Em Còn Yêu Anh Không - Chương 3: Chu Lãng đưa cô về

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:32:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Nếu lời kiểu thốt từ miệng khác, ít nhiều sẽ chút cảm giác sến sẩm, bóng bẩy quá đà.

khi Trình Khuyết , chỉ cảm thấy trong sự chân thành xen lẫn chút đùa cợt, thái độ hờ hững vặn, đúng mực. Thậm chí khiến khác cảm thấy xúc phạm.

Không khí im lặng vài giây, đó Tô Nghiêu ở bên bàn bài giơ tay: “Thật đấy, Tề Tề, giới thiệu cô cho .”

Mọi mặt ở đây ai mà Tô Nghiêu còn ph*ng đ*ng hơn cả Trình Khuyết, bên cạnh còn đang hai cô mẫu trẻ trung, chỉ liếc mắt đưa tình một cái, chẳng gì thêm.

Ai cũng hiểu, đây chỉ là trò vui qua đường, tình duyên thoáng qua như sương sớm. Người bình thường chơi với đám công t.ử nhà giàu , điều đáng sợ nhất là động lòng thật. Muốn gì thì , nhưng tuyệt đối mong tình yêu chân thành. Vì thế, lời Tô Nghiêu chẳng ai tin, chỉ nhạo, chế giễu ầm ĩ.

Tô Nghiêu mặt dày, trong tiếng nhạo vẫn tiếp tục: “Tin , sẽ đối với cô cả đời.”

Chu Duyệt Tề lườm một cái: “Thôi , trừ phi bây giờ c.h.ế.t luôn.”

Tô Nghiêu ném bài sang một bên: “Cái gì?”

“Thì cả đời kết thúc đó.” Chu Duyệt Tề khinh khỉnh: “Anh bớt mơ tưởng hại bạn em .”

Tô Nghiêu trách cô hiểu lòng chân thành của đàn ông, còn thao thao bất tuyệt về kinh nghiệm tình trường, nào là đàn ông nào dạy , chỉ phụ nữ cách dạy.

Tất cả đều Chu Duyệt Tề phản pháo : “Em , dạy ?”

Trong lúc trò chuyện, vài câu đấu khẩu qua , khí hề gượng gạo, chủ đề cũng dễ dàng lướt qua.

Thấy Tô Nghiêu và Chu Duyệt Tề sắp tranh cãi ngừng về chuyện nam nữ, Chu Lãng giơ tay: “Trình Nhị, hai còn đ.á.n.h bài nữa ?” Đây rõ ràng là bắt đầu thiên vị.

đủ, Chu Lãng liếc Tô Nghiêu một cái: “Cậu rảnh quá hả? Công ty Bảo Lai gần đây đang chuẩn nộp hồ sơ lên sàn chứng khoán ? Có thời gian thế xây dựng mối quan hệ với đám ngân hàng đầu tư, hơn là đây đấu khẩu với Tề Tề.”

Chu Lãng vốn trầm tính, trọng, lẽ chỉ khi bảo vệ Chu Duyệt Tề mới nhiều như . Nhắc đến chuyện công ty, Tô Nghiêu lập tức đau đầu: “Anh Chu , đừng nhắc nữa, sai . Tề Tề tiểu công chúa gì cũng đúng, ?” Nói vội gọi Trình Khuyết: “Trình Nhị, tiếp tục đ.á.n.h bài .”

Trình Khuyết trở bàn bài, tùy ý liếc mắt về phía lưng.

Chỉ thấy Thương Vị Vãn đang khẽ nghiêng , chăm chú lắng Chu Duyệt Tề gì đó.

Tô Nghiêu thấy , lập tức lên tiếng: “Trình Nhị, mày thật sự để ý cô gái xinh hả?” “Mày là bạn gái đấy.” Tô Nghiêu ném lá bài lên bàn mặt Trình Khuyết, cố gây chú ý: “Để cô gái xinh đó cho tao .”

Trình Khuyết lạnh nhạt liếc một cái: “Đã , nếu cô theo tao, cô sẽ là bạn gái tao.” Lời mang theo nụ , đôi mắt đào hoa khẽ nhướng, phong lưu tùy tiện, chẳng ai đoán trong lời mấy phần thật lòng.

