Đừng Trêu Vào Thiên Kim Giả Biết Bói Toán - Chương 238: Thiên Sát Cô Tinh
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:30:31
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Giản Quỳnh bụm miệng, giọng ánh run, từng chữ từng câu đều lộ vẻ thể tin nổi, nhưng hề một chút vui mừng nào.
Bảo vệ Tiểu Lưu ở bên cạnh lặng lẽ hóng hớt đảo mắt: xem , Giang tiểu thư đoán trúng .
Đứa trẻ quả nhiên quan hệ tầm thường với nhà họ Hạ.
phản ứng của hai vợ chồng nhà họ Hạ, cũng đáng để suy ngẫm…
Hạ Nguyên Trung cũng chú ý đến sự thất thố của vợ, cảnh cáo cô một cái: “Có chuyện gì về nhà .”
Giản Quỳnh c.ắ.n môi, hàng mi cụp xuống che một tia hoảng loạn và bực bội.
Chuyện gì !
Hạ Dư mười mấy năm c.h.ế.t !
Sao còn sống?!
Hai về, từ đầu đến cuối hề với Hạ Dư một câu quan tâm nào.
Không ai hỏi những năm qua sống .
Thậm chí, còn hề đến gần .
Hạ Dư cúi đầu, khóe miệng nhếch lên một nụ lạnh lùng chế giễu.
Một tia hy vọng yếu ớt trong lòng biến mất.
Sớm sẽ như …
Ba lên xe, ai mở lời.
Biệt thự nhà họ Hạ lộng lẫy, Hạ Nguyên Trung ở bàn chính.
Giản Quỳnh thì một bên, một chặng đường xe, khôi phục vẻ cao quý và tự chủ của một quý bà, lạnh lùng đ.á.n.h giá .
“Con… con?” Một lúc lâu , Hạ Nguyên Trung mở lời, ánh mắt phức tạp đứa trẻ gầy gò mặt.
Chỉ một cái , cần xét nghiệm ADN, ông cũng thể khẳng định, đây chính là con trai của ông và Giản Lam.
, họ …
Hạ Dư thẳng ông, hỏi ngược : “Hạ tổng hỏi c.h.ế.t đúng ?”
“Lúc , đưa , kết quả nửa đường gặp t.a.i n.ạ.n xe.”
Nói đến đây, dừng , ngẩng mắt, Giản Quỳnh.
Một đôi mắt đen láy mang theo chút sâu thẳm đến kinh .
Giản Quỳnh theo bản năng tránh ánh mắt, tim đột nhiên đập thình thịch.
Cậu ý gì…
Chẳng lẽ gì đó?
Hạ Dư thấy sự hoảng loạn của cô, khỏi lạnh một tiếng: “, may mắn, và c.h.ế.t, dân gần đó thấy, cứu về.”
Hạ Nguyên Trung hít một khí lạnh, mặt mày đầy vẻ thể tin nổi.
Lúc , ông nhận tin, xe của Giản Lam từ sườn núi lật xuống, cả chiếc xe phá hủy đến mức nhận , Giản Lam và Hạ Dư cũng theo đó mất tích.
Ông luôn cho rằng hai c.h.ế.t trong t.a.i n.ạ.n đó.
“Vậy tại các con đến tìm… ?” Ông dừng , mới hết câu.
Hạ Dư nhếch môi: “Bởi vì… vụ t.a.i n.ạ.n đó, đầu va đập, mất trí nhớ, thậm chí ngay cả là ai cũng .”
Cho đến khi c.h.ế.t, bà mới khôi phục trí nhớ.
Cậu cũng mới , hóa còn một cha là đại phú hào.
“Mẹ khi lâm chung bảo đến tìm ông.”
Đầu ngón tay Hạ Nguyên Trung run lên, sắc mặt đổi mấy , cuối cùng nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
Giản Quỳnh quá hiểu ông, thấy phản ứng của ông, gần như nhịn mà nhảy dựng lên.
Hạ Nguyên Trung thật sự định giữ chứ!
“Chồng ơi, quên lời đại sư lúc …” Cô vội vàng mở lời.
Lời còn xong, một giọng trong trẻo truyền .
“Ba ba…”
Một đàn ông trẻ tuổi trắng trẻo tuấn tú bước , thấy , mặt Hạ Nguyên Trung lập tức nở nụ dịu dàng.
“Tiểu Quần về?”
Hạ Quần giọng điệu ôn hòa: “Chuyện thi đấu của nhóm chương trình chuẩn gần xong , con nghĩ lâu về nhà, nên về thăm ba .”
Hạ Nguyên Trung lập tức rộ lên.
Khóe môi Giản Quỳnh nhếch lên, đáy mắt tự chủ mà lộ vẻ tự hào.
Nhìn ba họ cha hiền con hiếu, hòa thuận vui vẻ, Hạ Dư cụp mắt xuống, ánh mắt lóe lên một tia ảm đạm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dung-treu-vao-thien-kim-gia-biet-boi-toan/chuong-238-thien-sat-co-tinh.html.]
Từng lúc, Hạ Dư cũng từng ảo tưởng, cuộc sống ba sẽ như thế nào.
