Lúc 12 giờ 15 phút, bản tin phát sóng về vụ án Lý Vĩ Sinh tố giác mỏ than đen, giải cứu thành công hơn hai mươi lao động khỏe mạnh giam cầm tại đây. Trên màn hình là đoạn phỏng vấn Lý Vĩ Sinh. Cậu lưng với ống kính, mượn một chậu cây cảnh tiền cảnh, che chắn khuôn mặt kín bưng.
Toàn bộ thời lượng lên sóng kéo dài đúng hai phút đồng hồ. Khuôn mặt Lý Vĩ Sinh lộ rõ vẻ đắc thắng, Lý Minh Phương cũng mỉm rạng rỡ.
Bản tin buổi trưa kéo dài ba mươi phút, cắt xén hai phút dành cho Lý Vĩ Sinh là một đặc ân quá lớn .
"Chúc mừng chúc mừng." Lâm Thư Nguyệt thừa nguyện vọng lớn nhất của Lý Vĩ Sinh là lên sóng bản tin Thời sự, giờ thì cầu ước thấy .
Đến nước mà Lý Vĩ Sinh vẫn quên tung hô dọa nạt Lâm Thư Nguyệt: "A Nguyệt, cứ chờ đấy, chắc chắn sẽ một ngày, đài truyền hình phỏng vấn sẽ vượt mặt cho xem!"
Lâm Thư Nguyệt tán thưởng những đối thủ cạnh tranh lành mạnh như Lý Vĩ Sinh. Cô đáp: "Thế thì rửa mắt mong chờ nhé."
Đã đến giờ cơm trưa. Bữa trưa của Lý Vĩ Sinh do hộ lý chuyên trách mang tới tận nơi, cần lóc cóc xuống nhà ăn bệnh viện xếp hàng.
Lý Minh Phương và Lâm Thư Nguyệt đều lượt đến từ sáng sớm. Lý Vĩ Sinh dặn dò, trả thêm chút đỉnh cho hộ lý, nhờ cô tiện tay mua luôn suất ăn cho hai .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-914.html.]
Đồ ăn trong bệnh viện khá thanh đạm, hai món mặn một món rau. Món mặn là cải thảo xào thịt và thịt lợn thái sợi xào hẹ, món rau là bắp cải xào tỏi. Lý Vĩ Sinh ăn theo suất của bệnh nhân, ưu ái thêm một bát canh xương hầm.
Chị hộ lý trạc ngoài ba mươi. Đặt khay cơm lên bàn xong, chị nhanh nhẹn đến chỉnh giường, đỡ Lý Vĩ Sinh dậy. Chân trái của gãy, đang bó bột cứng ngắc, nhưng đôi tay điêu luyện của chị hộ lý, Lý Vĩ Sinh hề cảm thấy khó chịu đau đớn chút nào.
Lâm Thư Nguyệt âm thầm mở Hệ thống phân biệt thiện ác kiểm tra. Chị gái dù là giá trị thiện ác giá trị vùng xám, đều trong mức d.a.o động của bình thường.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Lâm Thư Nguyệt và Lý Minh Phương nhâm nhi đồ ăn, lân la bắt chuyện với chị : "Chị gái ơi, chị hộ lý ở bệnh viện bao lâu ạ?"
Chị gái tự xưng tên là Miêu A Ngọc. Chị tiếng phổ thông sõi lắm, Lâm Thư Nguyệt hỏi, chị cố gắng dùng chất giọng lơ lớ pha lẫn tiếng địa phương đáp lời: " hộ lý ở đây từ năm . Hồi đầu là do chồng viện, theo hầu hạ bà. Sau chồng khỏi bệnh, mới nảy ý định cái nghề ."
Miêu A Ngọc liến thoắng thoăn thoắt bày biện thức ăn cho Lý Vĩ Sinh. Chị là xởi lởi, chuyện cứ như s.ú.n.g liên thanh: "Lúc chăm sóc chồng để ý kỹ lắm. Bệnh viện thì đông bệnh nhân, già trẻ lớn bé, gãy chân sứt đầu đủ cả. Phần lớn nhà đều bận rộn, gì thời gian mà túc trực. Mấy vận động khó khăn thì việc vệ sinh cực kỳ bất tiện. Bác sĩ y tá cũng lu bu công việc của họ, bận tối mắt tối mũi, lấy thời gian túc trực hai mươi tư hai tư."
"Bệnh viện cũng hộ lý, nam nữ . Một vài ăn lươn khẹo, thiếu trách nhiệm, thế mà việc vẫn hết. Hồi ở phòng bệnh chồng một bà cụ, mổ xong vệ sinh, gọi réo rắt nửa tiếng đồng hồ hộ lý mới lò dò vác mặt đến."
"Tới nơi bà cụ trách cho một câu, chị mặt sưng mày xỉa, vặn ngoáy m.ô.n.g bỏ thẳng. Con cái bà cụ chuyện gọi điện dỗ dành ỉ ôi, nâng giá lên sáu chục tệ một ngày, chị mới chịu tiếp."