“Mấy .” Thương Vị Vãn đột nhiên trầm giọng lên tiếng. “Hình như từng hỏi ý kiến của .”

Từ lúc cô bước đây, tùy tiện trêu đùa, nhưng chẳng ai hỏi cô nghĩ gì. Đám công t.ử nhà giàu , lẽ vì gặp quá nhiều phụ nữ, nên đương nhiên xem phụ nữ như món đồ chơi của . Có thể tùy ý bàn tán, trêu chọc, chế giễu, thậm chí bất kỳ cô gái nào trong căn phòng , bọn họ cũng thể vươn tay s* s**ng vài cái.

Thương Vị Vãn liệu Trình Khuyết loại như . Cô từng thấy thiết quá mức với cô gái nào, giống mấy gã đàn ông khác trong phòng , tay chân sạch sẽ. Tất nhiên, Chu Lãng là ngoại lệ.

, cô và cũng từng gặp chính thức bao nhiêu . Giọng cô dịu dàng, cất lời khiến nghĩ đến những cơn mưa miên man ở Giang Nam, mềm mại, quyến luyến.

Giọng và ngoại hình của cô hẳn là hợp . Chu Duyệt Tề thường bảo cô giọng em gái ngọt ngào nhưng gương mặt ngự tỷ.

ở cô, sự kết hợp hài hòa kỳ lạ. Có lẽ nhờ khí chất điềm tĩnh, dù núi Thái Sơn sụp đổ mặt cũng đổi sắc. Chính khí chất trung hòa thứ, khiến cô hề lấn át. Lúc , khi cô lên tiếng, như một vật lạ, đồng loạt sang cô.

“Em gái , tụi đang hỏi ý em ?” Tô Nghiêu khẽ: “Xem em với với thằng cha đối diện .” Chu Duyệt Tề định c.h.ử.i , nhưng Thương Vị Vãn giữ tay . Thương Vị Vãn mỉm , trong khoảnh khắc như đóa sen tuyết đỉnh băng nở rộ, đến nao lòng. Lông mày cong, đôi mắt to, sống mũi thanh tú, đôi môi đỏ mọng, nụ khiến ngũ quan rực rỡ của cô trở nên sống động.

Dù Tô Nghiêu gặp qua vô mỹ nhân, trong khoảnh khắc vẫn thất thần, như hút hồn.

Yêu tinh. Tô Nghiêu chỉ nghĩ từ . Thương Vị Vãn chậm rãi : “Mấy các ưu điểm gì ?” Như thể cô thực sự đang cân nhắc câu hỏi của .

Chu Duyệt Tề hoảng hốt, sợ Thương Vị Vãn nhất thời hồ đồ mà chọn một trong hai gã chẳng , vội khuyên nhủ:

“Thương Thương, bên cạnh chị vẫn đàn ông , tụi cần nhặt rác . Thương Vị Vãn chỉ vỗ nhẹ lên mu bàn tay cô, hiệu đừng can thiệp.

Tô Nghiêu thì thấy một tia hy vọng, tự tin : “Anh còn trẻ, tiền, nếu em với , sẽ tặng em căn hộ ở Vịnh Thủy Nguyệt.”

Căn hộ ở Vịnh Thủy Nguyệt diện tích nhỏ, ít nhất 200 mét vuông. Vị trí , tiềm năng tăng giá lớn, giá khởi điểm ba mươi triệu. Trong vòng tròn con nhà giàu , hiếm ai chi cả chục triệu để bao một cô gái, nên đây cũng coi như chịu chi.

“Nếu em thích.” Tô Nghiêu khẽ. “Xe trong ga- của , em thể tùy ý chọn mà lái.”

Ai cũng Tô Nghiêu một chiếc Cullinan phiên bản giới hạn, lúc mua về tốn hơn bốn mươi triệu, bình thường nâng niu như báu vật, chẳng cho ai đụng.

Thế nên trong phòng ồn ào: “Anh Nghiêu, Cullinan cũng ?”

Tô Nghiêu phong lưu, phóng khoáng: “Được chứ, gì mà ? Chỉ cần em theo , của chính là của em.”

“Anh Nghiêu, em theo ?”

Một gã đàn ông chen : “Em cũng lái Cullinan.”

