Đừng Trêu Vào Thiên Kim Giả Biết Bói Toán - Chương 274: Lời Đồn Ác Ý, Nỗi Oan Của Người Cha Sát Nhân

Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:31:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe , đầu cái sân mọc đầy cỏ dại, bụi bặm phủ kín .

Đừng , đúng là như thật.

Nếu thật sự giống như Đinh Lỗi , ông tình cảm sâu đậm với căn nhà , cho dù về ở, cũng nên thuê định kỳ quét dọn chứ.

Chuyện đối với tiền mà thì đáng là bao.

Giang Việt chợt hiểu : “Ông dám cho động cái sân , là sợ vô tình đào thứ nên đào.”

Hơn nữa, ngoại trừ chủ nhân căn nhà , ai thể đảm bảo khi chôn cái xác xuống sẽ ai phát hiện?

“Thảo nào ông sống c.h.ế.t chịu bán nhà, chính là sợ cái xác phát hiện?”

Sắc mặt các dì các trắng bệch.

Vốn dĩ ấn tượng của họ về Đinh Lỗi khá , cảm thấy ông hiếu, thể diện, ngờ cú " xe" thế .

thể mặt.

Giang Nhứ gật đầu.

“Lúc đó quản lý Ngô gọi điện thoại tới, phản ứng đầu tiên của ông kinh hoàng như , chỉ là tưởng rằng oan hồn g.i.ế.c hiện về.”

Bình thường nhà ma, ai cũng sẽ theo bản năng mà nghi ngờ sợ hãi, nhưng Đinh Lỗi ngay trong đêm đó một dọn ở.

Điều khiến Giang Nhứ cảm thấy chút kỳ lạ.

Dì Tiền như khai sáng: “Cho nên đó, ông phát hiện là cô em gái của đang giả thần giả quỷ, ngược còn thả lỏng.”

Đinh Lệ Văn: “Hay cho ông , miệng thì nỡ bán nhà tổ, lưng dùng nó nơi chôn xác...”

Lần Đinh Lỗi chạy đằng trời cũng thoát!

nhớ công ty của ông , con trai bà hình như cũng chút cổ phần, thể nhân cơ hội ...

Đáy mắt Đinh Lệ Văn lóe lên một tia tinh quang, ngẩng đầu, đụng ngay ánh mắt bình tĩnh gợn sóng của Giang Nhứ.

“Người g.i.ế.c hẳn là đối thủ cạnh tranh của Đinh Lỗi, cân nhắc đến việc vạn nhất sự việc bại lộ cảnh sát điều tra, ông tuyệt đối sẽ tự tay.”

Giang Nhứ như : “Bà đoán xem, giúp việc ông thuê là ai?”

Đồng t.ử Đinh Lệ Văn co rút mạnh, kinh hoàng cô một cái.

Chẳng lẽ là...

Con trai bà !

Nghiệp chướng a!

Trước mắt Đinh Lệ Văn tối sầm, là thật sự ngất .

“Giang đại sư, cái ...” Bà như , nhất thời dám tiến lên.

Giang Nhứ: “Không c.h.ế.t .”

báo cảnh sát, cảnh sát lát nữa sẽ tới.”

Cảnh sát nhanh đến, tìm hiểu tình hình, lập tức bắt giữ Đinh Lỗi và cháu trai quy án.

Thi thể phát hiện, hai chẳng mấy chốc khai nhận.

Giống như Giang Nhứ suy đoán, năm đó Đinh Lỗi thuê cháu trai hành hung g.i.ế.c , khi đắc thủ, hai nhớ tới căn nhà cũ của cha Đinh sớm ở, cảm thấy nơi đó chính là địa điểm giấu xác tuyệt vời.

Bao nhiêu năm qua, cũng quả thực ai phát hiện.

Không ngờ cuối cùng, vì một màn kịch giả ma giả quỷ mà bại lộ.

Không, bại lộ là vì đám chủ hộ tìm Giang Nhứ...

Đinh Tuấn thầm bổ sung trong lòng.

“Anh Nhâm, phía Đinh Lỗi khai hết .”

Nhâm Dung gật đầu, hỏi: “Vụ án g.i.ế.c vợ cũ thì ?”

Đinh Tuấn: “Vụ án đó chứng cứ xác thực gần hết , ?”

Nhâm Dung trầm ngâm nửa ngày, nhíu mày: “Không gì, chỉ là cảm thấy vụ án chút kỳ lạ...”

...

Bên .

Bùi Y Y chạy đến trường, cùng hội chị em trong ký túc xá đưa Nhan Thi Thi tìm giảng viên hướng dẫn.

Vừa cửa, Bùi Y Y nhịn hỏi: “Thưa thầy, thành tích của Thi Thi thầy đều , đó cũng xác nhận vấn đề gì, tại đột nhiên đổi danh sách?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dung-treu-vao-thien-kim-gia-biet-boi-toan/chuong-274-loi-don-ac-y-noi-oan-cua-nguoi-cha-sat-nhan.html.]

Ánh mắt giảng viên quét qua gương mặt mấy , cuối cùng thở dài một .

