Đứa Trẻ Lạc Mất Dưới Gốc Hoa Hòe - Chương 448

Cập nhật lúc: 2026-01-07 08:51:39
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3qGgbVSGBk

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mẹ Đổng hít sâu một : " , lúc nào tai họa ập xuống đầu," hỏi thăm sức khỏe con gái vài câu, cuối cùng mới cân nhắc : "Tiểu Ninh, đời ngắn ngủi, ngày mai sẽ xảy chuyện gì, một việc con tính toán sớm , đừng để nghĩ hối hận."

Đổng Thu Ninh gật đầu: "Vâng ạ, ."

Sáng ngày Quốc khánh, Tiểu Hoa ở trong phòng sắp xếp ghi chép về công nghệ nước ép hồi học, bỗng bà nội gọi: "Tiểu Hoa, cháu đầu ngõ xem xem, Khánh Nguyên giờ vẫn đến nhỉ?"

Hứa Tiểu Hoa giơ tay xem giờ, mười một giờ , đây Khánh Nguyên mười giờ là đến.

Xe của đơn vị xưa nay đúng giờ.

với bà nội: "Bà nội, thể hôm nay xe gặp chút trục trặc, cháu đầu đường xem ."

Mãi đến mười hai rưỡi, Tiểu Hoa vẫn thấy xe đến, bèn chạy gọi điện thoại, bên Từ Khánh Nguyên hôm nay mặt.

Hứa Tiểu Hoa nghĩ ngợi, gọi một cuộc nữa, tìm bạn cùng phòng của Từ Khánh Nguyên là Đào Hoành Kiến. Đào Hoành Kiến bắt máy nhanh, lập tức xin Tiểu Hoa: "Đồng chí Hứa, quên gọi điện cho cô, Từ hình như nhà chút việc, chiều qua xin nghỉ , bảo gọi điện với cô một tiếng, quên béng mất chuyện ..."

Hứa Tiểu Hoa nhíu mày : "Có là việc gì ? Anh về An thành ?"

"Vâng, hôm qua nhận điện báo, ngay lập tức, hành lý còn kịp thu dọn mấy món, hình như là cô đ.á.n.h điện đến, cụ thể thì rõ."

"Vâng, cảm ơn ."

Cúp điện thoại, Hứa Tiểu Hoa thẳng về nhà, chuyện với bà nội và , Thẩm Phụng Nghi nhíu mày : "Đừng bảo là cô của Khánh Nguyên xảy chuyện gì nhé?"

Tần Vũ : "Cũng thể là thằng bé chăng?"

Tiểu Hoa khẽ : "Bây giờ đoán cũng vô dụng, đợi Khánh Nguyên về là ." Trong lòng cũng lo lắng thôi, việc xưa nay chín chắn, đến đúng hẹn cũng tự với họ một tiếng, chuyện bên An thành chắc là gấp.

Hứa Tiểu Hoa dám nghĩ sâu.

Thẩm Phụng Nghi lo lắng : "Đừng xảy chuyện gì mới , haizz, thằng bé , khi cũng một tiếng, nếu chúng gom góp ít tiền cho nó cũng mà."

Tiểu Hoa tính thời gian, bây giờ là tháng Mười, Hứa U U chắc bài báo mới gây chấn động. Lúc mới nhớ , một thời gian nhận thư của bác cả, hỏi bà nội: "Bác cả vẫn chứ ạ?"

Thẩm Phụng Nghi gật đầu: "Cũng thấy tin tức gì , lát nữa bà đ.á.n.h cái điện báo hỏi xem."

Tiểu Hoa : "Bà nội, cháu cùng bà."

Đến bưu điện, Thẩm Phụng Nghi vẫn yên tâm, gọi một cuộc điện thoại về nhà, là Kiều Kiều máy, Thẩm Phụng Nghi hỏi thăm con trai, Kiều Kiều : "Bà nội, bác hôm nay nhà, sang nhà họ dì Đồng ăn cơm ."

Thẩm Phụng Nghi hỏi thăm hàng xóm trong ngõ Bạch Vân, bất ngờ mấy nhà đập phá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-tre-lac-mat-duoi-goc-hoa-hoe/chuong-448.html.]

"Bà nội, nhà bà Diệp bây giờ chia một nửa ngoài, những đó trực tiếp ép dọn sạch một nửa nhà, đập nát hết hoa bà Diệp trồng trong sân."