Tô Nghiêu mắng: “Cút .” Mắng xong, sang Trình Khuyết: “Trình Nhị, mày cho cô gì?”

Thực ở đây đều , hai từ nhỏ đến lớn chẳng ưa .

Trình Khuyết khinh Tô Nghiêu, nhưng Tô Nghiêu thiếu tự trọng, càng khinh càng bám lấy, nhưng vẫn phục. Thế là hình thành mối quan hệ kỳ lạ .

Cứ mãi so kè với nhua, nhưng nào Tô Nghiêu cũng thua.

Anh âm thầm ganh đua, còn Trình Khuyết chỉ vì đang ở “Nguyện” nên mới chiều , chơi cùng một chút.

Lúc hỏi như thể đang khiêu khích Trình Khuyết.

Không ngờ Trình Khuyết chỉ nhàn nhạt liếc : “Tô Nghiêu, mày hào phóng thật đấy.”

Tô Nghiêu : “Để chinh phục mỹ nhân, đương nhiên hào phóng. Mày định hào phóng hơn tao ?”

“Không cần.” Trình Khuyết : “Tao chẳng cho nhiều.”

“Cái gì?” Tô Nghiêu hỏi, còn sốt ruột hơn cả Thương Vị Vãn.

Trình Khuyết cầm bài xoay trong tay, môi mỏng khẽ mở, giọng điệu hờ hững: “Chân tâm.”

Nói xong, lơ đãng Thương Vị Vãn, nửa đùa nửa thật hỏi: “Được ?”

Mọi trong phòng ầm lên, xen lẫn vài câu nghi ngờ. “Trình Nhị, mày cái tâm gì chứ?” “Tâm mày , cho tao xem nào? Có là đen thui ?”

đôi mắt đào hoa chẳng để ý đến lời trêu chọc của khác, chỉ chằm chằm Thương Vị Vãn. Ánh mắt truyền đến đầy thâm tình.

Thương Vị Vãn tự nhận khá giỏi , nhưng cô hiểu nổi Trình Khuyết, càng đoán ý nghĩ của .

“Không .” Thương Vị Vãn mỉm , lắc đầu với họ: “Cả hai đều phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của .”

“Vậy tiêu chuẩn chọn bạn đời của em là gì?” Tô Nghiêu hỏi.

Thương Vị Vãn dậy, cao 1m68 thêm đôi giày cao gót 5cm, trong phòng nổi bật vô cùng. Không ai thể rời mắt khỏi cô, vẻ rực rỡ, ch.ói mắt.

“Điềm đạm.” Thương Vị Vãn chậm rãi : “Lịch thiệp, chăm lo gia đình, thiện, học thức cao.”

Từng tiêu chuẩn nêu , sắc mặt Tô Nghiêu càng lúc càng khó coi. Trình Khuyết thì cúi mắt, chẳng đang nghĩ gì, khó mà đoán .

“Quan trọng nhất là.” Thương Vị Vãn họ. “ ghét đều tất cả những gã công t.ử nhà giàu học vấn, nghề nghiệp.”

kiêu ngạo, cũng tự ti.

Một cô gái trong phòng lạnh lùng : “Chẳng chỉ là ghen ghét giàu ?” Thương Vị Vãn sang, đó là một trong hai cô gái cạnh Tô Nghiêu. Khi ánh mắt họ chạm , cô đầy vẻ khinh miệt, như thể đang bênh vực Tô Nghiêu:

“Loại con gái nghèo kiết xác như cô, thể leo lên cành cao là may mắn lắm . Cậy chút nhan sắc mà kén cá chọn canh, cô tìm chịu chi tiền cho cô như thế ? Thật điều.”

Thương Vị Vãn chỉ lạnh lùng . Một lúc lâu , cô nhàn nhạt :

thế, ghen tỵ với những kẻ sinh ở La Mã, còn cầm dây dắt như dắt ch.ó. Không ?” (“sinh ở La Mã” ám chỉ những giàu từ nhỏ, hưởng đặc quyền; “dắt như dắt ch.ó” là cách ẩn dụ, chỉ sự khinh thường, đối xử tệ.)

