"A Nguyệt, tớ kể , hôm qua tớ chợ móc túi mất tờ năm hào cuối cùng, tớ về nhà c.h.ử.i đổng từ chiều đến tối. Bọn trộm cắp bây giờ lộng hành quá đáng!"
Tiếng Lý Minh Phương văng vẳng bên tai, cô xong, mắt bỗng sáng rực lên.
Sau khi ăn điểm tâm xong, cô về nhà gõ vội một bài báo gửi hộp thư của Hoàng Cường, gọi điện báo cho Lâu Phượng Cầm chuyện xảy ở viện dưỡng lão. Nghe bà cằn nhằn một trận xong, cô chui nhà vệ sinh tắm rửa. Lúc bước đồng hồ hơn bảy giờ sáng, cô nhắn tin cho Hàng Gia Bạch một tiếng leo lên tầng hai đ.á.n.h một giấc.
Cô vốn ngủ say, một mạch đến tận bốn giờ chiều, suốt từ sáng đến giờ chẳng hề mộng mị gì.
Tỉnh dậy, cô xuống lầu đ.á.n.h răng rửa mặt mới sờ đến điện thoại. Trên màn hình là một loạt tin nhắn và cuộc gọi nhỡ.
Cô lướt qua từng cái một, chọn vài cái quan trọng nhất để trả lời.
Nguồn: Emmay Monkeyd.
Đầu tiên là của Lâu Phượng Cầm, thứ hai là Hàng Gia Bạch, thứ ba là Ngô Đông Diễm.
Sáng nay Ngô Đông Diễm nhắn tin báo họ lên đường sang tỉnh Quảng Tây để truy bắt Ngụy Vũ.
Cô gọi cho chị , nhóm Ngô Đông Diễm đang rục rịch lên núi. Hai giờ chiều họ mới đến địa điểm do tài xế taxi trình báo. Sau một hồi lân la dò hỏi dân, họ quyết định phối hợp với cảnh sát địa phương để lên núi tìm kiếm Ngụy Vũ.
Bên tỉnh Quảng Tây trời đang mưa rả rích, qua điện thoại, cô vẫn rõ tiếng mưa rơi lộp độp.
"Thời tiết lên núi nguy hiểm lắm." Cô khuyên can.
"Bọn chị chứ, nhưng dân quanh đó , lúc lên núi, Ngụy Vũ mua hai chai rượu đế và hai hộp kháng sinh Cephalosporin." Đây mới chính là lý do khiến nhóm Ngô Đông Diễm bất chấp thời tiết khắc nghiệt vẫn quyết tâm lên núi.
Rượu đế mà uống chung với t.h.u.ố.c Cephalosporin, một học y như Ngụy Vũ thừa hậu quả sẽ . Cô tìm đến nơi khỉ ho cò gáy , mục đích duy nhất là để tự vẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-1004.html.]
Lương tâm cảnh sát cho phép họ từ bỏ bất kỳ cơ hội cứu nào, huống hồ hiện tại dù bằng chứng đều hướng về Ngụy Vũ, nhưng họ vẫn nắm chứng cứ cốt lõi.
Cô im lặng, cuối cùng chỉ nhắn cho Ngô Đông Diễm đúng bốn chữ: "Chú ý an ."
"Ừ." Ngô Đông Diễm cúp máy, khoác áo mưa, cùng đồng đội hối hả tiến về phía nơi Ngụy Vũ biến mất cuối.
Cô ngẩn ngơ bên cửa sổ lâu. Hôm nay trời tạnh mưa, hửng nắng, nhưng vẫn còn se lạnh.
Cô mặc áo khoác xuống lầu. Dưới nhà một hàng bán phá lấu lòng bò mới mở. Lý Minh Phương khen lòng non, gân bò, tiết lợn và củ cải trắng ở đây ngon lắm, cô định bụng nếm thử.
Lúc cô xuống đến nơi, vợ chồng chủ quán dọn hàng . Mọi thứ xe đẩy đều luộc chín từ , khách đông cũng chẳng lo rối, ai gọi gì chỉ việc gắp là xong.
Cô nếm thử gân bò , mềm dẻo sần sật. Chỉ một miếng thôi là cô mê tít. Gân bò ngon, mấy món khác cũng chẳng kém cạnh, cô ăn một bữa no nê thỏa mãn.
Ăn xong, cô bộ về nhà chuyện điện thoại với Hàng Gia Bạch. Vừa về đến nhà thì nhận điện thoại của Hoàng Cường.
"A Nguyệt, bây giờ dư luận đang sục sôi vụ Ngụy Vũ thật là hung thủ g.i.ế.c . Em đến bệnh viện nơi cô việc phỏng vấn , nhất là phỏng vấn bạn học của cô ."
Cô ngủ vùi một ngày nên chẳng gì, nhưng sáng nay tất cả các mặt báo đều giật tít về sự kiện .
Có tờ báo khách quan, dùng từ ngữ thận trọng, tiêu đề thường là: [Bà cụ sáu mươi tuổi t.ử vong tại viện dưỡng lão, nghi phạm là con gái ruột!]
Lại những tờ câu view vô sỉ, giật tít giật gân: [Bà cụ sáu mươi tuổi t.ử vong, hung thủ chính là con gái ruột cấu kết với nữ hộ lý!]