Em Bé "Social Butterfly", Mẹ Ruột Ngượng Chín Mặt [Thập niên 70] - Chương 33
Cập nhật lúc: 2026-02-10 11:42:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ qua đây, một mặt là để an ủi cô, mặt khác là hỏi cô xem tìm một công việc .” Triệu phu nhân , “Nghe đây cô là giáo viên?”
“Vâng, đây cháu là giáo viên ạ.” Tống Phượng Lan gật đầu, “Giáo viên cấp hai.”
“Thế thì đúng lúc lắm, trường cấp hai bên đó cũng đang cần giáo viên.” Triệu phu nhân , “Hiện giờ đang nghỉ hè, đợi một thời gian nữa cô thể qua đó việc.”
“Có nhiều đang nhắm vị trí ạ?” Tống Phượng Lan hỏi .
“Cũng đang nhắm .” Triệu phu nhân , “ cũng xem trình độ văn hóa của họ thế nào , trình độ văn hóa mà giáo viên cấp hai thì chẳng lỡ dở học sinh ? Tốt nghiệp cấp hai dạy học sinh cấp hai ? Thế thì dạy dỗ kiểu gì ? Nghe cô nghiệp cấp ba, tuy học đại học nhưng cô từng giáo viên cấp hai ở thủ đô , chắc là khá đấy.”
“Vâng, cháu thể thử xem ạ.” Tống Phượng Lan , “Cháu cũng học sinh ở đây quen với cách dạy của cháu .”
Tống Phượng Lan trực tiếp từ chối, công việc thể coi như là một phương án dự phòng. Người đích tới cửa về sự sắp xếp , Tống Phượng Lan thể từ chối. Bất kể bao nhiêu nhắm công việc cũng vô ích, nếu Tống Phượng Lan thể thành công viện nghiên cứu máy bay ở đây thì cô sẽ cần giáo viên cấp hai nữa.
Nếu cô thể viện nghiên cứu máy bay, cô vẫn thể giáo viên, đến mức ngửa tay xin tiền Tần Nhất Chu. Dù Tần Nhất Chu hàng tháng đều chủ động đưa tiền nhưng Tống Phượng Lan vẫn tự kiếm tiền, chỉ như , cuộc sống mới dư dả hơn một chút, con trai cũng tươm tất hơn.
Trước đây, Tống Phượng Lan hiểu tại những thể nhiều việc vì con cái đến thế, đến khi chính cô , cô mới hiểu là sẽ tự chủ mà suy nghĩ nhiều cho con.
“Vợ của Tham mưu Hứa, chúng cũng chuyện với bà , bà cũng kiểm điểm.” Triệu phu nhân , “Nể mặt , chuyện cứ thế cho qua nhé.”
“Vâng.” Tống Phượng Lan đáp, “Cháu cũng hạng hẹp hòi gì, chỉ cần bà chạy tới mặt cháu nhăng cuội, bà lưng cháu thì , cháu chấp nhặt với bà . nếu bà còn trò lưng thì cháu thánh mẫu, thể cam chịu mãi .”
Tống Phượng Lan khẳng định quan điểm: “Không thể nào cũng nể mặt bác , cái mặt mấy lớp chứ? Lớp trong, lớp ngoài, ở giữa còn bao nhiêu lớp nữa ạ? Dùng hết một lớp , xé bỏ một lớp, các lớp vẫn tiếp tục dùng ạ?”
Triệu phu nhân thừa Tống Phượng Lan sẽ hài lòng, bà vốn tưởng Tống Phượng Lan mặt sẽ bộ tịch một chút, nhưng cô thì .
“Chỉ thôi.” Triệu phu nhân cũng ngại khi vẫn nể mặt , là vợ của Tham mưu Hứa gây chuyện, chứ bản bà, bà thể bảo đảm cho vợ Tham mưu Hứa .
Lần , Triệu phu nhân vốn bắt Thạch Quế Lan qua xin Tống Phượng Lan, nhưng Thạch Quế Lan cam tâm. Thạch Quế Lan bản kiểm điểm kiểu đó khiến mấy hài lòng, Triệu phu nhân cũng trông chờ gì việc bà qua đây xin thành công.
Lời xin chân thành thì mà chấp nhận chứ.
