Em Còn Yêu Anh Không - Chương 105: Ngoại truyện 30 - Cuộc sống trung học của những người trẻ

Cập nhật lúc: 2026-01-20 18:36:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Thương Thư Lê, mười lăm tuổi, học lớp mười. Sau kỳ nghỉ thi nghiệp cấp hai dài đằng đẵng, khai giảng, cô háo hức đến trường.

Vân Kinh Phụ Cao là một trong những trường trọng điểm hàng đầu thành phố. Lớp mười xếp lớp theo điểm thi, mà chia theo ngưỡng 200 điểm, danh sách học sinh mỗi ngưỡng xáo trộn ngẫu nhiên bằng hệ thống, mỗi lớp 40 , chú trọng dạy học đồng đều.

Thương Thư Lê khỏi nhà, xe cầm điện thoại nhắn tin: [Ra ngoài hết ? Ai đến ? Thấy danh sách lớp thì hú một tiếng.]

[Lê Tử: @Thẩm Xu Nguyệt @Chu Điềm Chi, hai ở ký túc xá ? Chốt ? Có xin ở chung phòng ba đứa ?]

[Lê Tử: Người ! Trăm vạn đại quân của trẫm !]

[Lê Tử: Không trả lời, giận đấy nhé!]

[Lê Tử: @Hứa Hạc Viễn @Triệu Đồng Húc @Chu Ngôn Triệt á á á !]

Thương Thư Lê nhắn nhóm bảy của họ, nhưng chẳng ai trả lời.

Năm phút , Thẩm Xu Nguyệt mới đáp: [Mình đến, đang đường. Bố bảo nếu em trai ở ký túc, cũng ở.]

[Lê Tử: Haha! Triệu Đồng Húc cầu còn chẳng ! Vậy là chốt nhé.]

Mọi mới lục tục nhắn tin.

Nhóm chat sôi nổi, cả đám mơ mộng về ba năm trung học tươi , bất ngờ xen : [ tag gì? Anh học Phụ Cao.]

Cả đám: “…”

Người phá khí chỉ thể là Châu Ngôn Triệt.

Vì chỉ đủ tư cách câu .

[Điềm Chi Tử: Anh họ, dù giờ nghiệp Phụ Cao , nhưng câu ‘hôm nay tự hào vì trường, mai trường tự hào vì ? Hơn nữa, là đàn , chỉ đường cho đàn em bọn em ?]

[Nguyệt Lượng: Anh Ngôn Triệt thường lạc lõng vì lớn tuổi quá.]

[Triệu Đồng Húc: Mấy công kích Ngôn Triệt, trừ điểm nha.]

[Hứa Hạc Viễn: Cẩn thận Ngôn Triệt về, mách bố , tung lịch sử chat .]

[Lê Tử: …Cậu đúng.]

“Châu Ngôn Triệt kick khỏi nhóm chat.”

Nhóm im lặng chốc lát, biểu cảm bay tứ tung, nào là “Thật hả?”, “Điên ”, “”, “Cả đời tớ chỉ phục nữ nhân ngoại trừ Chu Duyệt Tề thì chính là Thương Thư Lê “…”, một sàn đấu meme hoành tráng.

Hồi đó vì các phụ lười, họ gói cả đám cùng trường tiểu học, cùng học một trường cấp hai, giờ cùng thi một trường cấp ba.

Sự ăn ý từ nhỏ vô địch, nên trận đấu meme, cả đám đồng thời im lặng.

Mãi , Chu Điềm Chi liều hỏi: [@Lê Tử, đá thế sợ Ngôn Triệt cáo trạng ?]

Thương Thư Lê chẳng sợ: [Anh ở Kinh Đại, quản tớ ?]

Thẩm Xu Nguyệt: [Nói đúng.]

Thương Thư Lê điện thoại, đắc ý một lúc, nhắn riêng cho Chu Ngôn Triệt: [Anh Ngôn Triệt, xin , nãy em lỡ tay~ Anh nhóm ? Em kéo .]

Người bình thường sẽ hiểu ý trêu, chắc chắn .

vài giây , màn hình hiện tin mới: [Được.]

Thương Thư Lê: “…”

Biết ngay theo lẽ thường.

[Lê Tử: Anh Ngôn Triệt ngại quá, điện thoại em sắp hết pin, lát nữa báo danh ở trường, hu hu em với nữa . Chờ nghỉ ở Kinh Đại, tìm chúng em chơi nha~~]

Lần Chu Ngôn Triệt trả lời, Thương Thư Lê nhếch môi .

