Về đến công ty, Lâm Thư Nguyệt chào hỏi Lý Minh Phương và các đồng nghiệp xong, thẳng đến văn phòng tổng biên tập.
Cô gõ nhẹ cửa, trong văn phòng truyền đến tiếng : "Vào ."
Vương Minh Chính đang ghế giám đốc, mặt mày hớn hở điện thoại, ông chỉ chỉ sô pha khu tiếp khách cạnh bàn việc, hiệu Lâm Thư Nguyệt , hàn huyên đơn giản vài câu với đầu dây bên xong, cúp điện thoại.
Ông đến đối diện Lâm Thư Nguyệt, trông tâm trạng , thậm chí còn tự tay rót cho Lâm Thư Nguyệt một chén .
Người Quảng Đông bàn chuyện chính sự bàn ăn đều thích uống , hầu như nơi tiếp khách nào cũng chuẩn một bộ ấm chén.
Nói chung, đều là bậc con cháu rót cho bậc trưởng bối, hoặc cấp rót cho lãnh đạo, Vương Minh Chính là lãnh đạo mà tự tay rót cho cô, đủ để thể hiện sự đ.á.n.h giá cao và coi trọng của ông đối với Lâm Thư Nguyệt.
"Tiểu Lâm, nãy của Nhật báo Bằng Thành gọi điện tới, bảo đăng bài của cô, hơn nữa còn là trang nhất. Tiểu Lâm, cô đúng là rạng danh cho công ty chúng quá! Tiền thưởng tháng của cô gấp đôi!" Vương Minh Chính tâm trạng cực , hào phóng phẩy tay .
Những năm gần đây, các loại báo giấy lớn nhỏ ngày càng nhiều, những tòa soạn lâu đời như Báo Đô thị Bằng Thành vì theo kịp bước chân thời đại, xuống dốc phanh, ngày càng kém.
Tòa soạn dựa độ nổi tiếng và các mối quan hệ gây dựng hai mươi mấy năm để miễn cưỡng duy trì hoạt động của công ty.
Có thể , Báo Đô thị Bằng Thành bề ngoài hào nhoáng, thuê nửa tầng văn phòng ở tòa nhà tiếng nhất, dựa vẫn là quan hệ đây của ông chủ, tiền thuê rẻ.
Nếu , trong giới, họ e là đến chút sĩ diện cuối cùng cũng còn.
Giống như những tòa soạn tư nhân như họ, một năm mười bài báo chí chính thống đăng , là khá . Còn lên báo Trung ương? Chỉ thể mơ thôi, dù một năm cũng chắc một bài.
Vương Minh Chính nãy ngóng từ quen ở Nhật báo Bằng Thành .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-28.html.]
Nghe bài của Lâm Thư Nguyệt ngòi b.út sắc sảo, góc tường thuật độc đáo, logic rõ ràng và tầng tầng lớp lớp, kể ngọn ngành vụ án cho , lời tổng kết cuối bài cũng khiến suy ngẫm, là một bài báo vô cùng xuất sắc.
Hơn nữa hình ảnh minh họa bài , tấm ảnh Lâm Thư Nguyệt chụp hung thủ hành hung cũng hiếm thấy, gây làn sóng thảo luận của dân và sức nóng xã hội, đài truyền hình chuẩn một kỳ chương trình liên quan, đến lúc đó sẽ mời Lâm Thư Nguyệt cũng nên.
Theo đà phát triển , chừng thể báo chí trung ương đăng , kể cả đăng ở trang cuối cùng, Vương Minh Chính cũng thỏa mãn .
Mang theo sự kỳ vọng như , ông Lâm Thư Nguyệt, đó là sự thoải mái từ đầu đến chân.
Lâm Thư Nguyệt cũng vui!
Đối với cô, đây coi là bài đầu tiên theo đúng nghĩa, màn mắt đạt thành tích và ảnh hưởng như , Lâm Thư Nguyệt mãn nguyện, xem đây ở trường cảnh sát xem nhiều bài báo về các vụ án cũ vẫn tác dụng, công mài sắt ngày nên kim.
Điều khiến trái tim thấp thỏm bất an vì đổi nghề của cô, bỗng chốc yên .
"Cảm ơn tổng biên tập."
Vương Minh Chính uống một ngụm , thái độ ôn hòa: "Tiểu Lâm , cô đến tìm là việc gì thế?"
Lâm Thư Nguyệt đưa tờ rơi tuyển sinh trường cai nghiện qua: "Tổng biên tập, ông từng về trường cai nghiện ?"
Vương Minh Chính gật đầu, ông đương nhiên từng .
Ông năm nay bốn mươi hai tuổi, trải qua nhiều năm phấn đấu vất vả, điều kiện kinh tế khá, khi máy tính gia đình mắt, ông là đầu tiên trong đám bạn bè ăn cua ( tiên phong), sớm mua về sử dụng.