Bố Từ nghĩ mãi , Triệu Huyền Minh chơi bời trác táng đến tán gia bại sản, cuối cùng vì trả nổi nợ mà của sòng bạc bức c.h.ế.t, chuyện thì liên quan quái gì đến ông cơ chứ.
Ông với Triệu Huyền Minh là bạn bè thật, nhưng dẫu giúp bạn cũng giới hạn. Đối với bạn bè, ai bán nhà bán cửa để giúp? Việc khác còn dễ , chứ trả nợ c.ờ b.ạ.c thì ai tự nguyện đưa tiền? Tiền đó đưa khác gì bánh bao ném ch.ó? Bao năm qua, mỗi nhớ tới Triệu Huyền Minh, ngoài sự nuối tiếc ông chẳng chút áy náy nào!
Nói khó một chút, ông giúp Triệu Huyền Minh là cái tình, giúp cũng là cái lý của ông!
Tào Nguyệt Minh, tức Triệu Trung Hòa, hiển nhiên lời giải thích của bố Từ. Hắn con d.a.o mài cực sắc trong tay, lầm bầm: "Chắc ông những ngày tháng đó chúng sống thế nào nhỉ?"
"Bố để trốn nợ c.ờ b.ạ.c, dẫn và về quê. Quê nghèo xơ nghèo xác, cửa nhà xung quanh là đồi núi, thậm chí còn chẳng tìm thấy con đường đất nhỏ để thị trấn."
"Mỗi ngày dậy từ bốn giờ sáng, trèo qua một ngọn núi mới tới trường tiểu học của thôn. Bốn giờ chiều tan học, lết bộ đến tám giờ tối mới về tới nhà."
"Những hôm trời mưa, dậy sớm hơn nữa, vì đường trơn trượt, dậy muộn là học muộn."
"Những chuỗi ngày bần hàn như thế sống đúng một năm. Rồi một hôm học về, phát hiện bố bọn đòi nợ hại c.h.ế.t. Ông đau đớn đến mức nào ?"
"Mẹ , cái chợ của ông thể bán ba mươi vạn, cộng thêm tiền tiết kiệm và sạp hàng của chú Hoàng, chú Lưu, chú Hà bán cũng ba mươi vạn, cộng với tiền tiết kiệm của ông và tiền gán sạp của bố , là thừa sức trả hết nợ."
" các ích kỷ chọn cách khoanh tay !"
Trong mắt Triệu Trung Hòa hằn lên những tia hận thù: "Mẹ vì lụng vất vả quá nên năm lên cấp hai bà cũng qua đời. Trước khi nhắm mắt bà vẫn còn lẩm bẩm chuyện !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-555.html.]
"Các đáng c.h.ế.t, tất cả đều đáng c.h.ế.t! sẽ để các c.h.ế.t dễ dàng , để các nếm thử nỗi đau mất ruột thịt!"
"Chú Từ , chú là đối xử nhất với bố cháu, nhờ hai vạn tệ của chú mà gia đình cháu một quãng thời gian yên bình, thế nên cháu mới để phần trừng phạt của chú cùng. Chú nên ơn cháu mới !"
"Mấy kẻ khác , con cháu, bố bọn chúng xuống suối vàng từ lâu . Lúc của bọn chúng c.h.ế.t, bọn chúng lóc t.h.ả.m thiết lắm, giống hệt cháu lúc bố c.h.ế.t ."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Cháu vui lắm, vì cháu trả thù cho bố . Bọn họ c.h.ế.t là do sự lạnh lùng của các !"
"Chú Từ ơi là chú Từ, hồi xưa chú bảo giá như chú cứu bố cháu thì mấy, sự nghiệp bố cháu cùng mấy gây dựng tan tành , chẳng lẽ thể từ đầu ? Bố cháu lên từ hai bàn tay trắng cùng các một , hai chẳng sẽ dễ hơn ?"
"Tại chú thể giúp bố cháu? Tại , tại hả? A a a a a?"
Kèm theo những tiếng hét ch.ói tai là những âm thanh lưỡi d.a.o đ.â.m phập da thịt và những tiếng rên rỉ đau đớn.
Mẹ Từ giàn giụa nước mắt, ngã khuỵu xuống đất. Bố Từ hoảng hốt tột độ: "Trung Hòa, Trung Hòa, cháu đừng kích động, gì từ từ . Năm xưa là chú sai, là chú sai. Cháu đừng hại Tư Miễu, cháu quên ? Ngày bé con bé cứ lẽo đẽo theo cháu, gọi cháu là trai cơ mà!"
"Ồ? Chú sai ? Vậy chú đ.â.m đầu cửa c.h.ế.t . Chú mà c.h.ế.t, cháu sẽ tha cho con gái chú."
Trong lúc Triệu Trung Hòa đang chìm đắm hận thù, một toán lặng lẽ tách khỏi đội hình, họ lẻn căn biệt thự bên cạnh, lộn qua rào sân của căn nhà Triệu Trung Hòa đang trốn. Thừa dịp Triệu Trung Hòa xúi giục bố Từ đ.â.m đầu tường, bọn họ nhân cơ hội đó chui qua cửa biệt thự.