”
Cứ như thể gây sự.
Thương Vị Vãn nhíu mày. “Có chuyện gì?”
Chúc Chi Minh đặt điện thoại mặt cô, màn hình là một trong những bức ảnh Chu Duyệt Tề gửi trong nhóm.
Bức ảnh lẽ là nhất trong đó, chụp cảnh cô kéo tay Trình Khuyết rời , mang cảm giác như đang chạy trốn trong ngày tận thế.
Thương Vị Vãn mím môi, mi mắt động, giả vờ bình tĩnh: “Liên quan gì đến ?”
“Chị là ai ?” Chúc Chi Minh rõ ràng bực bội, vuốt tóc cô chằm chằm, : “Ra ngoài .”
Thương Vị Vãn dậy, tự bước ngoài.
Tầng lầu cao, thang máy nhiều, nhưng cầu thang bộ ít .
Lúc , trong cầu thang bộ yên tĩnh đến mức thể phim kinh dị.
Chúc Chi Minh đối diện cô. “Nói , chị với là quan hệ gì?”
“Giờ thực tập sinh cũng quan tâm đến đời tư của lãnh đạo thế ?” Thương Vị Vãn lạnh lùng đáp: “Chúc Chi Minh, lấy tư cách gì để chất vấn ?”
Chúc Chi Minh cô, lát khẩy: “Rieken, chị là ai, đúng ?”
“Điều đó liên quan gì đến ?”
“Chị từ chối vì ? Anh là bạn trai chị ?”
Thương Vị Vãn im lặng một lúc, “Dù , cũng sẽ đồng ý với .”
Nụ của Chúc Chi Minh biến mất, vẻ mặt phần u ám: “Anh sẽ bạn trai chị ? Đùa , Rieken.”
Thương Vị Vãn: “Tất cả những chuyện đều liên quan đến .”
“ chị dám cướp của chị , liên quan đến ?” Chúc Chi Minh : “Không chính thất đàng hoàng, chạy cho . Rieken, chị tỉnh táo đấy?”
Cậu tức đến mức c.h.ử.i bậy, Thương Vị Vãn nhíu c.h.ặ.t mày.
… Đây vẫn là công ty.
Cô phận của Chúc Chi Minh, cả công ty đều nể ba phần.
Bình thường sai dữ liệu, báo cáo chẳng gì, nếu là khác mắng đến cuốn gói rời khỏi Lai Tinh, nhưng vì là thừa kế tương lai của tập đoàn Lăng Việt, nên việc sửa báo cáo, chỉnh dữ liệu đều đổ lên đầu các thực tập sinh cùng kỳ. Trong khi đó, vẫn chấm điểm A trong báo cáo thực tập.
Dù Thương Vị Vãn là lãnh đạo của , cô cũng giao việc quan trọng cho , chỉ coi như một vị Phật sống mà cung phụng.
điều đó nghĩa là gì thì .
Nhất là trong chuyện .
“Chúc Chi Minh.” Thương Vị Vãn lạnh lùng gọi tên : “Cậu tưởng tượng thế nào là việc của , nhưng đừng những suy nghĩ bậy bạ đó, thật ghê tởm.”
“Ghê tởm thì đừng chuyện như thế? Vừa đ**m lập đền thờ.”
“Chúng quen bao lâu? Cậu hiểu bao nhiêu? Chẳng gì mà dám buông lời xúc phạm, đúng là kiểu yêu thì tức đến mất kiểm soát, thật ghê tởm.”
Thương Vị Vãn trừng mắt : “Chuyện liên quan đến công việc thì đừng trong công ty. Và từ chối từ lâu một cách rõ ràng . Còn chuyện chính thất , gì cũng là sinh viên đại học, lịch sử qua môn ? Nhà Thanh sụp đổ năm 1912, hơn một trăm năm qua, đầu vẫn còn cái b.í.m tóc cắt ? Còn dài hơn cả khăn quấn chân thời xưa, đúng là khiến chán ghét.”
Chúc Chi Minh ngờ cô sẽ đáp trả bằng cách như , nhất thời nghĩ lời phản bác.
“Chị…” Chúc Chi Minh nhíu mày, mở miệng Thương Vị Vãn ngắt lời: “Còn nữa, gì thì , dù cho , cũng chọn . Tự nghĩ xem tệ đến .”
Nói xong, Thương Vị Vãn rời .
khi vài bước, cô bổ sung: “Sau đừng những chuyện ở công ty, cũng đừng dùng thái độ đó. Nếu , sẽ đề nghị chuyển sang bộ phận khác.”
“Chị sợ tìm đuổi việc chị ?” Chúc Chi Minh ngạc nhiên.
