Vấn đề chốt nhanh gọn, cái lý do đầy đặn của Hàng Gia Bạch, Lâm Thư Nguyệt đến há mồm cãi còn kịp, cô nào dám chặn màn thể hiện hiếu nghĩa của Hàng Gia Bạch với bà nội , cũng mà chặn chuyến hội ngộ của bạn bè với ?
"Hẹn ngày mai?" Hàng Gia Bạch lên tiếng hỏi.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
"Ngày mai gặp."
Lâm Thư Nguyệt mỉm cúp luôn điện thoại, cô buôn thêm một chút chuyện nhỏ với Từ Tư Miểu. Từ Tư Miểu cũng là dạng cực kỳ lời, chủ chốt ở chỗ việc Lâm Thư Nguyệt dìu dắt thì còn gì tuyệt vời bằng.
Sau một lúc nhắn tin tán gẫu với Từ Tư Miểu xong, Lâm Thư Nguyệt liền thu xếp cá nhân.
Lúc xong xuôi trở cũng xấp xỉ mười một giờ, Lâm Thư Tinh bò về, yên vị giường ngủ khò khò mất tiêu.
Cô tắt hết bóng điện, chừa cái đèn hắt sáng yếu ớt của đèn ngủ để chiếu rọi cho Lâm Thư Tinh mò dậy ban đêm. Bà bầu kể từ hồi m.a.n.g t.h.a.i đến nay, buồn tiểu đêm, đưa thầy t.h.u.ố.c uống bao nhiêu là thang t.h.u.ố.c bắc cũng chẳng xi nhê gì, nguyên nhân theo khoa học giải phẫu t.h.a.i kỳ là chèn ép tuyến nội bàng quang, việc vệ sinh liên tục sẽ duy trì đến tận lúc tròn con vuông.
Đêm ngủ thấy mộng mị gì, đến lúc Lâm Thư Tinh dậy vệ sinh Lâm Thư Nguyệt cũng chả buồn màng đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-536.html.]
Sáng hôm cả đại gia đình nhất trí mở hội lượn lờ vòng quanh thăm thú phong cảnh Dương Thành, nửa chừng thì cô bất chợt nhận tiếng than vang lên từ điện thoại của Lưu Thục Thanh: "Đàn chị ơi, đàn chị ơi, Tư Miểu thấy nữa , gọi mãi , tụi em lùng hết sục sạo khắp ngóc ngách bỏ quên chỗ nào mà thấy cái bóng của , gọi lên đồn công an phán bảo mất tích 48 tiếng họ mới thiết lập điều tra."
Lâm Thư Nguyệt nhà đang mải chơi ở cái đình phía , ngẫm nghĩ một lát bước tới với Lâu Phượng Cầm vài câu. Lâu Phượng Cầm cô đến đây còn bận việc chính nên vội giục cô luôn.
Lâm Thư Nguyệt bắt taxi, lên xe liền gọi điện cho Hàng Gia Bạch. Sáng sớm nay theo Liễu Vô Song đến Dương Thành. Trong lúc Liễu Vô Song đang chuẩn cho sự kiện buổi chiều, Hàng Gia Bạch chầu chực bên cạnh thấy chán quá, Lâm Thư Nguyệt đang dạo phố cùng gia đình, nên thẳng đến nhà Từ Bác - một bạn học cùng trường cảnh sát năm xưa.
Lúc , đang trêu đùa với con của Từ Bác. Đứa bé mới ráng hơn một tháng tuổi, nhỏ xíu, mềm oặt như một cục bông, thở mỏng manh, mà thấy mềm cả lòng.
Hôm nay Từ Bác cũng nghỉ, đang thao thao bất tuyệt khoe khoang cuộc sống viên mãn vợ con. Hàng Gia Bạch chẳng thèm để ý đến mấy lời khoe khoang trêu chọc đó, chỉ chăm chăm đứa bé. Anh đưa tay gần tay đứa trẻ, bé con như cảm nhận gì đó, khua khua bàn tay nhỏ xíu giữa trung tóm c.h.ặ.t lấy ngón tay . Bàn tay xíu xiu thế mà lực, nắm cực kỳ c.h.ặ.t Hàng Gia Bạch sợ tới mức dám nhúc nhích.
Chuông điện thoại reo lên, sợ đ.á.n.h thức đứa bé, Hàng Gia Bạch bèn ban công máy. Nghe một lúc, nụ mặt dần biến mất, đó là vẻ nghiêm nghị. Cúp máy, bước trong từ biệt bạn học. Từ Bác đang mải ngắm con bèn ngớ , vội vàng lên tiếng giữ . Mẹ và vợ của Từ Bác đang nấu cơm trong bếp cũng lật đật chạy .
Hàng Gia Bạch với Từ Bác: "Từ Bác, một cô bạn học ở Đại học Dương Thành. Hôm qua cô về Dương Thành nhận bằng nghiệp thì gặp ngay chuyện đàn em khóa lờ mờ cảm thấy theo dõi, nhưng check camera chẳng thấy gì bất thường."
Bạn học của là Từ Bác cũng là cảnh sát hình sự, chỉ một câu ngửi thấy mùi , liền phắt dậy: "Thế bây giờ tình hình ?"