Ngần hàng của Vương Xảo Phượng thì đủ tiễn bao nhiêu mạng chầu Diêm vương đây? Sự độc ác của mụ vượt xa ranh giới "con " trong nhận thức của Lâm Thư Nguyệt! Cô thực sự thể hiểu nổi ba đứa nhỏ thù sâu hận nặng gì với Vương Xảo Phượng mà mụ cứ nhằm chúng mà ức h.i.ế.p!
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Sắc mặt Vương Xảo Phượng tái mét: "Cô ăn ốc mò cái gì đấy, chả hiểu!"
Vương Xảo Phượng lảng tránh ánh mắt của Lâm Thư Nguyệt, trong lòng hận đến nghiến răng nghiến lợi! Theo như tính toán của mụ, việc đem hàng tẩu tán sang giấu ở nhà con ranh Tiểu Hoa vu oan giáng họa cho chúng nó là một nước cờ cực kỳ dễ dàng.
Dù gì thì đó cũng chỉ là ba đứa trẻ ranh, khôn ngoan đến mấy cũng vẫn còn non nớt chán. Nhất là cái con ranh Tiểu Hoa , ai cho nó chút mật ngọt là nó moi cả tim gan đáp đền.
Hai nhà qua ngần năm trời, quen thuộc từng chân tơ kẽ tóc, tiện lợi bao nhiêu? Ai dè nửa đường nhảy một Trình Giảo Kim phá bĩnh! Vương Xảo Phượng tức vỡ cả hàm răng.
"Chị còn giả vờ giả vịt cái gì nữa?" Lâm Thư Nguyệt mở hệ thống phân biệt thiện ác lên. Nhìn giá trị tội ác của Vương Xảo Phượng tăng vọt lên tới 70%, cô lớn tiếng quát.
" giả vờ cái gì chứ? thấy cô mới là đang diễn kịch thì . mà cái thứ của nợ là cái gì? Nó tít gầm giường thằng Tiểu Đông, ban nãy đây thấy côm cốp chân nên mới khều xem đấy chứ."
Cái miệng của Vương Xảo Phượng đúng là đanh đá y như tên mụ. Mắng Lâm Thư Nguyệt xong, mụ sang xỏ xiên Tiểu Hoa và Tiểu Bình: "Tiểu Hoa, Tiểu Bình, hai đứa đành hanh để ngoài ức h.i.ế.p dì như thế ?"
"Dì dù gì cũng là bề của mấy đứa cơ mà? Bao nhiêu năm qua, dì đối xử với mấy đứa cũng đến nỗi nào? Có miếng ngon miếng ngọt gì dì chẳng xách sang cho mấy đứa một phần!" Cái miệng của Vương Xảo Phượng đúng là giỏi trò đổi trắng đen.
Tiểu Bình u ám Vương Xảo Phượng. So với mụ , đương nhiên tin tưởng Lâm Thư Nguyệt hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-1046.html.]
"Dì Vương , dì đối xử với bọn cháu, đồ ngon cũng chia cho bọn cháu, nhưng bọn cháu lấy đồ của dì bao giờ ." Bản tính của Tiểu Hoa là ai với thì .
Trước Vương Xảo Phượng đối xử với con bé, con bé cũng đền đáp . giờ chồng mụ lôi kéo cả nó ăn kiểu gì mà cả nó đ.â.m m.á.u me be bét cấp cứu, thiện cảm của Tiểu Hoa dành cho mụ tụt dốc phanh.
Bây giờ chứng kiến tận mắt mụ định tuồn ma túy gầm giường của , con bé triệt để chán ghét Vương Xảo Phượng.
Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng hồi bán hoa ngoài quảng trường dăm ba bữa một buổi diễn thuyết phòng chống ma túy, Tiểu Hoa đều dỏng tai lên sót chữ nào.
Ma túy là thứ gì, con bé tỏng! Mấy chú cảnh sát tuyên truyền , hễ dính ma túy là nhà tan cửa nát.
Những đứa trẻ bố dính dáng tới ma túy thê t.h.ả.m lắm.
"Cái Hoa đúng đấy, nhà cháu nợ nần gì nhà dì hết. Vườn rau nhà cháu, dì thích vặt lúc nào thì vặt, nhà cháu cau mày nhăn mặt câu nào ?" Tiểu Bình sầm mặt, gằn giọng với Vương Xảo Phượng.
"Đôi khi dì đ.á.n.h mạt chược với mấy bà trong làng, dì lấy cớ đưa con sang chơi với Tiểu Hoa ném luôn cả hai đứa trẻ con nhà cháu, bắt bọn cháu trông hộ, còn bao luôn cả cơm nước. Mấy cái đó chẳng lẽ bù nổi mấy đồ thừa canh cặn của dì ?" Hai em Tiểu Bình và Tiểu Đông vốn là so đo tính toán.
Con phố ít trẻ con, sêm sêm tuổi Tiểu Hoa cũng chỉ vài đứa. vì ba em Tiểu Hoa sống quá chật vật, hàng xóm láng giềng bình thường dẫu giúp đỡ gì thì cũng chẳng ai ăn h.i.ế.p bọn chúng như cái nhà Vương Xảo Phượng.