Dựa Vào Không Gian Trồng Cây, Tôi Khế Ước Với Chín Chiến Binh Cấp Cao - Chương 53: Mượn công trả tư

Cập nhật lúc: 2026-01-31 12:41:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Toàn Sở Hòa ngừng run rẩy.

 

Vùng bụng cũng co thắt một cách đầy bất lực.

 

Hai ngày nay, Lê Mặc Bạch cực kỳ cố chấp trong việc khám phá xem thế nào thể khiến cô cảm thấy hưng phấn và vui vẻ.

 

Cả về tâm lý.

 

Lẫn cả thể xác.

 

Cậu cậy việc ngay ngày trở về từ khu ô nhiễm, Lệ Kiêu và em Các Lạc sắp xếp nhiệm vụ.

 

Thế là cứ hễ đêm xuống, ôm gấu trúc trèo lên giường cô.

 

Hôm nay thậm chí mới sáng sớm chẳng để cô yên .

 

Bản nào cũng cố nhẫn nhịn đến phút cuối cùng.

 

cứ hành hạ khiến cô như vớt từ nước, thần trí mới chịu thôi.

 

"Chị thích , chị ơi?"

 

Lê Mặc Bạch ngẩng đầu lên, chậm rãi nuốt xuống.

 

Đôi tai gấu trúc giữa kẽ tóc khiến trông cực kỳ ngây ngô đáng yêu, nhưng d.ụ.c vọng tan trong mắt thẳng thắn và rực cháy.

 

Sở Hòa vẫn tài nào vượt qua sự thẹn thùng trong lòng, cô vùi đầu gối, cuộn tròn .

 

bế bổng lên theo kiểu công chúa.

 

Sở Hòa liếc một cái, thẹn giận mà gọi thẳng cả họ lẫn tên:

 

"Lê Mặc Bạch, tối nay em phép phòng chị."

 

"Vâng." Lê Mặc Bạch đặt cô bồn tắm, :

 

"Mấy ngày tới em nhiệm vụ cùng đội hải chiến, Bạch Kỳ khéo tới đây công tác, sẽ ở bên cạnh chị."

 

Sở Hòa tức giận đến mức nhéo cánh tay một cái.

 

Cơ bắp quá cứng, nhéo nổi!

 

Đôi mắt ướt át của cô như tóe lửa.

 

Bàn tay đang lau rửa cho cô của Lê Mặc Bạch chậm dần dừng hẳn .

 

Vừa chị lóc t.h.ả.m thiết trông đáng yêu, mà bây giờ khi chị nổi giận trông cũng đáng yêu kém.

 

Cậu chậm rãi cúi đầu, ghé sát mặt mặt Sở Hòa, :

 

"Chị ơi, má em mềm lắm."

 

"... Lê Mặc Bạch, em đang khiêu khích chị đấy ? Hai ngày nay em bắt nạt chị nhiều đấy!"

 

Sở Hòa ôm lấy mặt c.ắ.n một cái thật mạnh.

 

"Chị cũng bắt nạt em."

 

Cho đến mười mấy phút , thấy Lê Mặc Bạch vác một vòng dấu răng nhỏ mặt khỏi cửa, cô mới sững sờ.

 

Cô vội vàng kéo : "Để chị dán cho em cái băng cá nhân."

 

"Đẹp mà, em thích nó." Lê Mặc Bạch chạm tay lên vết răng.

 

"Thích cũng !"

 

Sở Hòa quyết đoán từ chối.

 

"Lính gác nhiệm vụ cùng em ít nhất cũng vài chục , họ thấy sẽ nhạo em cho xem."

 

Lê Mặc Bạch chậm rãi chớp mắt.

 

Vừa bước khỏi cổng viện, liền bóc miếng băng cá nhân , đôi mắt thuần khiết lấp lánh ý .

 

Đến cả tiếng lầm bầm tự một cũng chậm chạp: "Đây là bắt nạt."

 

...

 

Vừa bước thang máy tòa nhà tổng hợp, cửa thang máy một bàn tay lớn chặn .

