Đừng Trêu Vào Thiên Kim Giả Biết Bói Toán - Chương 130: Màn Kịch Giả Thần Giả Quỷ Của Đinh Tiểu Đào
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:26:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kênh bình luận trong phòng livestream lập tức bùng nổ.
“Vãi chưởng vãi chưởng, Đinh Tiểu Tuyết về báo thù !”
“Xem hung thủ đích thị là bọn chúng chạy !”
“Lần đầu tiên thấy sợ ma, thậm chí còn hy vọng ma g.i.ế.c cần chịu trách nhiệm pháp luật!”
“Mấy tên cầm thú chính là lợi dụng kẽ hở của pháp luật, chứng cứ thì thể định tội bọn chúng. Mẹ kiếp, nếu pháp luật thể thực thi công lý, tại Đinh Tiểu Tuyết thể tự tay!”
“ ủng hộ!”
“Lũ cầm thú tùng xẻo ngàn d.a.o, ngũ mã phanh thây cũng đủ!”
...
Tên lão nhị hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết, run rẩy ngừng. Hắn lăn bò trốn lưng Trần Vinh.
“Đại ca, ma, thật sự là hồn ma của Đinh Tiểu Tuyết!”
Trên mặt Trần Vinh cũng lấm tấm mồ hôi lạnh dày đặc, nghiến răng : “Sợ cái gì, chúng chuyện gì thẹn với lòng ...”
Đôi mắt âm sâm đáng sợ của Đinh Tiểu Tuyết bỗng nhiên chằm chằm .
“Không chuyện thẹn với lòng?”
“Đêm hôm đó, kẻ thương, lợi dụng lòng thương hại của chúng để gõ cửa là các ?”
“Kẻ nhà một d.a.o đ.â.m c.h.ế.t là các !”
“Ba , đồ đạc các cứ việc lấy , ông sẽ báo cảnh sát, khổ sở cầu xin các tha cho ông bà nội già yếu của ... kẻ táng tận lương tâm vẫn chạy lên lầu, g.i.ế.c c.h.ế.t ông bà nội đang ngủ say và cả nữa, là các !”
Đinh Tiểu Tuyết gằn từng chữ một, mỗi một chữ đều như mang theo huyết hải thâm thù.
Liên tiếp mấy câu hỏi dồn dập dọa cho mấy tên mặt mày xanh mét.
Những chuyện , đêm hôm đó, bọn chúng từng hé răng với ai. Thậm chí giữa bốn với cũng tuyệt đối nhắc tới.
Chỉ mặt trong đêm hôm đó mới rõ những chi tiết .
Cô mà rõ mồn một...
Chẳng lẽ... thật, thật sự là hồn ma Đinh Tiểu Tuyết về báo thù !
Tên lão tam kinh hãi tột độ há hốc mồm, phủ nhận, nhưng phát hiện bản căn bản thốt nên lời.
Tên lão tứ run như cầy sấy: “, , đều là...”
“Lưu Phong!”
Trần Vinh bỗng nhiên lớn tiếng quát tên , cắt ngang lời định .
“Cô, cô tìm nhầm ! Thật sự chúng ...”
Lưng áo Trần Vinh ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cố gắng gượng gạo chối cãi.
“Tìm nhầm ?”
Gương mặt trắng bệch của Đinh Tiểu Tuyết bỗng chốc vặn vẹo dữ tợn.
“Lũ cầm thú các , dù nhắm mắt ngửi mùi cũng tìm , thể nhận nhầm !”
“Chỉ dựa ngửi? Đêm hôm đó, cô căn bản còn thấy mặt chúng , dựa cái gì mà khẳng định là chúng !”
Tên lão tứ ôm đầu, theo bản năng hét toáng lên.
Vừa dứt lời, cả hiện trường rơi sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc.
Dưới những ánh mắt như c.h.ế.t của , tên lão tứ lúc mới ý thức lỡ mồm, ngã phịch xuống đất.
Sắc mặt Trần Vinh bỗng chốc xám ngoét, cả nhũn đất.
Xong .
Tất cả xong .
“Mày! Vậy mà thật sự là mày!!”
Đôi mắt trưởng thôn hằn lên những tia m.á.u, ông lao tới, tát mạnh mặt Trần Vinh một cái.
Trần Vinh ôm mặt, gấp gáp : “Ba! Đều là bọn chúng , con gì cả, ba giúp con, ba nhất định giúp con, con c.h.ế.t...”
“Đừng gọi tao là ba, tao đứa con như mày!”
Trưởng thôn hất mạnh tay , nghiến răng nghiến lợi:
“Từ nhỏ tao dạy mày thế nào!”
“Học hành giỏi cũng , kiếm nhiều tiền cũng chẳng hề gì, quan trọng nhất là một chính trực lương thiện! mày thì ...”
“Lời tao mày đều xong bỏ bụng ch.ó hết !”
Vốn dĩ, ông chỉ nghĩ con trai học vấn nghề nghiệp, ngờ rằng, nó cầm thú bằng như !
Một nhà năm , t.h.ả.m án diệt môn.
Nó, nó thể xuống tay chứ!
“Nói lắm!”
“Loại xứng !”
Đợi đến khi cảnh sát giải cả bốn tên , ngoại trừ Trần Vinh, ba tên còn vẫn nước mắt nước mũi tèm lem quỳ lạy Đinh Tiểu Tuyết sám hối.
