Thấy , Ngô Đông Diễm cũng thử thách lòng kiên nhẫn của Sở Chung Lâm nữa, chị trực tiếp tránh đường. Sở Chung Lâm thang máy xuống lầu, lao thẳng bãi đỗ xe phóng một mạch đến bệnh viện mà Ngô Đông Diễm báo.
Cô thường xuyên qua Bằng Thành, nhiều bất động sản rải rác khắp nơi ở đây nên đường tới bệnh viện nhắm mắt cũng .
Nhóm Lâm Thư Nguyệt sảnh, ba chiếc siêu xe Porsche bóng lộn v.út qua ngay mắt.
Phóng viên Thi mang vẻ mặt đầy ghen tị: "Nghe đồn ba con xe thể thao đó lăn bánh cũng mười củ tệ đấy. Cô chiêu nhà vua tàu biển diện đồ đôi với hội chị em, khác mỗi màu thôi nên vung tay chốt luôn một lúc bốn chiếc. Ngoài ba màu hồng, vàng, xanh phóng thì còn một chiếc màu hồng nữa. Đợt báo đưa tin, con Porsche hồng đang đắp chiếu trong gara nhà Vu Hướng Vãn đấy."
Thử hỏi cô gái nào lượn lờ một chiếc xe sành điệu thế cơ chứ? Lâm Thư Nguyệt cũng mê tít.
Phóng viên Vương đến giờ vẫn hậm hực, tiêu hóa nổi chuyện Vu Hướng Vãn gả cho một gã đàn ông già đau đớn như thế.
"Xe xịn thì cái tích sự gì, bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu." Cậu thốt một câu cay đắng, hỏi tiếp: "Vu Hướng Vãn chắc nhỉ?"
Lâm Thư Nguyệt và phóng viên Thi kịp phản ứng thì phóng viên Trương ngứa tai chịu nổi: "Lão Vương , em quen bao năm, quái gì là fan cuồng của Vu Hướng Vãn cơ chứ? Bớt bớt cái điệu bộ đó , lải nhải cả ngày trời đấy."
Phóng viên Vương lườm phóng viên Trương một cái: "Lão Trương ạ, thì hiểu , chắc đây là cảm giác mất mới thấy trân trọng đấy. Trước hôm nay, chỉ nghĩ Vu Hướng Vãn hát , diễn giỏi. tự dưng lòi cái tin cô lấy một gã như , thật sự nuốt trôi."
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Phóng viên Trương nhăn mặt như nuốt ruồi: "Đã bảo bớt dăm ba cái tạp chí sến súa , xem cái thể thống gì ? Mà lão Vương, lúc nãy thấy cứ thậm thụt cắm mặt cái gì đấy, đừng bảo là đang bài gửi cho chuyên mục tâm sự đấy nhé?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-501.html.]
Bị lột mặt nạ bất thình lình, lão Vương tắt ngúm ngay cái điệu buồn sầu t.h.ả.m. Cậu liếc thấy chiếc Mercedes quen thuộc đang rẽ , vội vàng đ.á.n.h trống lảng: "Nhìn kìa, Louis tới ."
Ngô Đông Diễm cũng từ lầu xuống.
Khuôn mặt bóng nhẫy mỡ của Louis lộ vẻ lo sốt vó: "Đồng chí cảnh sát, vợ chứ?"
Ánh mắt Ngô Đông Diễm khựng mặt ông vài giây, đáp: "Đã đưa đến bệnh viện cấp cứu . Thưa ông Louis, xin hỏi chiều nay ông , gì?"
Louis rút chiếc khăn tay màu trắng lau mồ hôi mặt, giải thích: "À thì siêu thị Cát Thụy bên Dương Thành sắp thi công xong mà? chạy qua đó đốc thúc tiến độ."
Chuỗi siêu thị Cát Thụy ăn phất ở Bằng Thành, mở chi nhánh ở nơi khác cũng hút khách, Cát Thụy bên Dương Thành là cơ sở thứ hai . Với tư cách là Tổng giám đốc khu vực Hoa Hạ của hệ thống siêu thị , việc Louis thị sát tiến độ cũng là điều bình thường. Điểm chẳng gì để bắt bẻ.
Ngô Đông Diễm châm chọc: "Ông Louis đúng là tham công tiếc việc. Sáng nay vợ ông mới suýt mất mạng vì kẻ gian giở trò, thế mà đầy một tiếng ông việc ."
Louis mặt biến sắc: "Thì cũng hết cách thôi, vì miếng cơm manh áo cả mà. Chẳng đồng chí Ngô đây cũng thế , trời nóng thế vẫn chạy bôn ba khắp nơi điều tra phá án đấy thôi?"
"Cũng . thưa ông Louis, theo , vợ ông ngoài lúc nào cũng vệ sĩ tháp tùng, ?"