Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 832

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 06:18:23
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Bố em một thọt, một câm. Ban đầu họ mua em , vì cuộc sống của họ vốn dĩ vô cùng khó khăn . Dùng lời của bố em thì, họ ăn no bữa nay, bữa mai còn tính thế nào."

" lúc họ thấy em thì trời sang đông . Em ăn mặc phong phanh, đỏ rực vì ốm nặng. Bọn buôn bán , định vứt em cho c.h.ế.t. Mẹ em nỡ chứng kiến cảnh đó, bèn dốc sạch tiền tích cóp cả đời để mua em. Họ cố gắng hết sức , dành cho em những thứ nhất mà họ ."

Nguyễn Đinh Lan từ nhỏ thế của . Bố cô bao giờ giấu giếm cô điều gì. Hồi còn nhỏ, cô từng ảo tưởng về bố ruột của , cô nghĩ, bố nuôi đối xử với như , thì bố ruột chắc chắn sẽ yêu thương nhiều hơn thế.

Tuy nhiên, sự thật ngược với mong .

"Năm mười lăm tuổi, em mắc bệnh nặng. Cả nhà em dùng cách, tiêu sạch đồng tiền, nhưng cũng cứu , còn gánh thêm một khoản nợ khổng lồ. Bố em lê cái chân thọt, lẽo đẽo theo công trường thuê, bỏ sức gấp đôi , nhưng chỉ kiếm một nửa tiền."

Khóe mắt Nguyễn Đinh Lan đỏ hoe: "Kể cả , ông cũng để em nghỉ học. Là tự em bỏ học. Em đời thuê, bắt đầu từ việc bưng bê rửa bát. Mỗi tháng kiếm bao nhiêu tiền, cộng thêm tiền của bố em, em đều đem trả nợ cho gia đình. nợ thực sự quá lớn, chủ nợ cũng quá đông."

Nghe đến đây, Lâm Thư Nguyệt thừa , bước ngoặt câu chuyện đến .

Nguyễn Đinh Lan kể tiếp: "Bố ruột của em tìm tới cửa. Họ bảo em là đứa con thất lạc của họ, nhận em về."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-832.html.]

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Nguyễn Đinh Lan nở nụ chua chát, mắt dường như hiện hình ảnh đôi vợ chồng lặn lội ngàn dặm xa xôi đến tìm cô ba năm : "Em còn kịp phản ứng, tự xưng là ruột của em rằng, vì cả nhà quá nhớ thương em nên nhận nuôi một bé gái, đặt tên là Tư Tư, Phó Tư Tư."

"Nghe ? Theo lời họ kể, đặt tên là vì nhớ nhung em, nên gọi là Tư Tư. chị chuyện nực nhất là gì ? Họ bảo vì Tư Tư từ nhỏ đến lớn đến sự tồn tại của em, con bé cứ đinh ninh là con ruột của nhà họ Phó. Cho nên, họ mong em thể nhún nhường một chút, đừng so đo chuyện , hãy cứ mang danh nghĩa là cháu gái họ hàng nhà họ Phó mà về đó sống."

"Lúc đó em thấy nực vô cùng. Khi đó em mới nhận , hóa đời , cha nào cũng yêu thương con cái của ."

"Em đồng ý với những lời họ , em đòi họ một tiền mà cả đời em cũng dám mơ tới, mang trả nợ cho gia đình, dắt bố lên thủ đô. bố em qua khỏi mùa đông năm ."

Một giọt nước mắt lăn dài má Nguyễn Đinh Lan, cô : "Em còn bố nữa. Số tiền còn , em dùng để mua hai phần mộ nhất ở thủ đô, chôn cất hai họ ở cạnh ."

"Em trở thành một đứa khố rách áo ôm, tay trắng. Từ lâu em nhận , khi gặp chuyện, cứ hờn giận, oán trách cũng chẳng ích gì. Em tồn tại thế giới , thì kiên cường dẻo dai như đám cỏ dại mọc ngoài đồng."

Nguyễn Đinh Lan Lâm Thư Nguyệt với vẻ đầy áy náy: "Cho nên em xin nhé chị nhà báo, em chỉ thể mời chị ăn một bát b.ún thôi. Vì em tiết kiệm tiền, để mua thêm một phần mộ ngay bên cạnh mộ phần của bố em, nơi nào họ, nơi đó em nhà."

Lâm Thư Nguyệt ăn một gắp b.ún. Sợi b.ún mềm trơn dai dai, như đang nhảy múa trong miệng. Cô lắc đầu : "Không , chị thấy b.ún ở đây ngon."

 

 

Loading...