Trong khí thậm chí còn thoang thoảng mùi khai ngai ngái.
Đinh Tiểu Tuyết chỉ dùng ánh mắt âm lãnh chằm chằm bọn chúng áp giải lên xe cảnh sát.
“Còn giả thần giả quỷ dọa , bản giả ma dọa cho c.h.ế.t khiếp!”
Ánh mắt rực lửa lóe lên một tia châm chọc, cô ghét bỏ .
Nghe , bước chân của những đang chuẩn rời bỗng khựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dung-treu-vao-thien-kim-gia-biet-boi-toan/chuong-130-man-kich-gia-than-gia-quy-cua-dinh-tieu-dao.html.]
Mọi từ từ mở to mắt.
Chẳng lẽ...
“????”
“Cái gì cái gì?”
“Giả ma? Cô Đinh Tiểu Tuyết?”
“Vãi chưởng vãi chưởng, cô là ai??”
Trong chốc lát, ánh mắt của trường đều đổ dồn “Đinh Tiểu Tuyết”.
“Cô hồn ma của Đinh Tiểu Tuyết?” Kiều Giai Đồng dám tin trừng lớn mắt.
mà, cô xem qua ảnh chụp, cô gái thật sự giống Đinh Tiểu Tuyết như đúc?
Nghe , cô gái tháo bộ tóc giả đầu xuống, giải thích: “ tên là Đinh Tiểu Đào.”
“Đinh Tiểu Tuyết là chị gái song sinh của .”
Hai từ nhỏ giống như hai giọt nước.
Ngoại trừ những cực kỳ thiết, khó để phân biệt sự khác giữa họ.
Mọi :!
Khi t.h.ả.m án tiệm vàng xảy , Đinh Tiểu Đào đang học ở nơi khác.
Những năm qua, cô bao giờ từ bỏ việc tìm kiếm manh mối về hung thủ.
Cuối cùng, cô gặp Trần Vinh và đồng bọn đến cầm cố trang sức tại một tiệm cầm đồ.
Những ký hiệu đặc biệt trang sức khiến cô nhận ngay lập tức, đó chính là vàng cướp từ tiệm của ba cô.
Cô lập tức bám theo Trần Vinh bọn họ, đến tận ngôi làng .
bốn tên đó hung thần ác sát, Đinh Tiểu Đào chỉ dám theo từ xa.
Vừa làng thì mất dấu.
lúc đó, cô tình cờ dân làng kể về câu chuyện ngôi nhà ma bí ẩn.
Cô liền nảy ý định, nếu giả hồn ma của chị gái xuất hiện, dọa cho đám hung thủ một trận.
Khiến bọn chúng tự loạn trận tuyến.
Biết đấy, bọn chúng sẽ tự khai .
Tuy nhiên, kế hoạch của cô mới bắt đầu thực hiện thì nhóm của Giang Nhứ đến.
Cảm hứng giả ma của Đinh Tiểu Đào đến từ chương trình «Chân Tướng», khi thấy Giang đại sư chằm chằm ảnh của , cô ngay đại sư thấu lớp ngụy trang.
Cô liền lén lút tìm gặp Giang Nhứ, thành thật khai báo tất cả.
“Sau đó, Giang đại sư cho kế hoạch của cô , bảo ở đây chờ.”
“Hóa là , ma trong làng là đóng giả?”
“Thành tựu đạt : Chỉ dân làng là tổn thương.”
Dân làng nghi hoặc: “ cô nhiều chi tiết về đêm hôm đó như ?”
Đinh Tiểu Đào Giang Nhứ một cái: “Là Giang đại sư cho .”
Mọi vỡ lẽ, hóa là .
Suýt nữa thì quên mất Giang đại sư bói toán.
Đường Văn Nguyệt: “Bà cụ và cái bóng ma chúng thấy hôm đó cũng đều là cô?”
Hèn gì lúc đó cô cảm thấy phụ nữ gì đó kỳ quái nên lời.
Hèn gì lúc đó, ngay cả bùa chú cũng phản ứng.
Đinh Tiểu Đào gật đầu.
“Những hiện tượng tâm linh trong làng?”
“Cũng là ... đều cẩn thận, sẽ thực sự ai thương.”
Mọi :...
Dân làng:...
“Còn gà vịt mất tích trong làng?”
Đinh Tiểu Đào ngượng ngùng gãi đầu: “, đói bụng.”
“Xin , lát nữa sẽ bồi thường theo giá thị trường cho bà con.”
Dân làng vội vàng xua tay.
“Không cần cần, cứ coi như thím mời cháu ăn.”
Vì để giải oan cho gia đình, những năm qua cô bé chắc chắn chịu ít khổ cực, cũng là một đáng thương.
Triệu Hân: “Còn trong cổ trạch, mật báo cho cũng là cô?”
“Có điều, nếu cô nhắc nhở sớm hơn một chút, nhất định tóm cổ tên Trần Vinh đó ngay tại trận !”
Đánh cho một trận nhừ t.ử.
Triệu Hân nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
Nghe , Đinh Tiểu Đào ngẩn .
Biểu cảm chút kinh ngạc: “Cổ trạch? từng đến cổ trạch?”
“Sau khi Giang đại sư chuyện với xong, vẫn luôn đợi ở bên ngoài...”