Đứa Trẻ Lạc Mất Dưới Gốc Hoa Hòe - Chương 572

Cập nhật lúc: 2026-01-07 08:54:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AKUALKemA1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Hoa cũng thêm nữa.

Sáng hôm , cả nhóm Trung tâm thương mại Tây Môn, tiên cùng Ngải Nhạn Hoa mua hai bộ quần áo rộng rãi, lúc chuẩn thanh toán, Thẩm Phượng Nghi thấy một tấm vải xô màu vàng, sờ thử thấy khá mềm mại, bảo nhân viên cắt cho hai tấm, với họ: "Làm cho Tiểu Tinh Tinh một cái áo lót nhỏ, cho em bé trong bụng Nhạn Hoa hai cái yếm nhỏ."

Ngải Nhạn Hoa vội cảm ơn, : "Có sớm quá ạ?"

Thẩm Phượng Nghi lắc đầu: "Em bé sinh , đồ cần dùng nhiều lắm, chuẩn một ít." Nói , cắt một ít vải bông đỏ, bảo mũ đầu hổ, giày đầu hổ cho bé.

Mấy thanh toán, bàn bạc xem kiểu dáng gì cho . Bỗng thấy khu quần áo phía , hình như đang cãi , Tiểu Hoa một cái, bất ngờ phát hiện là quen.

Lãnh đạo cũ của Khánh Nguyên là Ôn Ngọc, tay đang dắt một đứa bé bốn tuổi.

Hình như con của đối phương chạy lung tung trong trung tâm thương mại, đ.â.m ngã con nhà Ôn Ngọc, đó con nhà cô bò dậy, đẩy đối phương một cái, đối phương đ.â.m kệ hàng, trán rách. Phụ hai bên lúc giao thiệp, thái độ đều , hai câu cãi .

Tiểu Hoa nắm rõ nguyên do, thì thấy một nữ đồng chí khác bỗng nhiên động thủ, đẩy Ôn Ngọc một cái, còn đợi rõ, đẩy Ôn Ngọc ngã xuống đất, đứa bé sợ hãi "oa oa", đứa bé ba bốn tuổi, tuy sợ hãi, vẫn lao lên bảo vệ .

Nhân viên bán hàng : "Ôi chao, chúng đều phản ứng kịp chuyện gì xảy ?" Rốt cuộc cũng tiến lên kéo cặp vợ chồng .

Tóc Ôn Ngọc giật rối tung, mặt cũng sưng đỏ, khoảnh khắc dậy, chẳng màng gì cả, chỉ ôm con trai lòng, từng tiếng an ủi: "Bảo bối sợ, , , chú công an sẽ chủ cho chúng ."

Đợi dỗ dành con xong, thấy nữ đồng chí định , Ôn Ngọc túm c.h.ặ.t lấy cô : "Cô đ.á.n.h xong chạy ?" Lại hỏi nhân viên bán hàng bên cạnh: "Trung tâm thương mại các cô bảo vệ ? Hay là thả cô , các cô đền tiền t.h.u.ố.c men và tiền mất sức lao động cho ?"

Một lát , quản lý trung tâm thương mại và bảo vệ đều đến, còn giúp báo công an, nhờ Hứa Tiểu Hoa giúp giải thích tình hình lúc đó.

Ôn Ngọc lúc vẫn nhận Hứa Tiểu Hoa, đợi đến khi công an hỏi tên Hứa Tiểu Hoa, Ôn Ngọc mới phản ứng , mặt cặp vợ chồng , Ôn Ngọc lên tiếng.

Sau khi công an hỏi han, Ôn Ngọc tỏ ý thương, cần bệnh viện kiểm tra.

Đối phương nhảy dựng lên, mắng nhiếc vài câu, Ôn Ngọc sầm mặt, thèm để ý. Cuối cùng cặp vợ chồng đền cho Ôn Ngọc hai trăm đồng, Ôn Ngọc đền cho đứa bé năm mươi đồng tiền t.h.u.ố.c men, chuyện mới coi như xong.

Đợi xử lý xong việc, từ phòng bảo vệ trung tâm thương mại , Ôn Ngọc mới nắm tay Hứa Tiểu Hoa : "Đồng chí Hứa, cảm ơn cô, thảo nào nãy cứ thấy cô quen quen."

Tiểu Hoa : "Không cần khách sáo, trẻ con dọa là ."