Nếu Giản Quỳnh xen , sẽ chịu nhiều đau khổ như , kết thúc cuộc đời trong đau đớn.
Người hạnh phúc như chính là ?
… nếu như.
Tay buông thõng bên hông siết c.h.ặ.t .
“Ba…”
Lời , nụ khóe môi Giản Quỳnh đột nhiên cứng , như con gà bóp cổ, sắc mặt xanh tím.
Nụ mặt Hạ Quần cũng cứng rõ rệt, thể tin nổi .
“Mày gọi ai?”
Anh Hạ Nguyên Trung: “Ba, nó…”
Sắc mặt Hạ Nguyên Trung cũng đổi một chút, một lúc lâu mới : “Quần Quần, chuyện , ba sẽ giải thích với con.”
Ông Hạ Dư: “Con cứ ở đây .”
Đồng t.ử Hạ Quần run lên.
Lại giữ !
Sắc mặt Giản Quỳnh đại biến, thể tin tai , theo bản năng định phản đối, Hạ Nguyên Trung lên lầu.
Cô vội vàng theo, cửa vội vàng : “Chồng ơi, quên lời đại sư ? Đứa trẻ chính là mệnh cách Thiên Sát Cô Tinh! Giữ ở bên cạnh, xung quanh đều sẽ gặp tai ương, hậu họa vô cùng! Anh quên chuyện may xảy trong nhà năm đó …”
Lúc Hạ Dư sinh , nhà họ Hạ liên tiếp xảy chuyện lạ, ngay cả công ty cũng liên tiếp tổn thất, nếu bát tự của Tiểu Quần nhà cô , nhà họ Hạ e là …
“Cuộc thi ở trường của Tiểu Quần đang ở giai đoạn quan trọng nhất, nếu tên Thiên Sát Cô Tinh đó ảnh hưởng, xảy chuyện gì ngoài ý , thì ?”
Nghe , mày Hạ Nguyên Trung nhíu , một lúc lâu , thở dài một tiếng.
“ Giản Lam , nó dù cũng là con trai của , bây giờ một , thể quan tâm.”
Năm đó xảy quá nhiều chuyện, nhưng cũng đúng là của ông.
Hạ Nguyên Trung tự cho rằng nhẫn tâm như , nếu Giản Lam một mực cố chấp, lén lút ôm Hạ Dư bỏ , hai cũng sẽ rơi kết cục như bây giờ…
“Không giữ ở bên cạnh là .”
“Thôi, còn một căn nhà ở ngoại ô, để nó ở đó .”
Giọng ông bình tĩnh, nhưng mang theo sự uy nghiêm thể nghi ngờ.
Sắc mặt Giản Quỳnh lập tức trắng bệch, móng tay cắm sâu lòng bàn tay.
Mười mấy phút , trong tay Hạ Dư thêm một chiếc vali, và một tấm thẻ ngân hàng.
Đây là đuổi ?
Quả nhiên.
Cậu tự giễu .
Cũng may, bản đối với cái gọi là tình cha con cũng ôm hy vọng gì.
Lần đến, chỉ đòi công bằng cho đáng thương của mà thôi.
“Tao quan tâm mày từ chui ,” đang định rời , một giọng ngạo mạn từ cao truyền đến.
“ tao cảnh cáo mày, tao mới là thừa kế duy nhất của nhà họ Hạ, một đứa con hoang gì, tao quan tâm mày gì, dẹp cái suy nghĩ vô dụng đó của mày .”
Hạ Dư ngẩng đầu, lầu hai, Hạ Quần trong bộ vest thẳng tắp cao quý đang xuống từ cao.
Con hoang?
Hạ Dư khỏi lạnh một tiếng.
“Lúc , tao và ba tình cảm yêu thương, nếu mày xen , hại tao nản lòng thoái chí đưa tao bỏ nhà …” bà cũng sẽ rơi kết cục như .
“Mày xem, hai chúng rốt cuộc ai mới là con hoang?”
Sắc mặt Hạ Quần méo mó một lúc, nhưng nhanh khôi phục vẻ mặt cao ngạo, từng bước đến mặt .
“Vậy thì ?”
“ tao, bây giờ chính là phu nhân duy nhất của nhà họ Hạ, tao chính là con trai duy nhất của nhà họ Hạ, mày chỉ là một con tiểu tam gì mà thôi.”
“Mày thật sự nghĩ rằng bịa một câu chuyện là thể đổi gì chứ?”
“Tất cả những gì tao bây giờ đều là do tao tự giành lấy, chỉ cần là thứ tao , gì là .”
Bỗng nhiên điện thoại kêu một tiếng, cúi đầu , chế nhạo: “Còn mày, một thằng ngốc từ nhỏ đến lớn thành tích dường như bao giờ qua môn.”
“Ồ, còn là một thằng xui xẻo ngay cả thi đại học cũng thể đau bụng, đến đại học cũng thi đỗ.”
Ánh mắt Hạ Quần ngạo mạn, mặt mang theo sự mỉa mai và khinh thường hề che giấu.
“Mày dựa mà nghĩ, một thằng phế vật như mày cũng xứng con trai của nhà họ Hạ?”