 

Lê Mặc Bạch nhấn nút giữ cửa.

 

Mạnh Cực khoác hờ chiếc áo quân phục đại bước tiến .

 

"Chấp chính quan!"

 

Lê Mặc Bạch chào hỏi một cách lịch sự và từ tốn.

 

"Ồ."

 

Đôi mắt lười nhác của Mạnh Cực lướt qua chiếc ba lô tùy của hỏi:

 

"Đi nhiệm vụ ?"

 

Lê Mặc Bạch gật đầu.

 

Đợi đến khi ngẩng đầu lên, ánh mắt Mạnh Cực dừng gò má , vẻ sắc sảo ẩn giấu trong mắt lóe lên một cái.

 

"... Vị hôn thê của vẫn còn bắt nạt ?"

 

Anh nén tiếng "chậc" định thốt , lấy bao t.h.u.ố.c khẽ gõ một điếu châm lửa.

 

Lê Mặc Bạch ngước mắt, ánh nghiêm túc: "Là bạn đời, bắt nạt."

 

[Đã đến tầng 83.]

 

Mạnh Cực nheo mắt theo bóng dáng Lê Mặc Bạch làn khói t.h.u.ố.c, giơ tay bật thiết liên lạc lên.

 

Anh gõ chữ lơ đãng : "Xem hai ngày nghỉ để cô chơi đùa vui vẻ quá nhỉ."

 

Sở Hòa ngủ nướng thêm một giấc.

 

Khi tỉnh dậy gần mười một giờ, cô phát hiện thiết liên lạc hai tin nhắn .

 

9 giờ 00 phút, Bạch Kỳ hôm nay sẽ về.

 

9 giờ 03 phút, Mạnh Cực bảo cô đến văn phòng một chuyến.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-khong-gian-trong-cay-toi-khe-uoc-voi-chin-chien-binh-cap-cao/chuong-53-muon-cong-tra-tu.html.]

Sở Hòa đờ mặt tắt màn hình.

 

Anh cứ thử xem thuê nào sẵn lòng lãnh đạo triệu tập ngày nghỉ !

 

Cô ôm chăn lăn lộn một hồi lâu mới cam chịu bò dậy.

 

[Xin ngài, mới thấy tin nhắn, sẽ đến ngay đây!]

 

Sở Hòa nhấn ngón tay gửi .

 

Thao tác cơ bản của một kẻ thuê hèn mọn!

 

Khi cô đến bộ Chấp chính, Mạnh Cực đang vùi đầu trong đống tài liệu.

 

Anh ngẩng đầu liếc cô một cái, hỏi:

 

"Hướng dẫn viên Sở Hòa, cô gọi cô đến đây việc gì ?"

 

Sở Hòa thấy vẻ trêu chọc trong mắt , đầy tự tin đáp:

 

"Chắc là thông báo xử phạt của bộ Thanh tra gửi tới ?"

 

Mạnh Cực rút hai tờ giấy đưa cho cô.

 

Sở Hòa cúi đầu .

 

Đó là văn bản thông báo xử phạt đóng dấu đỏ của bộ Thanh tra.

 

"Chính thức đến ?"

 

Tim cô hẫng một nhịp, hỏi: "Ngài ơi, cái treo lên hệ thống nội bộ ?"

 

Mạnh Cực nhướng mày một cái.

 

Sở Hòa lẳng lặng che mặt.

 

Mất mặt quá mất!

 

Đến cả vành tai cô cũng đỏ ửng lên.

 

Mạnh Cực hứng thú ngắm một hồi lâu mới đóng b.út , gạt xấp tài liệu sang một bên bàn, :

 

"Hướng dẫn viên Sở Hòa, cô còn nhớ ngày đầu tiên nhận việc, gì với cô ?"

 

Sở Hòa ngước mắt suy nghĩ, chắc chắn đáp:

 

"Có chuyện gì thì liên lạc với ngài đầu tiên, như sẽ khiến ngài vui hơn là để chuyện rùm beng lên mới báo?"