Cô gái , Thương Vị Vãn đang mắng tự nguyện ch.ó. Cô định phản bác, nhưng chạm ánh mắt lạnh lùng của Thương Vị Vãn, đột nhiên chột .

cũng chẳng cậy nhan sắc mà càn.” Thương Vị Vãn bình tĩnh : “Họ đ.á.n.h giá , cũng đ.á.n.h giá họ, gì sai? Chỉ là thấy, họ cũng chỉ đến thế mà thôi.”

Nói xong, cô cúi xuống Chu Duyệt Tề, lúc xắn tay áo chuẩn gây lộn: “Tề Tề, thôi, cái trò náo nhiệt xem cũng .”

Chu Duyệt Tề lập tức dậy, chỉ tay cô gái lên tiếng: “ bệnh ? Cô tự câu công t.ử thì nghĩ cả thế giới ai cũng như cô? chịu thua luôn.”

Tiểu công chúa nghiệp sư phạm, học cách dạy học sinh, chẳng học cách c.h.ử.i . Lúc cạn lời.

Thương Vị Vãn kéo cô ngoài, chỉ Chu Duyệt Tề hét lên: “Tô Nghiêu, hôm nay nếu chia tay với cô , cả đời đừng chuyện với !” Hai chữ cuối biến thành tiếng vọng. Vì Chu Duyệt Tề kéo hành lang, cửa phòng khép .

Trong phòng yên tĩnh một lúc, đó mới hỏi Chu Lãng: “Anh Lãng, cô gái lai lịch thế nào? Trước giờ thấy bao giờ.”

“Bạn của Tề Tề.” Chu Lãng quét mắt qua , tay khẽ lướt qua chiếc đồng hồ vàng đắt tiền, giọng lạnh lùng: “Tô Nghiêu, mày quá đáng .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/em-con-yeu-anh-khong/chuong-3-chu-lang-dua-co-ve.html.]

Sắc mặt Tô Nghiêu khẽ biến.

Không ngờ ngay đó, Trình Khuyết ngẩng đầu, giọng điệu cà lơ phất phơ: “Dẫn tới mà bảo vệ . Anh Lãng, ai mới là quá đáng?”

Nụ nhẹ nhàng vang lên, nhưng mang theo mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g thể .

Chu Lãng và Trình Khuyết . Chu Lãng, từng trải, lạnh giọng:

“Trình Nhị, đó cô gái mày thể đụng .”

Trình Khuyết nhếch môi, giọng đầy khiêu khích: “Vậy ?” “Anh đụng ?” Trình Khuyết liếc chiếc khăn tay Thương Vị Vãn để , ám chỉ: “Định b.a.o n.u.ô.i bên ngoài chuẩn ly hôn để cưới?”

Sắc mặt Chu Lãng khẽ đổi: “Uống say ?” Mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g càng nồng, nhưng chẳng ai . Như thể thực sự vì cô gái rời .

Trình Khuyết chỉ , nụ mang theo chút khinh miệt, như đang chế giễu Chu Lãng xen chuyện .

“Cô cùng thế giới với tụi mày.”

Chu Lãng : “Tụi mày chơi thì chơi, nhưng đừng bất lịch sự với bạn của Tề Tề.” Nói xong, cũng rời khỏi phòng.

Không khí đột nhiên chìm xuống, một lúc lâu , Tô Nghiêu mới : “Anh Lãng vì tiểu công chúa Tề Tề mà tận tâm tận lực thật, ngay cả bạn cô cũng che chở. Chẳng Tề Tề hỏng dây thần kinh nào, cứ thích kết bạn với mấy cô gái nghèo kiết xác.”

“Vậy ?”

Trình Khuyết chậm rãi : “Lời mà để Nghi , mày chỉ nước chịu đòn.”

Mọi bàn tán ầm ĩ, lúc mới hiểu rõ mối quan hệ.

Anh Nghi, chính là Thẩm Nghi. Người còn lăn lộn trong vòng tròn , nhưng gia thế hiển hách, hiện việc tại một công ty luật hàng đầu trong nước, danh tiếng lẫy lừng, quả thật cùng đẳng cấp với đám công t.ử ăn chơi .

Người vợ cưới cũng là bạn của Chu Duyệt Tề. Chửi bạn bè của Chu Duyệt Tề, chẳng khác nào gián tiếp c.h.ử.i vợ Thẩm Nghi.