Từ nhỏ, Chu Ngôn Triệt là đối thủ của cô.

Vì các phụ , đám con cái thế hệ cũng quấn quýt từ bé.

Lâu dần, quan hệ cũng .

Trừ Châu Ngôn Triệt.

lớn hơn họ vài tuổi. Mọi chênh một tuổi, nhưng khi họ học lớp bốn, Chu Ngôn Triệt lớp bảy. Họ lên lớp bảy, lớp mười. Họ lớp mười, thi Kinh Đại, còn là thủ khoa kỳ thi năm đó, thẳng tiến khoa tài chính Kinh Đại.

Họ và Chu Ngôn Triệt tưởng chỉ hơn vài tuổi, thực cách một vòng đời.

Nên so với Chu Ngôn Triệt, như trưởng bối họ lớn lên, trầm tính, từ nhỏ ít , lớn lên vẫn thế. Mỗi gặp, sách thì chơi cờ.

Thương Thư Lê thường trêu sống như ông cụ.

Chu Ngôn Triệt chẳng màng, cô gọi là đồ cổ, học giả, chỉ dịu dàng , bất đắc dĩ, hỏi: “Hôm nay bài tập xong ?”

“Xong ,” Thương Thư Lê ngẩng đầu kiêu ngạo: “Mấy bài đó nửa tiếng em xử lý.”

Chu Ngôn Triệt dịu, lấy từ cặp một xấp đề: “Đây là đề tổng hợp , hữu ích.”

“Thêm một bộ đề nữa nhé.”

Thương Thư Lê: “…”

Mỗi cô đều thầm c.h.ử.i b**n th**, nhân cơ hội chuồn mất.

cuối cùng, đống đề rơi tay Thương Vị Vãn và các phụ khác. Họ tụ cảm thán, thời gian như ngựa trắng lướt qua, xưa họ cũng là học, nhưng đề giờ khác xưa nhiều, may Chu Ngôn Triệt đáng tin.

Thế là Chu Ngôn Triệt thành cơn ác mộng của đám trẻ.

Anh còn ở trong nhóm vì thể che giấu cho họ, họ còn nịnh Ngôn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/em-con-yeu-anh-khong/chuong-105-ngoai-truyen-30-cuoc-song-trung-hoc-cua-nhung-nguoi-tre.html.]

giờ Ngôn Kinh Đại, trời thì cao mà hoàng đế thì ở xa, tay dài thế nào cũng tới họ, đá cũng chẳng .

Chỉ Thương Thư Lê dám .

Vì… cô .

Không ai, chuyên Châu Ngôn Triệt.

Thương Thư Lê đạt mục đích, vui vẻ lắm.

Xuống xe, cô đeo cặp chạy trường, thấy em nhà họ Hứa và chị em nhà họ Thẩm đang đợi.

Thương Thư Lê chạy tới, một tay ôm một , bên trái Thẩm Xu Nguyệt, bên Chu Điềm Chi. Thẩm Xu Nguyệt khí chất dịu dàng, chuyện nhỏ nhẹ, Châu Điềm Chi tên ngọt, mặt ngọt, nhưng là cao thủ phá hoại, hợp với Thương Thư Lê thành bộ đôi gây họa.

đó là chuyện xưa, trường mới, kỳ mới, khởi đầu mới, họ định cải tà quy chính .

Danh sách phân lớp dán ở bảng thông báo, nhưng bảng tân sinh viên vây kín mít.

Lát , Hứa Hạc Viễn : “Anh họ bảo nhập báo danh là lớp và phòng ký túc.”

“Đường link ?” Chu Điềm Chi hỏi.

“Anh họ nào?” Thương Thư Lê hỏi.

“Chu Ngôn Triệt chứ ai.” Hứa Hạc Viễn . “Người rành Phụ Cao ngoài còn ai nữa?”

“Link gửi nhóm .” Hứa Hạc Viễn nhập link tra cứu, báo lớp : “Mình ở lớp 430.”

“Mình lớp 429.” Triệu Đồng Húc .

“Mình cũng lớp 429.” Chu Điềm Chi vui vẻ.

Thẩm Xu Nguyệt chậm rãi: “Mình lớp 430.”