Thương Vị Vãn khựng : “Vẫn là đứa trẻ gặp chuyện chỉ tìm bố ? Nếu nghĩ là biểu hiện của một đàn ông trưởng thành, thì tùy . Giờ chẳng quan tâm.”
“Chẳng chị cần tiền ?” Chúc Chi Minh cũng điều tra qua cô, công việc hiện tại quan trọng với cô thế nào.
—
“Giờ cũng cần đến thế.” Thương Vị Vãn : “Nếu , cũng ngại kéo cả đám cùng c.h.ế.t.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/em-con-yeu-anh-khong/chuong-56-tap-doan-minh-quy-va-tap-doan-lang-viet-hao-mon-lien-hon.html.]
Thương Vị Vãn giơ điện thoại lên. “ , Chúc thiếu gia, ghi âm đấy. Nếu giá cổ phiếu của tập đoàn Lăng Việt sụt giảm vì tin tức tiêu cực của , thì đừng tìm nữa.”
Chúc Chi Minh sững sờ tại chỗ.
—
Thương Vị Vãn lăn lộn trong môi trường công sở lâu như , ghi âm ghi hình trở thành một cách tự bảo vệ của cô.
Hơn nữa, trong thời đại mạng hiện nay, một tin tức lan truyền triệu lượt xem thể khiến giá cổ phiếu của một công ty niêm yết giảm hơn 5%. Đây cũng là lý do các doanh nghiệp hiện đại luôn chú trọng xây dựng hình ảnh.
Sau khi chuyện với Chúc Chi Minh, Thương Vị Vãn trở về chỗ . Sau đó, Vivian còn tìm cô một , cũng là chuyện công việc.
ánh mắt Vivian cô chút kỳ lạ, mang theo vài phần xót xa và thương cảm.
Thương Vị Vãn còn tưởng cô gì đó, định chủ động rõ, ngờ Vivian : “ đề nghị chuyển Chúc Chi Minh sang bộ phận thứ chín .”
Thương Vị Vãn ngẩn : “Được ?”
“Có gì mà ?” Vivian : “Cậu đến Lại Tinh là để học hỏi, bộ phận thứ chín đang đảm nhận dự án của tập đoàn Lăng Việt, về cho công ty nhà sẽ học nhiều hơn, cũng là ý của cấp .”
Đẩy quả b.o.m nổ chậm Chúc Chi Minh sang bộ phận khác, Thương Vị Vãn thể vui hơn, lập tức đồng ý: “Được.”
Sau khi rời văn phòng Vivian, Thương Vị Vãn mở điện thoại, phát hiện Chu Công chúa gọi cho cô bảy tám cuộc.
Thương Vị Vãn giải thích qua điện thoại, nên nhắn wechat: [Khá phức tạp.]
[Chu Công chúa: @Thương Thương, cuối cùng chị cũng trả lời, em lo chị gặp chuyện gì chứ!]
Thương Vị Vãn: [Không . Vừa bận suốt.]
[Chu Công chúa: Chị đúng là gan lớn! Cả thế giới vì chị mà loạn hết cả lên, mà chị vẫn bình chân như vại.]
Thương Vị Vãn: [Không thì ? Giờ , mai hứng gió tây bắc ?]
Triệu Nam Tinh bất ngờ nhảy : [Mùa đến gió tây bắc cũng chẳng .]
Không khí trong nhóm trở nên thoải mái hơn.
Chu Duyệt Tề gửi một đoạn thoại lẩm bẩm, giống như hỏi Thương Vị Vãn để câu trả lời rõ ràng về mối quan hệ với Trình Khuyết, mà giống như tự trút bầu tâm sự, hết suy nghĩ trong lòng.
Thương Vị Vãn một lúc mới trả lời: [Không như em nghĩ .]
[Chu Công chúa: Thế là thế nào? Sáng nay chị dâu em còn hỏi em, thấy Trình Nhị đến nhà đón chị, còn tưởng lầm.]
Thương Vị Vãn nhận nhiều câu tục ngữ cổ đúng.
Hồi học cô cảm nhận , nhưng nhiều năm , những câu ít nhiều trở thành hiện thực, như một mũi tên bất ngờ b.ắ.n trúng tim.
Ý nghĩa của giáo d.ụ.c lẽ ở đó.
Ví dụ như “giấy gói lửa.”
Bí mật cô giấu kín bấy lâu phơi bày bàn dân thiên hạ, nhưng lúc cô ngại ngùng rõ mối quan hệ với Trình Khuyết.
Bạn trai? Tình nhân bí mật? Quan hệ thỏa thuận? Bạn giường?
Dường như từ nào thể diễn tả chính xác mối quan hệ giữa cô và Trình Khuyết.
Lúc ở chỗ , Thương Vị Vãn đột nhiên nhớ Trình Khuyết.
Muốn Trình Khuyết đang gì, tối qua .