Triệu phu nhân nghĩ nếu là , cũng chẳng chấp nhận, xin thì thật tâm thật ý, đừng bộ tịch. Thạch Quế Lan chỉ lướt qua một cái coi như xin thì mà . Chuyện đó chẳng khác nào đổ thêm dầu lửa, khiến thấy khó chịu.
Thay vì tăng thêm phiền não, chi bằng nhanh ch.óng giới thiệu việc cho , coi như đó là một sự bù đắp. Nói là bù đắp cũng hẳn, Tống Phượng Lan bản nghiệp cấp ba, trình độ văn hóa của cô cũng thuộc dạng cao, cô cũng nhất thiết cần công việc .
Tống Phượng Lan tiễn Triệu phu nhân cửa, chuyện tạm thời cứ như . Tiễn Triệu phu nhân xong, cô Tần T.ử Hàng và Trương Tiểu Hổ đang chơi trong sân.
“Giống hệt chú ch.ó nhỏ quần áo tớ luôn.”
“Thế quần áo ?”
“Giặt mà, giặt thì quần áo sẽ hôi đấy.”
“Giặt nhiều nó sẽ rách đấy.”
“Nó sẽ rách ạ?”
“ thế, rách thì áo sẽ những miếng vá xí, trông tệ lắm.”
“ giặt thì khó chịu lắm.”
“Giặt thì quần áo sẽ rách.”
“Sẽ rách , rách, rách...”
...
Tần T.ử Hàng , một lát bé bảo: “Rách thì mặc nữa, mặc cái rách .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/em-be-social-butterfly-me-ruot-nguong-chin-mat-thap-nien-70/chuong-33.html.]
“Rách cũng mặc chứ.” Trương Tiểu Hổ , “Mẹ bảo còn rách quần áo nhiều nữa.”
“Trương Tiểu Hổ!” Chị Béo ở nhà bên thấy lời con trai , chị giặt quần áo cho con trai út, con trai út cứ thích chạy đống bùn chơi, lấm lem hết cả , chị mà giặt chứ. Chỉ là một chị mạnh tay một chút, áo của con trai rách, đó là vì cái áo đó mặc lâu quá , chất lượng vốn còn nữa.
“Suỵt.” Trương Tiểu Hổ động tác im lặng với Tần T.ử Hàng, xổm xuống, vẫn thấy đủ, còn định bò đất để phát hiện.
“...” Tống Phượng Lan hành động nhanh nhẹn dứt khoát của Trương Tiểu Hổ mà cạn lời, đất đó là đất bùn đấy, Trương Tiểu Hổ chắc chắn lấm lem hết cho xem.
Tống Phượng Lan con , con vẫn sạch sẽ chán. Tống Phượng Lan hề cấm Tần T.ử Hàng chơi cùng Trương Tiểu Hổ, Trương Tiểu Hổ sức sống, một tươi tắn như thật đáng yêu bao. con vẫn là đáng yêu nhất, cô vẫn thích con trai hơn.
“Trương Tiểu Hổ!” Chị Béo từ nhà bên chạy qua, cứ để con trai út tiếp thì chị biến thành một mụ lười thích sạch sẽ mất.
Trương Tiểu Hổ thấy tiếng , sắp đến mặt . Cậu bé vội vàng bò dậy, nhanh ch.óng chạy nấp lưng Tống Phượng Lan.
“Mày còn trốn ?” Chị Béo thực sự cầm cái que tre vụt cho con trai mấy cái, “Cái miệng mày cứ liến thoắng mãi, tưởng tao là kế của mày, cho mày tắm, cho mày giặt quần áo đấy.”
Chị Béo lườm con trai út một cái, với Tống Phượng Lan: “Cái thằng nhóc cứ chạy nhảy khắp nơi, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, bảo nó tắm thì cứ như đòi mạng nó , thế mà chẳng sợ chua sợ hôi gì cả.”
“Tắm sạch sẽ thì ốm ạ.” Tần T.ử Hàng , “Chó nhỏ mèo nhỏ mới sợ tắm thôi.”
“Meo meo.” Trương Tiểu Hổ kêu một tiếng.
“Chơi trốn tìm mà mày tưởng mày là mèo thật .” Chị Béo tới bên cạnh Tống Phượng Lan, xách con trai út : “Cái thằng lỏi con , chỉ gây phiền phức cho thím thôi.”