“Các em ngoài , thầy chuyện riêng với Nhan Thi Thi.”

Bùi Y Y mấy ngơ ngác, nhưng giảng viên , đành lui ngoài .

Một lúc , Nhan Thi Thi cuối cùng cũng .

Chỉ là, sắc mặt trắng bệch của cô dọa bọn họ giật .

“Thi Thi, ?” Bùi Y Y vội vàng đỡ lấy cô .

Nhan Thi Thi há miệng, nửa ngày , chỉ xanh xao mặt mày lắc đầu: “... Chúng về .”

Cái ...

Bùi Y Y mấy , đường về ký túc xá, Nhan Hân Nhã và hội chị em vẻ mặt hớn hở ngang qua mặt bọn họ.

Nhìn thấy bọn họ, Nhan Hân Nhã còn cố ý cao giọng: “Ái chà, ngờ giành cơ hội du học công phí nha.”

“Tốt quá Hân Nhã, phát đạt , đừng quên bọn tớ nhé.”

liếc Nhan Thi Thi, bóng gió: “Tớ giảng viên hướng dẫn của các đặc biệt thích Nhan Thi Thi , cũng giữ , để loại thế?”

“Ái chà, là những chuyện mờ ám bên ngoài cuối cùng cũng phanh phui chứ?”

“Mẹ kiếp, tao xé nát miệng chúng mày!” Bùi Y Y lao tới như một mũi tên, hận thể xé xác mấy .

“Nhan Hân Nhã, là cô, nhất định là cô giở trò lưng đúng !”

Bùi Y Y tức c.h.ế.t .

Nhan Hân Nhã và Nhan Thi Thi là họ hàng, nhưng Nhan Hân Nhã luôn thích châm chọc khiêu khích, hạ thấp chèn ép Nhan Thi Thi đủ kiểu.

Lần danh sách của Nhan Thi Thi loại một cách khó hiểu, Nhan Hân Nhã là dự đôn lên.

Trên đời chuyện trùng hợp thế !

Đối mặt với sự chất vấn của cô, Nhan Hân Nhã kiêu ngạo hất cằm lên.

chẳng gì cả, còn về nguyên nhân...”

liếc Nhan Thi Thi mặt mày trắng bệch, mặt mang theo sự chế giễu và khiêu khích che giấu: “Đó chẳng là vì bố nó là kẻ g.i.ế.c !”

“Bố nó g.i.ế.c nó!”

Lời , xung quanh lập tức ồ lên một trận.

Ánh mắt Nhan Thi Thi lập tức đổi.

Bùi Y Y mấy cũng ngẩn .

Vậy , danh sách của Nhan Thi Thi loại, là vì nguyên nhân ?

Phải rằng, du học công phí xét duyệt lý lịch nghiêm ngặt, nếu trực hệ phạm trọng tội như , sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến kết quả xét duyệt.

“Không, thể nào, bố tớ kẻ g.i.ế.c !” Nhan Thi Thi đột ngột ngẩng đầu, giọng run rẩy.

Trong ký ức của cô , bố tuy trầm mặc ít , nhưng là một cha .

Không bao giờ hút t.h.u.ố.c uống rượu đ.á.n.h bài, ngay cả quần áo cũng nỡ mua cho một bộ, tất cả tiền lương đều đưa cho .

Mấy năm tuy ông và ly hôn, nhưng cô đều , bố là vì năm đó hùn vốn ăn với thất bại nợ nần, liên lụy đến hai con nên mới chọn chia tay.

, bố vẫn còn yêu , thể g.i.ế.c bà !

“Bố thể nào g.i.ế.c !” Hốc mắt Nhan Thi Thi ngập nước, c.ắ.n c.h.ặ.t môi, run rẩy.

Bùi Y Y và hội chị em lập tức đến bên cạnh cô : “, chú Nhan thể nào là loại đó!”

Chú Nhan bọn họ cũng từng gặp vài , là một thật thà ôn hòa.

Sao thể chuyện g.i.ế.c vợ như ?

Bùi Y Y trừng mắt Nhan Hân Nhã, nghiêm giọng quát: “ cảnh cáo cô, cô bớt hươu vượn ở đây !”

Nhan Hân Nhã khẩy một tiếng: “ hươu vượn? Người trong thôn đều tận mắt thấy bố nó cảnh sát giải đấy!”

“Nhan Thi Thi, thật đáng cho cô, bà đối xử với cô như , cả đời tiết kiệm chắt chiu, bình thường đến thịt lợn cũng nỡ ăn, cô về thì g.i.ế.c gà g.i.ế.c vịt cho cô, đến lúc , cô vẫn còn đỡ cho tên sát nhân ?”

dừng một chút, bỗng nhiên nhớ tới cái gì, giọng điệu trở nên đầy ẩn ý:

mà cũng , bố cô mua bảo hiểm giá trời cho cô, bây giờ cô c.h.ế.t , bố cô tù, tiền bồi thường khổng lồ đó... chẳng đều chui túi cô ?”

“Nhìn thế , cô đúng là nên ‘cảm tạ’ bố của cô thật đấy.”

 

 

Loading...