Càng mối quan hệ mơ hồ sẽ kết thúc ở .
Thương Vị Vãn cân nhắc trả lời: [Tính là chút tình cảm .]
Sợ Chu Duyệt Tề hỏi thêm, cô tiếp: [Mập mờ một thời gian. Những chuyện khác chị , để chị giữ chút riêng tư ?]
Chu Duyệt Tề gửi đoạn thoại: “Dù em tò mò, nhưng nếu chị thì em sẽ hỏi. Em chút tin đồn về Trình Nhị, chị ? Nếu thì em ngoan ngoãn ngậm miệng.”
Thương Vị Vãn ở chỗ , màn hình đầy dữ liệu nhưng chẳng đầu, cuối cùng nhắn : [Nói .]
—
Tin đồn Chu Duyệt Tề cũng hạn, đều là từ các nhóm buôn chuyện gom góp .
Lâm Thành là con trai độc nhất của nhà họ Lâm, tuy quyền thế như tập đoàn Minh Quý, nhưng cũng nuốt nổi cục tức . Còn Vệ Tích tối qua về nhà với gương mặt đầy vết thương, khiến ông bà nhà họ Vệ xót ruột, la hét đòi Vệ tổng đòi công bằng cho con trai.
Hai nhà gia tộc quá danh giá, càng thể so với tập đoàn Minh Quý, vốn còn dính dáng đến lĩnh vực quân sự.
nếu hai nhà liên kết , cũng đủ khiến nhà họ Trình đau đầu.
Điều quan trọng nhất là, gia huấn của nhà họ Trình luôn là khiêm tốn, đúng mực, như mới thể vững trong thành phố Vân Kinh rộng lớn, trở thành một cây thường xanh ai lay chuyển .
Trình Khuyết tối qua quá phô trương.
Bình thường, sự phô trương của đều mang lợi ích cho nhà họ Trình, nên Trình tổng quản lý nhiều.
tối qua quá điên cuồng, phần xem gia huấn nhà họ Trình gì, nên gọi về nhà trong đêm.
Về chuyện khi về nhà xảy gì, ai .
Chu Duyệt Tề hai nhà Lâm và Vệ đều cử thương lượng, thái độ cứng rắn, yêu cầu tập đoàn Minh Quý nhượng lợi ích trong các dự án hợp tác, hoặc Trình Khuyết mặt xin , nếu sẽ cắt hợp tác, như thể chơi một ván cá c.h.ế.t lưới rách.
Thương Vị Vãn còn : [Tập đoàn Minh Quý lẽ sẽ chọn nhượng lợi ích.]
Chu Duyệt Tề rõ, chỉ truyền một phân tích từ nhóm bên cạnh, rằng hai nhà Lâm và Vệ c.ắ.n c.h.ặ.t, yêu cầu tập đoàn Minh Quý nhượng lợi ích mười phần trăm, áp dụng cho tất cả dự án của hai nhà. Như , tập đoàn Minh Quý ít nhất lỗ vài tỷ.
Số tiền vài tỷ thể bắt Trình Khuyết bù , vì bộ tài sản của Trình Khuyết đều dùng để vận hành “Vọng”, khi xây dựng “Vọng” còn vay ngân hàng vài chục triệu.
Trình tổng cũng dễ đối phó, nếu để Trình Khuyết xin tức là mất mặt tập đoàn Minh Quý, nên thể sẽ chọn nhượng lợi ích. khi nhượng lợi ích, khoản lỗ chắc chắn bù đắp, cách nhất là tập đoàn Minh Quý liên hôn với tập đoàn Lăng Việt.
Tất nhiên, nếu nhục Trình Khuyết, Trình tổng cũng thể chọn để Trình Khuyết xin .
ở Vân Kinh , ai chẳng tính cách như ch.ó điên của Trình Khuyết?
Cũng nhờ những năm gần đây, khi tuổi tác lớn dần, mới trở nên ôn hòa hơn.
Nếu là mười năm , liệu Lâm Thành hôm qua cơ hội thấy mặt trời ngày hôm nay cũng khó .
Thời điểm đó, sự tàn nhẫn của Trình Khuyết ai dám động .
Năm đó, khi Trình Thương Tân qua đời, Trình Khuyết quỳ trong tuyết ba ngày ba đêm, suýt c.h.ế.t trong tuyết, nhưng vẫn xin một câu.
Đó là một kẻ bề ngoài ôn hòa nhưng bên trong cứng rắn như thép.
Ngay cả Trình tổng cũng , thằng nghịch t.ử , cả xương cốt ngỗ ngược.
Trong nhóm buôn chuyện sôi nổi, chuyện cũ và chuyện tối qua trộn lẫn .
Thương Vị Vãn xem xong, chỉ một câu: [Đi một bước xem một bước .]
