Hơn nữa lấy đứa con trai bắt cóc bao năm cái cớ để tiếp cận vợ cũ, gã đàn ông cũng quá tồi tệ chứ?
"Sao mấy gã đàn ông cứ tự tin thế nhỉ?" Cách của Lâm Kiến Tân cũng chẳng khác biệt mấy so với những kẻ diễn đàn.
Lâu Phượng Cầm chẳng buồn về đàn ông tên Lâm Kiến Tân nữa, giờ nhắc đến ông là bà thấy buồn nôn.
Lúc điện thoại của bà reo, Lâu Phượng Cầm cầm điện thoại lên xem, liền : "Lão Bạch, tự nhiên gọi cho em thế? Có chuyện gì ? Hay con nhà ai manh mối?"
Lâu Phượng Cầm dậy khỏi ghế sofa, điện thoại phòng.
Lâm Thư Nguyệt thì bắt đầu suy đoán lưng bà.
Người tên Lão Bạch trong miệng Lâu Phượng Cầm chị em nguyên chủ đều gặp.
Ông là Dương Thành, ngoại hình chiều cao đều , còn là bộ đội xuất ngũ. Đội tìm của Lâu Phượng Cầm chính là do ông tổ chức. Hàng năm đến cũng là do ông lên kế hoạch.
Lâu Phượng Cầm gia nhập đội tìm của ông mười năm , mười năm nay hai mươi gia đình tìm con.
Lâu Phượng Cầm tin phục ông . Tết năm ngoái, ông còn đến nhà họ Lâm ăn bữa cơm tất niên.
Vừa nãy Lâu Phượng Cầm nhắc đến Lâm Kiến Tân còn đầy vẻ chán ghét, kết quả Lão Bạch gọi điện tới, lập tức mày hớn hở mắt , giọng cũng dịu mấy phần.
Lâm Thư Nguyệt cứ cảm giác lưng bà ngàn đóa hoa đào đang nở rộ.
Thế là cô dậy sân, rửa bát cùng Tăng Tiểu Nghệ, thuận tiện hỏi cô bé: "Tiểu Nghệ, thời gian em ở nhà, thấy cái chú tên Lão Bạch gọi điện cho chị ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-124.html.]
Công trường Lâu Phượng Cầm bao cơm, ngày nào bà cũng về nhà ăn cơm.
Tăng Tiểu Nghệ về phía phòng Lâu Phượng Cầm, : "Ngày nào cũng gọi đấy chị ạ, em còn thấy họ gọi điện bảo, đợi Trung thu chú đến đây ăn tết."
Lâm Thư Nguyệt nhớ tác phong giờ của Lâu Phượng Cầm, cô cảm thấy vụ sớm tình trong như mặt ngoài còn e . Nếu với tính cách của Lâu Phượng Cầm, một gã đàn ông ý đồ với bà nào thể gần bà trong phạm vi năm mét.
"Thế chị chị ?"
"Chị A Tinh , chị A Tinh còn bảo đến lúc đó để Chính Quân món vịt ." Làm vịt phiền phức, mấy năm nay La Chính Quân cũng chẳng mấy , ăn đều ngoài mua.
Lâm Thư Nguyệt giọng điệu của Tăng Tiểu Nghệ thì Lâm Thư Tinh ý kiến gì với việc Lâu Phượng Cầm bước nữa.
Lâm Thư Nguyệt cũng chẳng ý kiến. Kiếp cô chẳng để ý bố cô tìm bạn đời, kiếp càng thể quản Lâu Phượng Cầm. Chỉ cần đối với Lâu Phượng Cầm là cô ý kiến.
Người tên Lão Bạch so với Lâm Kiến Tân, thì đáng tin cậy hơn nhiều!
Lâm Thư Nguyệt sang quan tâm Tăng Tiểu Nghệ, thời gian qua cô bận rộn chuyện Trịnh Trung Phúc, lâu trò chuyện với Tăng Tiểu Nghệ.
"Bố em đến tìm em ?" Tính thời gian, Tăng Tiểu Nghệ cũng chạy ngoài hơn một tháng . Lâm Thư Nguyệt nghĩ, đôi bố kiểu gì cũng tìm .
Nụ mặt Tăng Tiểu Nghệ nhạt , cô bé đặt cái bát Lâm Thư Nguyệt rửa qua nước một chậu nước sạch: "Mẹ em tìm A Hào, bà bảo với A Hào là bảo em mau về nhà , nhà tìm cho em một mối xem mắt, đối tượng cũng ở chợ đầu mối đó. Nhà hai cửa hàng."
"Năm nay 28 tuổi, đó từng một đời vợ nhưng ly hôn . Trước thấy em ở sạp hàng, ưng em . em còn học, ngại . Giờ em cũng học nữa, còn từ trường cai nghiện . Anh chê em, bằng lòng đưa cho em ba vạn tiền sính lễ."