Ở phía bên , Thạch Quế Lan khi kiểm điểm ở trạm phát thanh, bà hỏi đồng nghiệp ở Ủy ban Cách mạng: “Có thể cho xem bức thư nặc danh đó ? Mọi manh mối gì ? Ai thế? Có Tống Phượng Lan ?”
Chương 19 Từ chối - Hủy hoại cả đời
Đồng nghiệp của Thạch Quế Lan tên là Trịnh Xuân Hoa, hai vẫn đang ở trạm phát thanh, rời . Thạch Quế Lan mới xong kiểm điểm, bà quả thực tắt đài phát thanh , nhưng cẩn thận mở , bà chuyện đó.
“Ai tố cáo chứ?” Thạch Quế Lan vô cùng phẫn nộ, “Họ tưởng dễ tố cáo thế ? Hổ gầm tưởng là mèo bệnh chắc? Xem xử c.h.ế.t nó !”
“Đừng quan tâm ai tố cáo nữa, chuyện cứ thế là xong .” Trịnh Xuân Hoa .
“Có cô ai tố cáo ?” Thạch Quế Lan hỏi nữa, “Có là Tống Phượng Lan ?”
“Bà tưởng cô là kẻ ngốc ? Nếu là cô thì cần gì tố cáo nặc danh? Người trực tiếp chạy tới nhà bà mà chẳng xong ? Bà quả thực về chuyện của cô bàn dân thiên hạ còn gì.” Trịnh Xuân Hoa , “Bà cũng đừng mơ tưởng gả em họ cho Đoàn trưởng Tần nữa.”
“Tống Phượng Lan là một kẻ vô liêm sỉ, Đoàn trưởng Tần nên ly hôn với cô .” Thạch Quế Lan , “Đoàn trưởng Tần chẳng vì thế mà tiền đồ hạn chế ? Còn con trai của họ nữa, thằng bé đó coi như hủy hoại cả đời ! Có như thế thì thẩm tra chính trị mà qua chứ?”
Thạch Quế Lan thèm nghĩ xem lúc Tống Phượng Lan và Tần Nhất Chu kết hôn qua thẩm tra chính trị , bà chỉ thích Tống Phượng Lan, Tống Phượng Lan phá hỏng kế hoạch của .
“Em họ bà tình nguyện kế ?” Trịnh Xuân Hoa hỏi, “Đó là một đứa con trai đấy, giống như bà, là hai đứa con riêng .”
“Sao tình nguyện chứ?” Thạch Quế Lan , “Nó tình nguyện lắm.”
“Phá hoại hôn nhân của khác, đó là kẻ thứ ba.” Trịnh Xuân Hoa , “Mọi định giở trò lưu manh ?”
“Đừng nghiêm trọng thế.” Thạch Quế Lan , “Thành phần của em họ , là của đoàn văn công, nó với Đoàn trưởng Tần mới là xứng đôi nhất. giờ xem Đoàn trưởng Tần cũng chẳng hạng lành gì, coi thường em họ thì em họ cũng thèm nhé, tưởng là ai mà em họ nhất định gả cho chứ?”
Lý Tuệ đang đường thấy tiếng từ đài phát thanh thì mắt trợn ngược lên, lập tức chạy về phía trạm phát thanh. Trên đường đ.â.m ai cô cũng dám dừng , thể để họ tiếp tục bừa như .
Lý Tuệ quả thực thích Tống Phượng Lan, nhưng cô hề ý định kẻ thứ ba, đó là một chuyện vô cùng nghiêm trọng. Lý Tuệ xông phòng phát thanh, khi cánh cửa đẩy mạnh , Thạch Quế Lan và Trịnh Xuân Hoa đều sững sờ. Lý Tuệ vội vàng tắt đài phát thanh, đài tắt, cả cô rũ rượi ngã xuống đất.
Thạch Quế Lan và Trịnh Xuân Hoa bấy giờ mới phát hiện đài phát thanh tắt, sắc mặt Trịnh Xuân Hoa còn đỡ một chút, cô quá nhiều lời khó . Ngược , sắc mặt Thạch Quế Lan khó coi thể tả nổi, bà rõ ràng tắt đài mà, ai ngờ nó mở.
“Bà vẫn nên về nhà mà kiểm điểm cho kỹ , thời gian tới đừng đến đơn vị việc nữa.” Trịnh Xuân Hoa bực bội, xảy chuyện như , nếu còn để Thạch Quế Lan đến đơn vị thì e là nhiều sẽ ý kiến.