Thương Thư Lê tra xong, im lặng.

Cả đám nhận cô bất thường, xúm xem, thấy cô ở lớp 431.

Năm , chỉ cô lạc loài.

Thương Thư Lê như mướp đắng: “Mình c.h.ế.t, còn sống. Mình điên, nhưng điên.”

“Không , bọn sẽ qua thăm ,” Thẩm Thư Nguyệt an ủi.

Hứa Hạc Viễn khoanh tay: “Nếu thì… đổi lớp?”

“Đổi thế nào?” Thương Thư Lê ánh lên hy vọng.

“Nói với bố Mình, hoặc bố , hoặc bố .” Hứa Hạc Viễn . “Hoặc nhờ các , nữa.”

Thương Thư Lê b.úng tay: “Mình gọi bố ngay.”

Cô gọi cho Trình Khuyết, nối máy ủy khuất: “Bố, con lạc đàn .”

“Sao thế? Hôm nay chẳng khai giảng ?” Trình Khuyết : “Bố với con bảo đưa con , con cứ đòi tự , giờ cô đơn. Chờ chút, bố đến tìm con.”

“Không cần cần.” Thương Thư Lê vội . “Con chỉ hỏi, bố quen ai ở Phụ Cao ? Con cùng lớp với Nguyệt Lượng, Điềm Chi, từ nhỏ con chơi với họ, quen … Bố xem giúp con ?”

“Không .” Trình Khuyết từ chối. “Mẹ con bảo, nếu con quen dùng đặc quyền, con sẽ nghĩ thứ đời dễ dàng, đó điều một doanh nhân nên học.”

“Học lớn lên, học chấp nhận, học thích nghi.” Trình Khuyết xong bổ sung: “Mẹ con đó, bố thấy con lý.”

“Rồi, bố sùng bái con, cần khoe mặt con” Thương Thư Lê bĩu môi.

“Đây là sự thật.” Trình Khuyết .

Thương Thư Lê hừ nhẹ: “Con là sự thật, con phản bác. Con chỉ thấy bộ mặt nịnh của bố quá đáng ghét! Hừ!”

Trình Khuyết lo lắng hỏi: “Nếu bố giúp con, con sẽ trầm cảm ?”

“Tất nhiên .” Thương Thư Lê “bình tĩnh” : “Con học lớn lên, học chấp nhận, học thích nghi.”

Điện thoại cúp thẳng.

Dưới ánh mắt chờ mong của , Thương Thư Lê lắc đầu: “Thất bại. Mẹ và bố giờ chung chiến tuyến.”

Hứa Hạc Viễn định thử, nhưng Thương Thư Lê thấu: “Đây chắc là ý chung của bố chúng . Họ thấy chúng là phú nhị đại, sống quá an nhàn, nên chúng rèn luyện ở trường.”

Cả đám: “…”

Hình như lý, nhưng sai sai đó.

Sau khi lớp , đến lớp báo danh.

Nửa tiếng , loa trường vang lên, gọi học sinh lớp mười tập trung ở sân thể thao dự hội nghị động viên.

Để an tâm hơn, Thương Thư Lê lặng lẽ phía gần lớp 430 của Thẩm Xu Nguyệt và Hứa Hạc Viễn.

quen bên cạnh, cô mới thoải mái.

Lãnh đạo sân khấu thao thao bất tuyệt, Thương Thư Lê đến buồn ngủ, nhưng giây sân khấu : “Tiếp theo, mời học sinh xuất sắc khóa , đạt 721 điểm thi Kinh Đại, Chu Ngôn Triệt, phát biểu với các em.”

Rồi Chu Ngôn Triệt lên sân khấu, bảnh bao, cầm mic bắt đầu .

Ban đầu thứ bình thường, cho đến cuối bài phát biểu, : “Khóa mười vài bạn họ lớn lên. Họ thông minh, xuất sắc, thành tích ưu tú, nên tin giờ đây họ sẽ tạo nên kỳ tích lớn hơn. Thương Thư Lê lớp 431, Hứa Hạc Viễn, Thẩm Xu Nguyệt lớp 430, Triệu Đồng Húc, Chu Điềm Chi lớp 429, cố lên nhé. Ba năm tái lập thành tích.”

Cả đám sững sờ, đồng loạt , lên sân khấu.

Mẹ kiếp!

Ai đắc tội cái đồ thâm độc !

 

 

Loading...