Ôn Ngọc xoa đầu con trai, thấy cảm xúc đứa bé định, hỏi Tiểu Hoa: "Đồng chí Hứa, cô chuyển về Kinh Thị ? Vậy Từ Khánh Nguyên cũng về ?"

Tiểu Hoa gật đầu: "Vâng, hiện đang việc ở Viện Nghiên cứu Khoa học."

Ôn Ngọc dường như ngạc nhiên lắm: "Đồng chí Từ quả thực tài năng, đến nhà máy chúng công nhân quả thực là dùng d.a.o mổ trâu g.i.ế.c gà." Ngừng một chút, : "Có một chuyện, vẫn luôn xin đồng chí Từ."

Tiểu Hoa ngớ : "Chuyện gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-tre-lac-mat-duoi-goc-hoa-hoe/chuong-572.html.]

Ôn Ngọc liền kể sơ qua chuyện năm xưa vì coi trọng , mà gây khó dễ cho , cuối cùng : "Lúc đó tư tưởng khá ấu trĩ, nghĩ là yêu cầu cao với đồng chí Từ một chút, thể nhận sự khác biệt của với những khác." Lời , bản Ôn Ngọc cũng thấy chút ngượng ngùng.

hồi trẻ, cô quả thực nghĩ như .

Ôn Ngọc đến đây, chút áy náy hỏi Tiểu Hoa: "Đồng chí Hứa, cô hiểu đang ?"

Tiểu Hoa gật đầu: " nghĩ đại khái hiểu ." Nữ đồng chí để ý Khánh Nguyên, vì thu hút sự chú ý của , mà gây khó dễ trong công việc.

Hiểu , càng thấy khó tin.

Chỉ Ôn Ngọc tiếp: "Sau Cách mạng Văn hóa đến, trong mười năm đó, cũng sống nơm nớp lo sợ, sợ bới lông tìm vết, mới bắt đầu hiểu tâm trạng của Từ Khánh Nguyên khi nhắm , trong lòng áy náy." Sau ngẫm nghĩ kỹ , Từ Khánh Nguyên lúc đó đúng là "hổ xuống đồng bằng ch.ó khinh", thích cô , thế mới là lạ.

Tiểu Hoa lắc đầu : "Chuyện qua lâu như , nghĩ Khánh Nguyên chắc cũng nhớ nữa."

Môi Ôn Ngọc khẽ động, chợt nhận , chuyện gì cũng cơ hội xin .

Đối với một nhớ chuyện , lời xin của cô thậm chí còn kỳ quặc, nực .

Tiểu Hoa : "Đồng chí Ôn, nhà còn đang đợi, qua đó đây."

Ôn Ngọc gật đầu, Hứa Tiểu Hoa xa, mới dắt con trai rời khỏi trung tâm thương mại.

Buổi tối, Tiểu Hoa về nhà, hỏi Từ Khánh Nguyên, còn quen Ôn Ngọc ?

Từ Khánh Nguyên nghĩ một chút, hỏi: "Ôn Ngọc nhà máy dầu? Em còn quen ? Anh nhớ cô trông thế nào nữa ?"

Tiểu Hoa : "Còn quen, hôm nay em cũng trả lời thế, bảo nhớ nữa." Lại hỏi: "Anh Khánh Nguyên, lúc đó tại Ôn Ngọc nhắm ?"

Khánh Nguyên gật đầu: "Loáng thoáng bạn cùng phòng lúc đó một chút, nhưng hứng thú lắm, bình thường cố gắng tránh chạm mặt."

Tiểu Hoa chút ngạc nhiên : "Sao chẳng gì với em?"

Khánh Nguyên đáp: "Không chuyện gì to tát, cái gọi là nhắm của cô , cũng chỉ là phân cho nhiều việc hơn chút, yêu cầu công việc khắt khe, chi tiết hơn chút, đại khái thể ứng phó ."

Tiểu Hoa khẽ : "Anh Khánh Nguyên, mấy năm đó thật dễ dàng." Trước khi nghiệp, gia đình xảy chuyện, vốn là giữ trường hoặc nghiên cứu, thành công nhân hóa nghiệm dầu thô ở nhà máy dầu ngoại ô Kinh Thị. Làm công nhân, còn lãnh đạo nhắm mục đích.

Tiểu Hoa : "Biết sớm thì hôm nay em giúp cô ."

 

 

Loading...