"Lên xe chị." Lâm Thư Nguyệt băng ghế vẫy tay gọi Văn Anh.
Văn Anh lên xe, Giang Châu lập tức nổ máy phóng thẳng tới Ngân hàng Hoa Chiêu.
Ngân hàng Hoa Chiêu là một ngân hàng nước ngoài, tọa lạc tại con phố sầm uất nhất khu Bình Hồ. Những ngân hàng phần lớn đều là nước ngoài.
Họ thể là những da trắng mắt xanh đến từ Châu Âu, những da đen với làn da sẫm màu đặc trưng của Châu Phi. Dọc con phố mọc lên cơ man nào là quán cà phê ngoài trời, dăm ba cô đào tú nhâm nhi cà phê, đang sách, cao giọng bàn luận thế sự, ai nấy đều ăn vận bảnh bao, phong thái xuất chúng.
Thế nhưng Lâm Thư Nguyệt thừa , ý đồ của những ở ly cà phê. Mục tiêu của họ là những khách hàng ngoại quốc thường xuyên lui tới Ngân hàng Hoa Chiêu, cách khác, là những đại gia Hoa lắm tiền nhiều của.
Cảnh tượng như , nếu đổi là ở kiếp của Lâm Thư Nguyệt, quả thật là điều tưởng, sẽ đời phỉ nhổ. Bởi khi , quốc gia hưng thịnh hùng cường, kinh tế và cơ sở hạ tầng trong nước vượt xa nước ngoài, mỗi một dân đều mang trong niềm tự hào dân tộc sâu sắc.
thời đại khác. Trải qua muôn vàn thăng trầm biến cố, quốc gia đang chững đáng kể về mặt. Cho dù đất nước đúng hướng phát triển, thì cách với cường quốc năm châu vẫn là một chặng đường dài đằng đẵng.
Đối với một bộ phận dân lúc bấy giờ, ánh trăng nơi xứ dường như bao giờ cũng tròn hơn ở quê nhà.
Mỗi thời đại sản sinh một phương thức sinh tồn riêng. Lâm Thư Nguyệt sẽ vì đến từ tương lai mà nảy sinh cảm giác bề với những con ở thời đại , cô cũng chẳng hề coi thường bất cứ một ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-753.html.]
Cô càng tiếc nuối những công nghệ cao của kiếp , bởi cô luôn vững tin rằng, sẽ một ngày đất nước Hoa Hạ ngẩng cao đầu đỉnh thế giới.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Văn Anh dẫn ba bước đại sảnh. Chị lôi một tờ biên lai gửi tiền và giấy tờ tùy từ trong túi xách , đưa cho nữ nhân viên ngân hàng mặc vest đen, tóc vàng mắt xanh kiểm tra. Sau khi xem xét tờ biên lai, cô nhân viên dùng chất giọng Mỹ đặc sệt hỏi Văn Anh vài câu, liếc đám Lâm Thư Nguyệt một cái, khi dẫn họ vòng sang cánh cửa bên trái ngân hàng sâu trong.
Nhóm Lâm Thư Nguyệt đều là đầu tiên đặt chân tới Ngân hàng Hoa Chiêu. Cung cách việc ở đây khác hẳn với các ngân hàng nội địa. Họ răm rắp theo , chẳng dám hé răng lấy nửa lời.
Văn Anh dán mắt cô nhân viên đang cầm tờ biên lai, rà soát đối chiếu từng chiếc hòm an một. Văn Anh nãy giờ vẫn im lìm bỗng cất tiếng.
"Sáng nay lúc dọn dẹp đồ đạc, tự nhiên chị nhớ mấy năm , đợt Chung Giai Lệ nghỉ dưỡng ở Pháp về tặng chị một cái mặt dây chuyền hoắc."
"Nó to cỡ ngần ." Văn Anh nắm tay thành nắm đ.ấ.m, ướm thử mặt Lâm Thư Nguyệt: "Chị cứ nghĩ cô đang cố tình sỉ nhục , nên bực vứt luôn ngăn tủ cùng của bàn trang điểm. Từ đó đến nay từng ngó ngàng tới."
Mối quan hệ giữa Văn Anh và Chung Giai Lệ vốn tồi tệ đến mức chỉ cần thấy đồ cô tặng ngứa mắt, nên cái mặt dây chuyền cứ thế phủ bụi suốt bao năm.
"Vì cái tính ẩm ương của chị, nên bao năm nay chị hề lôi cái mặt dây chuyền đó xem. Hôm nay lôi chị mới phát hiện điều bất thường. Cấu tạo của chiếc mặt dây chuyền thể tháo rời . Sau khi tháo nó , ở lớp kẹp thiết cùng cất giữ tấm biên lai ."
Văn Anh cảm thấy chuỗi hành động của mấy ngày nay thật nực . Chị chẳng khác nào một gã đàn ông để mất yêu mới thấm thía trân trọng. Chị như ma nhập, cứ mải miết hoài niệm những kỷ niệm vụn vặt giữa và Chung Giai Lệ bao năm qua.