Đến nước , cả Hàng Gia Bạch cũng hiếm khi chặn họng. Trầm mặc hai giây, móc túi lấy xấp giấy ướt mùi nước hoa đưa cho Lâm Thư Nguyệt: "Bây giờ ruồi muỗi nhiều vi khuẩn lắm, lau tay ."
Lâm Thư Nguyệt cũng coi như nên tên tuổi ở Cục Công an Dương Thành. Bọn họ từng bắt vô tội phạm, nhưng quả thực từng thấy ai dám cho tội phạm ăn tát ngay mặt bao nhiêu cảnh sát thế .
Trương Hiểu Hiểu cũng hành động bộc phát của Lâm Thư Nguyệt cho kinh ngạc. Cô âm thầm giơ ngón tay cái về phía Lâm Thư Nguyệt, cú tát đ.á.n.h trúng quá, thực sự hả . Đối với những kẻ như Triệu Trung Hòa, một cái tát vẫn còn quá nhẹ!
Viên cảnh sát đang áp giải Triệu Trung Hòa thấy định chống cự, định lao về phía Lâm Thư Nguyệt, bèn dùng sức bẻ quặt tay, tống xe. Lúc tống , một viên cảnh sát trẻ tuổi còn tranh thủ đá cho Triệu Trung Hòa một cước. Tất cả cảnh sát mặt đều như mù, chẳng thấy cái gì cả.
Lưu Thục Thanh càng thêm sùng bái Lâm Thư Nguyệt.
Lâm Thư Nguyệt mỉm với hai họ, dùng giấy ướt Hàng Gia Bạch đưa để lau tay. Vừa đầu , cô bỗng thấy đám phóng viên đang cảnh sát chặn ngoài dải băng bảo vệ, nãy giờ xe cứu thương che lấp. Người thì chĩa máy , thì vác máy ảnh, cầm micro của đài truyền hình hoặc tòa soạn báo.
Giờ phút , ngón chân Lâm Thư Nguyệt như đào thủng cả sàn biệt thự, nhất là khi phát hiện trong đám phóng viên tới phỏng vấn ít quen, cô càng thấy hổ hơn.
Cảm giác diễn tả thế nào nhỉ? Dùng một câu cực kỳ thịnh hành mạng kiếp để hình dung, thì đó là: "Có những tuy đang sống, nhưng thật cô c.h.ế.t ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-561.html.]
sự hổ cũng chỉ thoáng qua, cô nhanh ch.óng tự thuyết phục bản . Suy cho cùng thì mạng vẫn còn một câu danh ngôn chí lý thế : "Chỉ cần ngại, thì ngại sẽ là khác."
Xe cứu thương chở Từ Tư Miễu đến bệnh viện, gia đình Lưu Thục Thanh cùng bố Từ đều cùng. Phía cảnh sát cũng cắt cử áp giải Triệu Trung Hòa về lấy lời khai. Tên sát nhân hàng loạt mang bốn mạng canh giữ cẩn thận, nhỡ ngỏm củ tỏi khi thẩm vấn thì sẽ là tổn thất nặng nề cho cả Cục Công an Dương Thành và Bằng Thành!
Bởi vì họ còn hy vọng moi thông tin về vụ "Mua bán thông tin danh tính" từ miệng Triệu Trung Hòa.
Họ , nán biệt thự vơi quá nửa, các cảnh sát tất bật bận rộn khám xét hiện trường bên trong lẫn bên ngoài. Lâm Thư Nguyệt thì một đám quen quây kín.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"A Nguyệt ơi, về Dương Thành tiếng nào? Chẳng chúng hẹn lúc nào rảnh sẽ ăn một bữa ?" Người đang chuyện với Lâm Thư Nguyệt là bạn cùng phòng cũ của cô, Tiền Miêu Miêu, tính tình , từng trưởng phòng từ hồi năm nhất. Ký túc xá của họ hề xích mích gì, chỉ là tình cảm đến mấy thì khi nghiệp cũng mỗi một ngả.
Hoàng Xuân Đình và Trương Ngọc Khiết cùng phòng về quê việc, những còn ở tỉnh Quảng Đông chỉ Lâm Thư Nguyệt và Tiền Miêu Miêu. hai cùng thành phố, đều cuộc sống riêng nên cô và Tiền Miêu Miêu cũng ít khi trò chuyện. Với Hoàng Xuân Đình và Trương Ngọc Khiết thì càng chỉ dịp lễ tết mới hỏi thăm qua vài câu.
Một đám từng học chung trường, chung khoa từng tiếp xúc với Lâm Thư Nguyệt cũng xúm chào hỏi. Lâm Thư Nguyệt vây ở giữa, môi nở nụ đúng mực, đối diện với những câu hỏi của họ, cái gì là cô đều hết.
Ban lãnh đạo Cục Công an rời , họ rõ mồn một nội dung trò chuyện giữa Lâm Thư Nguyệt và giới truyền thông. Thấy cô nắm bắt chừng mực, cái gì nên cái gì , họ vô cùng tán thưởng.