Lâm Thư Nguyệt cuối cùng cũng hiểu tại Vương Viễn Minh bình thường vẻ im lặng tiếng mà vẫn phóng viên mấy chục năm. Cái máy mà bật lên thì đúng là cản nổi.
Buổi trưa, Lâm Thư Nguyệt quyết định ăn luôn ở nhà ăn cơ quan. Hôm nay đồ ăn khá ngon, món đặc sản vùng Tây Nam: Thịt nạc xào đậu hũ nưa.
Thịt thái chỉ nạc mỡ, phần mỡ mềm dẻo chứ hề ngấy, đậu hũ nưa thái sợi xào lẫn gừng thái chỉ, tỏi tây và ớt xanh, ăn cực kỳ đưa cơm.
Đây là món cô thích nhất ở nhà ăn công ty.
Ăn xong, hai cùng về Chung cư Tây Giang đối diện để nghỉ trưa. Nghỉ trưa xong, Lý Minh Phương việc, còn Lâm Thư Nguyệt thì lái xe hướng thẳng đến cô nhi viện và viện dưỡng lão Tình Thương.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Hai cơ sở từ thiện ngay ở Khu Bình Hồ, nhưng cách tòa soạn một đoạn khá xa, Lâm Thư Nguyệt lái xe hơn hai mươi phút mới tới nơi.
Hai khu nhà xây từ nhiều năm , chữ và hình vẽ màu bức tường trắng bong tróc ít nhiều. Viện dưỡng lão Tình Thương ngay sát vách cô nhi viện Tình Thương, nhưng lùi sâu bên trong hơn một chút.
Lâm Thư Nguyệt đỗ xe ở bãi đất trống đối diện bước về phía cô nhi viện.
Cổng sắt lớn của cô nhi viện đang khóa, Lâm Thư Nguyệt bấm chuông. Rất nhanh đó, cánh cửa hé một khe nhỏ, một phụ nữ với mái tóc chải chuốt gọn gàng cảnh giác hỏi: "Xin hỏi cô tìm ai?"
Lâm Thư Nguyệt đưa thẻ nhà báo của : "Chào chị, là phóng viên của báo Đô thị Bằng Thành, đây là thẻ công tác của ."
Người phụ nữ cầm thẻ của Lâm Thư Nguyệt soi xét một lúc lâu mới chịu mở cánh cửa nhỏ bên hông cho cô .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-629.html.]
Lúc đang là buổi chiều. Lâm Thư Nguyệt ngẩng lên thấy những đứa trẻ đến tuổi học đang chơi đùa sân cát trong sân, vài giáo viên lớn tuổi cạnh trông chừng.
Người phụ nữ mở cửa lúc mới nở nụ : "Ngại quá cô Lâm, dạo đến viện phỏng vấn đông quá, mấy chả thẻ bạt gì cả."
Kể từ năm , khi viện dưỡng lão bên cạnh bắt đầu nhận già tự trả phí, thành phần đến phỏng vấn ở cô nhi viện cũng đổi hẳn, vàng thau lẫn lộn.
Như sợ Lâm Thư Nguyệt tin, chị tiếp: "Mấy hôm một tay phóng viên tên Bàng Huy bên tờ báo Giải trí Bằng Thành đến đây. Câu đầu tiên mở miệng là bắt chúng phối hợp cho phim, bảo sẽ trả tiền cho chúng . Chúng đồng ý, thế là ngay hôm bài bôi nhọ chúng báo."
"Viện trưởng nhà chúng chỉ thị , bây giờ ngoại trừ mấy tờ báo chính thống thì cho phóng viên nào chụp nữa." Mà tờ báo Đô thị Bằng Thành ngay trong "danh sách trắng" mà viện trưởng đưa .
Nghe thấy cái tên Bàng Huy, Lâm Thư Nguyệt nhíu mày: "Thì là thế, nhưng cái tay phóng viên Bàng Huy báo Giải trí Bằng Thành sa thải ."
Người phụ nữ mở cửa vẻ mấy bận tâm đến chuyện đó: "Cái thì chúng rõ."
Chị cùng Lâm Thư Nguyệt dạo quanh viện giới thiệu về tình hình hiện tại ở đây.
"Bây giờ trong viện tổng cộng ba mươi lăm cháu. Trong đó hai cháu năm nay lên lớp mười hai, tháng chín sang năm là thi đại học. Ba cháu đang học cấp hai, mười lăm cháu học tiểu học, năm cháu học mẫu giáo, mười cháu còn đều từ ba tháng đến ba tuổi."
Bước chân của hai dừng ở sân chơi. Dưới bóng cây sân trải chiếu trúc, bên cạnh cắm quạt máy, chục đứa trẻ đang , chơi chiếu, mấy đứa lớn hơn thì chạy nhảy loanh quanh. Có đứa lỡ vệ sinh quần, giáo viên coi vội vàng tay năm tay mười dọn dẹp.
Lúc nãy xa Lâm Thư Nguyệt rõ, giờ gần cô mới phát hiện những đứa trẻ đứa nào lành lặn khỏe mạnh.