 

Mạnh Cực nhướng mày , đôi mắt màu vàng kim lóe lên vẻ sắc sảo kín đáo, hất cằm về phía tờ văn bản trong tay cô:

 

"Đã nhớ rõ như , tại để một cấp như chỉ chuyện khi nhận văn bản đóng dấu đỏ từ bộ Thanh tra?"

 

Sở Hòa cúi đầu vẻ ngoan ngoãn, thái độ nhận cực : "Xin ngài, là do để tâm."

 

Mạnh Cực "chậc" một tiếng, bàn tay đang bóc kẹo mút khựng , ánh mắt cũng nghiêm nghị thêm vài phần, :

 

"Thế thì đúng là đáng phạt thật."

 

Lý do thứ nhất thanh tra Tùng phạt cô ghi: Trong lúc chỉ huy Tắc Nhâm mất kiểm soát, với tư cách là hướng dẫn viên cần ưu tiên bảo vệ, cô theo mệnh lệnh của cấp ...

 

Lý do thứ hai: Khi thực hiện sơ đạo cho lính gác chỉ ô nhiễm cận kề mức bạo loạn, cô tuân thủ sự sắp xếp hỗ trợ từ nhân viên giám sát, tự ý ở riêng với lính gác nguy cơ gây nguy hiểm đến tính mạng của ...

 

Mặc dù Sở Hòa vẫn cảm thấy thanh tra Tùng đang mượn công trả tư.

 

điều khoản "ưu tiên bảo vệ" an tính mạng của hướng dẫn viên ghi rõ trong quy trình việc của lính gác và hướng dẫn viên.

 

cách nào phản bác.

 

Đành uất ức : "Lần sẽ chú ý."

 

Đáp cô là tiếng Mạnh Cực c.ắ.n vỡ vụn viên kẹo mút, :

 

"Để xem em còn dám !"

 

Anh dậy, cô với ánh mắt cợt tới cửa, tiếng "cạch" vang lên, khóa trái cửa .

 

Sở Hòa hiểu chuyện gì đang xảy nhưng thâm tâm nảy sinh nỗi căng thẳng mơ hồ.

 

Khi Mạnh Cực phía cô, cởi nốt hai chiếc cúc áo còn của bao quân phục.

 

Anh xoay cổ tay, chiếc ghế liền nửa vòng.

 

Sở Hòa trợn tròn mắt, cơ thể vô thức tựa .

 

"Ngài... Ngài chấp chính..."

 

Mạnh Cực rũ mắt, cô gái nhỏ vì bất an mà c.ắ.n môi theo bản năng, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo với đôi mắt hạnh trong trẻo hiện rõ vẻ căng thẳng xen lẫn chút mờ mịt.

 

Trông cô thật thuần khiết và vô tội, như một con thỏ lạc hang sói.

 

Mạnh Cực chỉ dùng một tay tóm gọn hai tay cô, bế thốc cô lên cánh tay .

 

"Mạnh... Ngài Mạnh!"

 

Sở Hòa phản xạ tự nhiên mà vùng vẫy.

 

Mạnh Cực nhướng mày, ấn cô xuống bàn việc, tách hai chân cô chen giữa, :

 

"Mạnh gì nào? Gọi cho hết câu xem."

 

Anh bóp lấy gáy cô như tóm một con thú nhỏ, bàn tay nắm lấy bắp chân cô, nóng dùng sức mà nhấc lên.

 

Sở Hòa c.ắ.n c.h.ặ.t môi.

 

Ánh mắt Mạnh Cực lặng lẽ rơi gương mặt hoảng hốt của cô, thấy đuôi mắt và vành tai cô đỏ ửng.

 

Anh khẽ nghiến răng.

 

Sở Hòa thấy Mạnh Cực vẫn nở nụ nhạt, trông chẳng khác gì ngày thường.

 

ngay khắc , vành tai cô chợt nhói đau.

 

Mạnh Cực c.ắ.n lấy tai cô.

 

Cô bản năng uốn cong .

 

đây là văn phòng, lỡ như ai đó đến tìm thì , Sở Hòa dám phát tiếng động lớn.

 

 

Loading...