Thẩm Phụng Nghi mà tim đập chân run: "Kiều Kiều, thế các cháu cẩn thận đấy nhé!"

Kiều Kiều ở đầu dây bên : "Bà nội, cháu là bần nông, họ lôi thôi đến cháu ."

Tiểu Hoa nhận lấy điện thoại : "Kiều Kiều, nếu thực sự chuyện gì, bản là quan trọng nhất, những cái khác đều quan trọng, đồ đạc trong nhà nhiều một món ít một món, một chút cũng , cho dù mất hết cũng , xảy chuyện." Căn nhà đó của cô, nếu nhòm ngó, e là cũng sẽ loạn lên, chỉ sợ Kiều Kiều c.h.ế.t tâm nhãn, một lòng giữ nhà cho họ.

Kiều Kiều : "Được, Tiểu Hoa, yên tâm, tớ hiểu rõ mà!"

Hứa Tiểu Hoa yên tâm, dặn dò thêm vài câu.

Cúp điện thoại, Thẩm Phụng Nghi với cháu gái: "Cứ như , xảy chuyện chứ? Bà Diệp và Hữu Khiêm nhà cháu là bao! Sao những còn cưỡng chiếm nhà chứ?"

Trong miệng Tiểu Hoa cũng thấy đắng ngắt, với bà nội thế nào, tình trạng còn kéo dài mấy năm nữa. Cô chỉ nghĩ thôi cũng thấy ngạt thở, nhưng trong dòng sông dài của lịch sử, thực sự nhiều cứ thế sống nay mai mà vượt qua.

Từ Hiểu Lam thấy cháu trai thì rõ ràng sững sờ: "Khánh Nguyên, cháu về đây?"

Từ Khánh Nguyên gọi một tiếng: "Cô," tiếp: "Cháu nhận điện báo của , về xem ."

Từ Hiểu Lam khẽ mím môi, : "Chuyện , thật khiến khó , Kim Nhược Kỳ dẫn đến lục soát chính nhà , cháu đồng cảm với phái Hữu, bố con bé cháu mê hoặc và che mắt, con bé đoạn tuyệt quan hệ với gia đình."

Từ Hiểu Lam nhắc đến chuyện cũng thở dài: "Mẹ cháu hai hôm cũng dám về nhà, con bé dọa sẽ cạo đầu cháu, cháu trốn sang đây ở hai hôm, hôm qua Kim Nham Sơn đến đón về , bảo con gái ông xâu chuỗi ."

Rồi cháu trai : "Cháu về cũng vô dụng, trừ khi cháu ly hôn, theo cháu, nếu cháu thể ở đây mãi để bảo vệ bà ? Khánh Nguyên, cháu là trưởng thành, trẻ con, đây là con đường bà tự chọn."

Từ Hiểu Lam xong, dậy: "Cô chút gì cho cháu ăn, ăn no hẵng hỏi chuyện ."

Biết tạm thời , trong lòng Từ Khánh Nguyên nhẹ nhõm hơn một chút, hỏi thăm tình hình của em họ.

Từ Hiểu Lam nhào bột : "Kỳ Dung , ở cửa hàng thực phẩm phụ, Tiểu Khải đến trường vẫn về! Bây giờ học sinh điên cuồng lắm, học cũng chẳng học, suốt ngày chạy xâu chuỗi khắp nơi, cô bảo nó đừng bậy ở bên ngoài, chạy theo xem thì . Cháu và Tiểu Hoa vẫn chứ? Công việc của Tiểu Hoa chốt ?"

"Đến xưởng thực phẩm Xuân thị ạ, đều cả."

Từ Hiểu Lam tay việc khựng một chút, cháu trai hỏi: "Vậy chuyện hôn sự của cháu và Tiểu Hoa, nên tính đến ?"

Từ Khánh Nguyên thành thật : "Vẫn ạ. Cô , tình hình hiện tại, cháu sợ kết hôn sẽ liên lụy đến Tiểu Hoa."

Từ Hiểu Lam : "Cô đoán cháu cũng nghĩ như , nhưng Khánh Nguyên , một tấc thời gian một tấc vàng, giống như chúng hồi trẻ, khắp nơi đều là khói lửa, khắp nơi đều đ.á.n.h trận, đó mới thực sự là sớm tối thế nào, cháu xem chúng chẳng đều lập gia đình ."

 

 

Loading...