Sau đó, Chu Duyệt Tề rủ cô ăn, cô lấy cớ bận việc từ chối.
—
Sau khi xuân, Vân Kinh dễ chịu, bầu trời xanh thẳm, giơ tay chụp một tấm cũng đủ bìa tạp chí.
Thương Vị Vãn vẫn như thường lệ, sáng , tối về nhà, sáng thức dậy xem chứng khoán, tối về sách.
Thuốc bắc uống ba bữa một ngày, uống đến cạn sạch.
Thỉnh thoảng cô nhắn tin cho Trình Khuyết, nhưng câu trả lời nhận đều nhạt nhẽo.
Cô hỏi: [Đang gì?]
Anh trả lời: [Đang bận.]
Cô hỏi: [Khi nào về?]
Anh trả lời: [Chờ rảnh.]
Hỏi hai , cô cũng lười hỏi tiếp.
Chỉ trong một tuần, Thương Vị Vãn cảm thấy thời gian trôi qua đặc biệt dài.
Một buổi sáng thức dậy, trời âm u, thị trường chứng khoán t.h.ả.m hại, xanh như rau hẹ mới mọc mặt đấ, tươi đến mức dám .
Thương Vị Vãn nhớ rõ, cơn mưa bắt đầu rơi ngay khi cô khỏi cửa.
Giờ cao điểm sáng ở thành phố Vân Kinh ngày mưa kẹt xe kinh hoàng, cô trong dòng xe tắc nghẽn, mở điện thoại, thấy hai tin nóng.
Một tin là cổ phiếu A, phía là chữ “bạo” đỏ rực.
Tin còn là “Tập đoàn Minh Quý và tập đoàn Lăng Việt hào môn liên hôn”, phía là chữ “Sôi*”(thảo luận sôi nổi).
Không vì , trái tim lơ lửng mấy ngày nay của Thương Vị Vãn bỗng chốc rơi xuống.
Cùng lúc, vài giọt nước mắt cũng rơi.
Mưa lớn, sương mù dày đặc, phía xảy t.a.i n.ạ.n liên , cảnh sát giao thông đến xử lý.
Thương Vị Vãn , những con đường, dù thế nào, cũng là ngõ cụt.
Giờ cao điểm kẹt xe kết thúc, cô đến công ty muộn.
đến, Vivian gọi cô, bên công ty Cát Lăng Điện t.ử đến, đang chờ ở phòng họp, chuyện riêng với cô.
Thương Vị Vãn hỏi Vivian chi tiết, nhưng Vivian cô cũng rõ.
Thương Vị Vãn cầm sổ và b.út đến phòng họp, đẩy cửa thấy một đàn ông tóc hoa râm, tinh thần phấn chấn, hơn sáu mươi tuổi, mặc bộ vest nâu.
Cô gật đầu chào, “Chào ông, xin hỏi ông là…”
“Chào cô Thương.” Người dậy giới thiệu, đưa tay : “ là Tần Lễ, thiếu gia gọi là chú Tần, cô cũng thể gọi như .”
Thương Vị Vãn nhíu mày: “Ông của Cát Lăng Điện t.ử…”
“Tần Bá Tấn là con trai , nhờ Trình tổng nâng đỡ, nó mới thành tựu như .” Chú Tần ôn hòa, tiến thoái đúng mực, như một ông cụ hàng xóm uyên bác, nhưng Thương Vị Vãn hạ cảnh giác. “Ông tìm chuyện gì?”
Chú Tần lấy một tấm thẻ ngân hàng đẩy tới,.“ đến Trình tổng vài việc.”
“Cái là?” Thương Vị Vãn tấm thẻ, đột nhiên cảm thấy tình huống quen thuộc.
“Trong tám trăm nghìn.” Chú Tần : “Đây là kinh phí du lịch Trình tổng dành cho cô, hy vọng trong năm tới cô thể đến những nơi , chơi cho thỏa. Dù cô còn trẻ, trải nghiệm thế giới nhiều hơn mới thể hiểu rõ bản sâu sắc hơn.”
Lời hoa mỹ.
Chắc hẳn ít ai động lòng.
Thương Vị Vãn từ nhỏ đời bữa trưa miễn phí, cô cầm thẻ, mà hỏi: “Rồi nữa?”
Chú Tần lấy một xấp chi phiếu, đó ghi sẵn tiền: “Đây là một mười triệu, Trình tổng hy vọng cô thể hợp tác với ông .”
“Hợp tác gì?” Thương Vị Vãn hỏi.
Mưa bên ngoài lớn hơn, cả thế giới như chìm trong sương mù.
Những tòa cao ốc sương mù nhấn chìm.
Chú Tần chậm rãi : “Hy vọng cô chia tay với thiếu gia. Đây là hợp đồng.”