Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 773

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-09 06:16:43
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thịt đưa miệng kịp nuốt, Hà Uyển Tình bắt đầu giơ ly chúc rượu. Lâm Thư Nguyệt đành uống theo. Ba , đ.á.n.h bay ba cân rượu trắng. Rượu cạn nửa bình, Lâm Thư Nguyệt, đầu tiên nốc rượu trắng ồ ạt như , gục ngã tại trận.

Cuối cùng vác xác về khách sạn cô cũng chả nhớ, chỉ lúc tỉnh dậy, đầu đau như b.úa bổ, cả nồng nặc mùi rượu, còn hai cô bạn ở giường bên cạnh vẫn đang ngáy o o.

Lâm Thư Nguyệt mở điện thoại xem, mới sáu giờ sáng. Cô tắm rửa sạch sẽ, lấy viên kẹo bạc hà ngậm, cái đầu đang ong ong nhức buốt vì say rượu cuối cùng cũng tỉnh táo đôi chút.

Trong điện thoại mấy cuộc gọi nhỡ, là của Hàng Gia Bạch. Cô nắm lịch trình sinh hoạt của Hàng Gia Bạch từ , cô nhắn cho một cái tin, một lát , điện thoại gọi tới, Lâm Thư Nguyệt lủi nhà vệ sinh máy.

Hàng Gia Bạch chạy bộ năm cây về, đang quần áo: "Đầu em còn đau ? Đau thì ngủ thêm giấc nữa, chiều bọn cũng ?"

"Em tắm xong , giờ nữa. Chiều em hẹn với mấy bạn cùng phòng xem triển lãm điêu khắc ." Lâm Thư Nguyệt hạ giọng thật nhỏ, sợ đ.á.n.h thức Phùng Cầm Cầm và Hà Uyển Tình.

Đêm qua ba cân rượu trắng, phần lớn đều yên vị trong bụng hai đó cả .

"Vậy lát nữa qua luôn. Sáng lạnh lắm, em nhớ mặc cho ấm ."

"Vâng." Tắt máy, Lâm Thư Nguyệt sấy tóc, mặc quần áo xuống lầu.

Vừa bước khỏi thang máy thì Hàng Gia Bạch cũng tới, tay xách theo một cốc sữa đậu nành nóng hổi: "Anh mua dọc đường lúc qua đây, em uống cho ấm bụng."

Sữa đậu nành cầm ấm áp tay, nhiệt độ vặn dễ uống, dòng nước ấm chảy từ khoang miệng xuống tận dày, dường như cuốn trôi cả sự mệt mỏi rã rời cơn say đêm qua.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-773.html.]

Bấy giờ mới hơn bảy giờ sáng, trời sáng bảnh mắt. Hôm nay lặng gió, ánh nắng mặt trời rọi xuống, nhuộm vàng rực cả gian.

Lâm Thư Nguyệt và Hàng Gia Bạch đợi xe ánh ban mai rực rỡ, nhưng cái nắng ch.ói chang chẳng đem chút ấm nào: "Cuối cùng em cũng hiểu tại ví von ánh nắng mùa đông chẳng khác nào cái bóng đèn trong tủ lạnh, tác dụng duy nhất là để chiếu sáng và phân biệt ngày đêm."

Nguồn: Emmay Monkeyd.

Hàng Gia Bạch đầu tiên thấy kiểu ví von ngộ nghĩnh thế , thấy thật sinh động: " thế thật, chả cảm nhận ấm nào."

Câu của Hàng Gia Bạch khiến Lâm Thư Nguyệt ngước lên thêm một cái, Hàng Gia Bạch ngơ ngác: "Nhìn gì?"

Lâm Thư Nguyệt bặm môi : "Không ngờ mới lên thủ đô mấy hôm, giọng điệu đổi khác thế ."

Hàng Gia Bạch bật : "Phòng ký túc xá của bốn , trừ ba còn dân Đông Bắc cả. Tối qua hóng hớt với bọn họ, cộng thêm chuyện từng sống ở thủ đô bốn năm đại học, cái giọng điệu chắc lây nhiễm lúc nào ."

"Người câu thế mà. Hễ trong phòng ký túc xá một đứa Đông Bắc, đảm bảo một tháng cả phòng Đông Bắc tuốt." Hàng Gia Bạch học đại học bốn năm, lúc về nhà giọng địa phương cũng lai tạp lung tung xòe.

Nói tới đây, Hàng Gia Bạch sực nhớ một chuyện hồi đại học: "Phòng một tên Mã Toàn, quê ở Quảng Quế. Mới nhập học hai tháng, giọng điệu đổi đến ch.óng mặt. Cậu gọi điện về nhà xin tiền sinh hoạt phí, cứ khăng khăng bảo là đồ l.ừ.a đ.ả.o, nhất quyết điện thoại."

"Ha ha ha ha." Lâm Thư Nguyệt bật giòn tan, giọng lảnh lót như chuông bạc. Hàng Gia Bạch cũng , ánh mắt dán c.h.ặ.t lên bờ môi của Lâm Thư Nguyệt.

Một cơn gió thổi qua, chiếc lá úa từ bay tới đậu chễm chệ đỉnh đầu Lâm Thư Nguyệt.

 

 

Loading...