Nghĩ đến danh tiếng của Thẩm Nghi trong vòng , Tô Nghiêu lập tức mất hết can đảm, nhưng vẫn nhịn cảm thán: “Cô gái đó thật, như yêu tinh .”

Trình Khuyết liếc , ánh mắt sắc bén, nhưng khi chạm mắt Tô Nghiêu thì cụp xuống:

“Còn chơi ?”

Chủ đề lảng . Tô Nghiêu lập tức hào hứng: “Chơi chứ. Nếu mày thua, dẫn cô gái mày giấu cho tao xem, để tao chơi vài ngày cũng .”

Trình Khuyết đáp, trực tiếp nhấn nút máy đ.á.n.h bài tự động. Những lá bài xếp gọn gàng hiện lên. Căn phòng ồn ào trở .

Mưa vẫn tạnh, Thương Vị Vãn và Chu Duyệt Tề bên ngoài “Nguyện”.

Chu Duyệt Tề bĩu môi xin : “Xin nhé Thương Thương, em ngờ đám khốn đó đem chị đùa.”

Thương Vị Vãn lắc đầu: “Không , chị c.h.ử.i ?”

“Em thích cái tính của chị.” Chu Duyệt Tề nhún vai: “Tô Nghiêu chỉ là thằng khốn, chị đừng để lời trong lòng.”

“Biết .” Thương Vị Vãn , đồng hồ, ba rưỡi sáng.

“Nguyện” là quán bar nổi tiếng ở thành phố Vân Kinh, nhưng xung quanh chẳng taxi.

Thương Vị Vãn đang định đặt xe, một chiếc Porsche bạc chậm rãi lướt qua, dừng cửa. Cửa sổ hạ xuống, Chu Lãng gọi: “Lên xe.”

Chưa kịp phản ứng, Thương Vị Vãn Chu Duyệt Tề kéo lên ghế . Ghế phụ trống .

Chu Duyệt Tề như học sinh tiểu học, mách lẻo với Chu Lãng, còn Chu Lãng chỉ yên lặng lắng , thỉnh thoảng an ủi.

, vẫn tranh thủ đưa Thương Vị Vãn về nhà . Chẳng bao lâu, Chu Duyệt Tề mệt, môi vẫn mấp máy, nhưng mắt nhắm c.h.ặ.t, dựa vai Thương Vị Vãn ngủ say.

Khu chung cư Thương Vị Vãn ở xa trung tâm, ba giờ sáng còn đèn đường, tối om.

Chu Lãng dừng xe thỏa bên đường, qua gương chiếu hậu thấy Chu Duyệt Tề đang ôm c.h.ặ.t t.a.y Thương Vị Vãn, liền đề nghị cô đến nhà họ Chu ngủ cùng Tề Tề, sáng mai sẽ đưa cô về.

Thương Vị Vãn khéo léo gỡ tay Chu Duyệt Tề , nhẹ nhàng mở cửa xe, nhỏ giọng: “Không cần .”

Cô bước xuống xe, quên dặn: “Đi đường cẩn thận.” Nói xong vẫy tay, giữ cách đúng mực, .

vài bước, cô tiếng bước chân phía . Cô bước nhanh hơn, nhưng còn nhanh hơn.

“Đợi .” Một giọng trầm vang lên, Thương Vị Vãn dừng . Chu Lãng sải bước đến bên cô: “Là .”

Thương Vị Vãn ngạc nhiên: “Còn chuyện gì ?”

Cô như chú thỏ giật , nhưng bề ngoài vẫn tỏ điềm tĩnh, chỉ ánh mắt lộ chút hoảng loạn. Chu Lãng khẽ: “Không gì, trời tối quá. Anh đưa em về.”

Thương Vị Vãn c.ắ.n môi, lòng bàn tay toát mồ hôi: “Không , em quen .”

Chu Lãng thêm, giữ cách lịch sự, bước đều đặn. Khu chung cư cũ của Thương Vị Vãn môi trường khá tệ.

Có lẽ cả đời Chu Lãng từng bước nơi như thế, nhưng hề tỏ khinh thường. Vào thang máy, Thương Vị Vãn sát mép, đèn giám sát trong thang nhấp nháy ánh đỏ. Ba mươi giây ngắn ngủi ngày thường, đêm nay dài đằng đẵng.

