Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 53

Cập nhật lúc: 2026-02-18 09:03:06
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nói, thế nào?" Nam sinh lắp bắp hỏi.

"Lột tất lão , nhét mồm lão." Chu Bỉnh Vinh hề hề, đưa một ý kiến cực bựa.

Cái ý kiến tồi tệ cả bọn đồng thanh tán thành, nam sinh mếu máo, vẻ liều , nhanh ch.óng lột tất của Tiêu Trường Hâm , ánh mắt chực nôn của , nhét miệng Tiêu Trường Hâm.

Sau đó bám tường nôn khan, cảm thấy bây giờ khắp đều ám cái mùi , còn sạch sẽ nữa !

Đôi tất chua lòm thối hoắc vẫn chui miệng Tiêu Trường Hâm, gã cũng chịu nổi cái mùi , liên tục nôn khan, mắt trợn tròn, cơn say tỉnh hẳn.

"Cậu dùng ? Cậu ." A Hào chỉ nữ sinh bảo dùng cái bàn ủi .

Nữ sinh hít sâu một , dựng cái máy trị liệu đổ lên, nhớ thao tác của Tiêu Trường Hâm, quả nhiên khởi động máy, cô bé ngấn lệ, hai tay cầm dụng cụ giống cái bàn ủi, đưa đến mắt Tiêu Trường Hâm.

Tiêu Trường Hâm sợ hãi đạp chân liên hồi, ư ử kêu ngừng, gã sợ, gã sợ lắm! giãy giụa thế nào cũng thoát khỏi chiếc giường sắt do chính tay gã thiết kế.

Nữ sinh từ từ hạ bàn ủi xuống, khi sắp chạm da Tiêu Trường Hâm, cô bé sợ hãi, nhấc bàn ủi lên cao, Tiêu Trường Hâm lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nữ sinh theo bản năng sang khác, c.ắ.n môi, bàn ủi hạ xuống, tay cô bé run dữ dội, cô bé vẫn xuống tay : "Tớ sợ."

Cứ lặp lặp hai ba như , cảm xúc của Tiêu Trường Hâm cũng từ căng thẳng - sợ hãi - đến thở phào nhẹ nhõm.

Không ai trách cứ cô bé, bình thường ai cầm thú như Tiêu Trường Hâm và đám giáo quan chứ!

A Hào là khởi xướng, : "Không , đưa tớ , tớ ."

Nữ sinh A Hào, Tiêu Trường Hâm, cuối cùng, cô bé lấy hết can đảm: "Tớ thử nữa."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-53.html.]

Lần , cô bé nhắm mắt , dùng sức ấn bàn ủi xuống: "Xèo!!! Xèo xèo!!!"

Gió bên ngoài thổi mạnh lên, thổi lá cây xào xạc.

Lâm Thư Nguyệt trời đất, ngoài cửa sổ.

Gió to thật đấy, cô chẳng thấy gì, chẳng thấy gì, cô chẳng cái gì cả.

Đám học sinh vẫn là trẻ con mà, hành vi quá khích một chút thì chứ? Tiêu Trường Hâm là lớn , còn chấp nhặt với chúng nó ?

Cuộc phản kích trong phòng trị liệu bằng điện diễn khí thế ngất trời, tiếng gió bên ngoài ngừng từ bao giờ, trời bắt đầu đổ mưa, tí tách gõ cây cối, mặt đất.

Tiếng còi cảnh sát truyền tai, hơn mười phút , Lâm Thư Nguyệt thấy nhiều tiếng bước chân lên lầu.

Lâm Thư Nguyệt gian trong, rút điện , khẽ với đám thanh thiếu niên trong phòng: "Cảnh sát đến ."

Đám thiếu niên đầu , dám tin Lâm Thư Nguyệt.

Từ khi ngôi trường , ngày nào bọn họ cũng mong chờ cảnh sát đến cứu. mong ngày mong đêm, cảnh sát mãi chẳng thấy . Bọn họ sớm hết hy vọng hão huyền , bây giờ đột nhiên cảnh sát đến, phản ứng đầu tiên của bọn họ là tin.

khi giọng của Lâm Thư Nguyệt dứt, một nhóm mặc cảnh phục phòng y tế , bọn họ theo bản năng tụ một chỗ, trong mắt đầy vẻ phòng .

Đặc biệt là Chu Bỉnh Vinh! Bố khi với về ngôi trường , bảo là quản lý quân sự hóa, giáo quan đều là bộ đội xuất ngũ, chính vì sùng bái quân nhân, Chu Bỉnh Vinh mới đồng ý đến đây học.

Chỉ vì xe đến đón thấy những chút khí chất quân nhân nào nên nghi ngờ một câu, cãi hai câu, liền đ.á.n.h một trận nhừ t.ử.

Bây giờ theo bản năng tin đám quân nhân, cảnh sát !

 

 

Loading...