Đi theo lưng cô là hai bà chị phòng 5518. Cung Tố Phân thấy Phùng Cầm Cầm xuất hiện ăn h.i.ế.p con gái , lập tức xù lông lên.
Theo phương châm sống của Cung Tố Phân, Hà Uyển Tình là tài sản riêng của bà và Hà Huyền Độ. Bọn họ thể đ.á.n.h c.h.ử.i, uốn nắn cô cũng , nhưng ngoài tuyệt đối phép chạm một cọng tóc, cũng ức h.i.ế.p cô .
Biết chuyện sáng nay ở đồn công an Phùng Cầm Cầm tát Hà Uyển Tình một cái, Cung Tố Phân tức lộn ruột. Trên đường về, bà thề độc cho con ranh con Phùng Cầm Cầm tay.
Lúc nãy thấy Phùng Cầm Cầm ở trong phòng, bà còn đang hậm hực tính kế trả thù thì Phùng Cầm Cầm từ phòng khác hùng hổ xông , bồi thêm cho con gái bà một bạt tai nữa.
Cung Tố Phân tức nổ đom đóm mắt: "Con ranh con , mày đ.á.n.h cái Uyển Tình nhà tao gì hả?"
Cung Tố Phân hùng hổ xông phòng, nhưng hai bà chị cùng Phùng Cầm Cầm cản .
"Bác gái, báo cho bác nhé, bác mà dám đụng Phùng Cầm Cầm nhà chúng , sẽ lập tức báo cảnh sát. Tối qua bác đến khách sạn gây rối trật tự , tội đó là giam giữ 15 ngày đấy." Người lên tiếng là một phóng viên gốc Thủ đô, nhằm tiện bề giao lưu với đồng nghiệp nên cũng chuyển tới ở khách sạn .
Giọng chị khá to, gầm lên một tiếng là thu hút sự chú ý của nhiều .
Hà Huyền Độ đang ngoài thang máy bộ tịch, thèm theo, giờ thấy tình hình căng thẳng cũng lật đật chạy . kịp tới nơi chặn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-805.html.]
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Phóng viên chạy vạy khắp thành phố, chẳng gì chứ thể lực thì hơn khối . Hà Huyền Độ cao mấp mé mét bảy, lúc nào cũng tự phong là phần t.ử trí thức, cả đời chả chịu rèn luyện thể thao. Thân hình tuy vẫn giữ nhưng ai cũng thấy yếu xìu.
Ông chặn , chẳng trò trống gì.
Bên trong phòng, hai mắt Phùng Cầm Cầm đỏ ngầu.
"Hà Uyển Tình, cô thực sự kinh tởm, cực kỳ kinh tởm. Cô còn nhớ năm hai đại học, một hôm tụi ngoài mua đồ buổi tối, lúc về gặp thằng cha vô gia cư mắc bệnh cuồng theo dõi khét tiếng gần trường ? Là Manh Manh cản đường cho cô chạy ."
"Nếu hôm đó cô nhanh chân lủi một cửa hàng tạp hóa đang mở cửa, thì hậu quả cô thừa hiểu đúng ? Cô ơn cô ? Hồi ở trường, những kẻ mồm mép độc địa lôi cô trò , cô quên ai là xông che chở, bênh vực cô ?"
"Là Manh Manh và ! Cô còn nhớ năm đó, cô mất sạch tiền ? Nhà Manh Manh còn nghèo hơn cả nhà cô, nhà cũng chẳng khá giả gì hơn. Thế mà hai chúng uống nước lọc, gặm bánh bao, chắt bóp từng đồng tiền tiêu vặt chia cho cô, cô mới sống sót qua cái tháng đó!"
"Lúc cô về thêu dệt chuyện dối bố , cô nghĩ đến những chuyện ? Cô nghĩ tới hậu quả khủng khiếp mà những hành động của sẽ gây cho chúng ? Manh Manh rời bỏ vị trí công việc mà cô đam mê. Cái hậu quả đó cô thấy ? Hay là cô chà đạp nốt thành cái bộ dạng như Manh Manh, để còn ai năng lực cạnh tranh giành giật với cô nữa thì cô mới hả hê?" Đến nước , Phùng Cầm Cầm chẳng ngần ngại dùng những suy nghĩ tồi tệ nhất để phán xét cô .
"Chắc chúng nạn nhân đầu tiên, cũng chẳng nạn nhân cuối cùng đúng ? Thảo nào cô chẳng mống bạn nào, hóa những chơi với cô đều lĩnh đủ combo nhục mạ, tố cáo từ bố cô , thế nên lên đại học cô mới vớ hai đứa là và Manh Manh. Có đúng ?"