Ra khỏi thang máy, qua hành lang dài, đến khúc quanh, Chu Lãng mới thấp giọng:

“Tối nay xin , mạo phạm em.” Thương Vị Vãn ngẩn , kịp hiểu. Chu Lãng bổ sung:

“Bọn họ bình thường chơi bời quen, chừng mực, em đừng để tâm.”

“Ồ.” Tim Thương Vị Vãn đập nhanh hơn bình thường, như nhảy ngoài.

Môi trường sống tồi tàn của cô chút phòng phơi bày Chu Lãng, khiến cô càng thêm lúng túng.

giọng cô càng lạnh hơn.

Chu Lãng đút tay túi, khi rời vẫn yên tâm, dặn thêm: “À, nếu đám đó liên lạc riêng với em, em…”

Anh ngập ngừng xong vẫn : “Bọn họ . Sau nếu đàn ông phù hợp, sẽ giới thiệu cho em.”

Thương Vị Vãn dịu dàng cảm ơn: “Vâng, cảm ơn .”

Nói xong mới nhận lỡ lời, nhưng giỏi chữa cháy, chỉ mím môi thang máy xuống. Khi thang máy về tầng một, cô mới nhập mật mã nhà. Đèn ở lối sáng lên, trở về môi trường quen thuộc, nhịp tim dồn dập của cô mới dần bình .

Cô chạy nhanh đến bên cửa sổ, thấy Chu Lãng lên xe, chiếc Porsche bạc lướt qua màn đêm, biến mất.

Việc Chu Lãng đưa về khiến cô vui, ngược là một cảm giác chua xót khó tả. Đặc biệt là khi sẽ giới thiệu đàn ông phù hợp cho cô.

Anh lịch thiệp, điều Thương Vị Vãn sớm .

Với một trai cưng chiều em gái như Chu Lãng, đưa bạn của em về nhà an là chuyện đương nhiên.

Đêm nay nếu là Triệu Nam Tinh, Chu Lãng cũng sẽ đưa về. Hay cách khác, bất kỳ cô gái nào ở cùng Chu Duyệt Tề, Chu Lãng cũng sẽ chăm sóc chu đáo. Để bạn của Chu Duyệt Tề càng chăm sóc em gái hơn.

Cố gắng đè nén cảm giác chua xót, Thương Vị Vãn chuẩn tắm ngủ.

Trong căn phòng , cô ám mùi khói t.h.u.ố.c, khó chịu. phòng tắm, điện thoại rung lên.

【Q: Chu Lãng đưa cô về ?】 Là tin nhắn từ Trình Khuyết. Thương Vị Vãn sợ khác thấy, nên đổi biệt danh của thành “Q”.

Trải nghiệm trong căn phòng đó chẳng vui vẻ gì, Thương Vị Vãn ghét chằm chằm, đ.á.n.h giá, nên cũng bực bội với Trình Khuyết. Nếu , cô chẳng thành tâm điểm. Vì thế, cô khó chịu đáp: 【Ừ.】

【Q: Không cảm ơn ?】

Thương Vị Vãn hiểu: 【Cái gì?】

Cảm ơn vì điều gì? Vì khiến cô chú ý, vì câu nếu cô , cô sẽ là bạn gái ? Nực .

【Q: Hôm nay nếu mạo phạm cô, Chu Lãng đưa cô về .】

Thương Vị Vãn: 【…】

Cô chẳng Chu Lãng đưa về, để thấy cảnh nghèo túng của . Với cô và Chu Lãng, nhất là mãi mãi đừng bước cuộc đời .

cô thuận theo lời hỏi: 【Muốn quà cảm ơn gì?】

Biệt danh của hiển thị “Đang nhập” trong hai phút. Có lẽ câu hỏi khiến Trình Khuyết cũng ngẩn .

Hai phút , Trình Khuyết nhắn: 【Trưa mai, gặp ở khách sạn Minh Quý.】

tin nhắn là một dấu chấm than đỏ. Lần đầu tiên Trình Khuyết chặn liên lạc, ngay tại căn phòng ồn ào , sắc mặt đột nhiên đổi.

Một tin nhắn SMS hiện lên: 【Món quà tặng là là gói chặn wechat, cần cảm ơn.】

 

 

Loading...