"Sao ? kể, nhà họ Chu , giải phóng là trong một xưởng vải ở Dương Thành, còn là tâm phúc của ông chủ lớn cơ. Sau giải phóng, ông chủ xưởng vải điều tra, những công đó cũng giải tán hết. Người đồn, báu vật gia truyền của nhà họ chính là lấy từ cái xưởng vải đó đấy."
Ngô Đông Diễm gật gù, cầm món đồ mua rời . Chị ghi chép thông tin sổ tay, lái xe chạy thẳng đến nhà Lưu Hiếu Quyên ở một hướng khác. Nhà Lưu Hiếu Quyên gần khu công nghiệp mới xây. Bà c.h.ế.t , nhưng chồng bà vẫn còn sống. So với nhà họ Chu, nhà bà còn xa hoa hơn nhiều. Toàn bộ kiến trúc đều theo phong cách châu Âu, y hệt như những ngôi biệt thự nhỏ ở Thượng Hải đầu thế kỷ . Trước và nhà đều trồng đầy hoa, hoa nở rực rỡ vô cùng.
Ngô Đông Diễm giở trò cũ, tìm một cửa hàng tiện lợi gần nhà Lưu Hiếu Quyên nhất, giả vờ đang tìm việc: "Chị ơi, nãy giờ em dọc đường , thấy cái biệt thự nhỏ màu trắng đằng là nhất, nhà đấy của ai thế ạ?"
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Ngôi nhà đó , của nhà họ Hoàng đấy." Bà chủ cửa hàng đáp.
"Đẹp thật đấy, đây là đầu tiên em thấy ngôi nhà như thế." Ngô Đông Diễm tỏ vẻ trầm trồ ngưỡng mộ.
"Thì đúng . Nói cũng , bà cụ nhà họ Hoàng cũng khổ mệnh. Lúc bà còn sống mà, gia cảnh nhà họ cũng bình thường thôi, bảo giàu thì chẳng giàu, bảo nghèo thì cũng chẳng nghèo. Bà khuất núi bao lâu, nhà họ Hoàng xây ngay căn biệt thự . Từ đây thẳng về phía đông một xưởng sửa chữa, cái xưởng đó là do con trai nhà họ Hoàng mở đấy." Ngô Đông Diễm gật đầu, thông tin chị cũng nắm rõ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-986.html.]
Nói thật lòng, dù là nhà họ Hoàng nhà họ Chu, chuyện nhà lầu biệt thự cũng là điều hết sức bình thường. Bởi vì Bằng Thành đang phát triển từng ngày, đây là khu ổ chuột, khi dăm ba năm biến thành khu phố thương mại sầm uất . Những trường hợp như thế quá nhiều, huống hồ nhà họ Chu và nhà họ Hoàng đều từng đền bù giải tỏa.
"Thế thì đúng là may thật." Ngô Đông Diễm hùa theo.
"Thì thế, thím Ba nhà họ Hoàng hồi bé mồ côi cha, lúc thuê ở Dương Thành, ông đỡ d.a.o cho ông chủ nên mất. Mẹ bà một tay nuôi bà khôn lớn, chồng bảo, lúc gả về đây bà còn mang theo ít đồ đạc giá trị . Chỉ tiếc là chú Ba nên hồn, đồ đạc mang theo đều ổng nướng hết sới bạc . Cũng chẳng còn bao nhiêu."
Bà chủ cửa hàng bận việc nên bỏ . Ngô Đông Diễm bước khỏi cửa hàng, đưa mắt về phía căn biệt thự nhỏ sang trọng , lững thững con phố phía , nơi chị đỗ xe. Ngồi xe, những ngón tay của Ngô Đông Diễm gõ gõ nhịp nhàng lên vô lăng. Thú vị thật đấy. Nếu con trai của Chu Tiên Quân và nhà của Lưu Hiếu Quyên đều giàu nứt đố đổ vách , tại họ vẫn cứ khăng khăng chấp nhặt chút tiền lương còm cõi trong thẻ của hai họ chứ?
Theo thông tin chị tìm hiểu, Chu Tiên Quân và Lưu Hiếu Quyên khi còn sống chỉ là công nhân nhà máy bình thường, lương hưu của hai mỗi tháng cũng chỉ vỏn vẹn vài trăm tệ. Thử tính toán cẩn thận xem, thời điểm đó, dù là nhà Chu Tiên Quân nhà Lưu Hiếu Quyên, ngôi làng của họ đều trong diện đền bù giải tỏa . Cầm cục tiền đền bù to như thế, ai tiếc rẻ mấy trăm tệ lẻ đó chứ?
Mưa vẫn cứ rả rích, La Chính Quân và Lâm Thư Tinh vẫn về. Cô ôm máy tính, xem xem đoạn phim tài liệu biên tập sẵn, xác nhận còn điểm nào bất mới nhấn gửi hộp thư của ban thời sự đài truyền hình quốc gia. Xong xuôi việc, cô mở QQ, tìm khung chat của Ngô Đông Diễm để chuyện.