Đứa Trẻ Lạc Mất Dưới Gốc Hoa Hòe - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-01-07 08:42:13
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có những tổn thương thể lãng quên và tha thứ, nhưng những tổn thương, là thể quên .

Có những , cũng đáng tha thứ.

Hứa Tiểu Hoa trong lòng chút bất đắc dĩ, bác cả nghĩ rằng ông ly hôn , những chuyện quá khứ thể cho qua ? Đối với cô, ngay từ khoảnh khắc bác cả đưa quyết định, định sẵn hai bác cháu họ, thể nào trạng thái như hồi cô còn nhỏ nữa.

Ở cổng sân, Hứa Hoài An thấy bà cụ, liền gọi một tiếng: “Mẹ!”

Thẩm Phụng Nghi thấy mới nửa tháng, con trai gầy một vòng, cuối cùng nhẫn tâm , nhíu mày : “Vào trong chuyện !”

“Vâng, ạ!”

Vào đến phòng khách, bà cụ liếc con trai cả, nhàn nhạt hỏi: “Ly hôn ?”

Hứa Hoài An gật đầu, “Ly hôn , sáng nay thủ tục ly hôn.” Nói , từ trong cặp tài liệu mang theo bên , đưa giấy chứng nhận ly hôn cho .

Thẩm Phụng Nghi nhận lấy xem một lượt, hỏi: “Phải trả phí cấp dưỡng cho bà chứ? Một tháng bao nhiêu tiền?”

Hứa Hoài An lắc đầu, “Không , cần trả phí cấp dưỡng.”

Thẩm Phụng Nghi ngạc nhiên một chút, giọng điệu chút mỉa mai: “Đây giống tính cách của Tào Vân Hà, đây ông mua cho Tiểu Hoa Hoa một cái bánh ngọt, bà còn soi mói đủ điều.” Trước đây trong nhà chỉ một U U, bà phát hiện , Tào Vân Hà nhỏ mọn như .

Hứa Hoài An thành thật : “Tiền trong nhà, đều cho bà hết , con lấy.”

Thẩm Phụng Nghi tính toán một chút, tiền hề nhỏ, ít nhất cũng tám trăm một nghìn, nếu Tào Vân Hà tiết kiệm một chút, hai ba nghìn cũng .

Thẩm Phụng Nghi im lặng một lúc, thở dài: “Trả một ít tiền cũng , dù ly hôn với phụ nữ , con cần lo lắng, lúc nào ông mất mạng, ông , cứ coi như là bỏ tiền tiêu tai .” Bà cụ , vành mắt đỏ lên.

Từ khi con trai cả chuyển , miệng bà cứng rắn, nhưng trong lòng vô cùng lo lắng.

Hứa Hoài An nhịn , quỳ xuống mặt , “Mẹ, con xin .”

Thẩm Phụng Nghi kéo ông dậy, “Đứng lên , ông cũng còn trẻ nữa, việc, nghĩ cho , cũng nghĩ cho , bà Tào Vân Hà cần chồng, Hứa U U cần bố, bà già , cần con trai ?”

Nói đến câu cuối cùng, giọng của Thẩm Phụng Nghi đều run rẩy.

Hứa Hoài An trong lòng càng thêm áy náy, “Mẹ, con xin !”

Thẩm Phụng Nghi lắc đầu, lau nước mắt, hỏi con trai: “Sau ông dự định gì?”

“Mẹ, con định thuê một căn nhà gần nhà , như cũng tiện cho , nhà chuyện gì, con cũng tiện qua.”

Thẩm Phụng Nghi đột nhiên nhớ : “Ông và Tào Vân Hà ly hôn , U U thì ?”

“U U chắc sẽ ở với nó.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-tre-lac-mat-duoi-goc-hoa-hoe/chuong-138.html.]

Thẩm Phụng Nghi gật đầu: “Chuyện khác quan tâm, đây là nhà của Tiểu Hoa Hoa nhà , nhà của con gái Tào Vân Hà, ông phép đưa đến đây, nếu , đừng trách bà già nể mặt.” Hứa U U dù cũng là con gái của Tào Vân Hà, bà cụ cảm thấy nên đề phòng vẫn đề phòng, nếu chịu thiệt chắc chắn là Tiểu Hoa Hoa nhà bà.

Hứa Hoài An cứng rắn, nhận lời, “Vâng, , con .” Lại đưa con vịt mang đến, “Mẹ, và Tiểu Hoa Hoa ăn cơm , con hôm khác đến.”

Thẩm Phụng Nghi mấp máy môi, cuối cùng mở miệng giữ con trai ở ăn cơm, chỉ dặn dò ông: “Ông lớn từng , lòng đừng quá mềm yếu. Bản ông sợ liên lụy, cũng nghĩ cho .”

“Vâng, , con trai ghi nhớ .”

Thẩm Phụng Nghi cũng tiễn ông, đợi con trai cả khỏi cửa, bà bình tĩnh một chút, về tiếp tục nấu sườn cho cháu gái.

Lúc ăn cơm tối, Hứa Tiểu Hoa suy nghĩ một chút, lên tiếng hỏi: “Bà nội, bác cả bây giờ chỗ ở ạ? Có sẽ dọn về đây ?” Giọng cô nhẹ, lúc câu , lông mi khẽ run.

Thẩm Phụng Nghi trong lòng hiểu rõ, dù Hoài An và Tào Vân Hà ly hôn, nhưng tình cảm bao nhiêu năm nay đối với con gái nuôi là giả, Hứa U U thông minh, thể nào cần một bố như .

Hứa Tiểu Hoa “ồ” một tiếng.

Thẩm Phụng Nghi gắp một miếng sườn cho cháu gái, với cô: “Tiểu Hoa Hoa, đây là nhà của con, là nhà của con, bà cho con, chính là cho con, ai đến ở, bà đều sẽ hỏi ý kiến của con.”

Hứa Tiểu Hoa ngờ bà nội thẳng thắn như , mím môi, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Bà nội, cháu đồng ý, cháu thể chấp nhận , cháu cũng thể chấp nhận , ông là bố của Hứa U U!”

Đây là đầu tiên, Hứa Tiểu Hoa thẳng thắn bày tỏ quan điểm của về bác cả với bà nội như .

Thẩm Phụng Nghi cháu gái, trong lòng khẽ run lên, bà thể tự lừa dối nữa, Hoài An và Cửu Tư bất hòa, là cục diện thể xoay chuyển.

Bà nhẹ nhàng gật đầu: “Bà nội hiểu.”

Hứa Tiểu Hoa thấy vẻ mặt bà nội thất vọng, nắm lấy tay bà, một tiếng: “Bà nội, cháu xin .”

Thẩm Phụng Nghi vỗ vỗ mu bàn tay cô, “Không vấn đề của con, thái độ của con sai. Làm vốn dĩ thể tính cách quá mềm yếu, đó là lựa chọn của bác cả con.”

Chị Lâm bên cạnh, thấy khí chút trầm lắng, vội chuyển chủ đề: “Dì Thẩm, Cửu Tư cũng sắp về ạ? Trước đây là tháng Giêng ?”

Thẩm Phụng Nghi đáp: “ , đến lúc đó để Hoài An tự giải thích với Cửu Tư !” Nói , khuyên cháu gái ăn sườn, “Không , Tiểu Hoa Hoa, con đừng gánh nặng tâm lý, con là cháu gái ruột của bà, nên những lời trong lòng cho bà .”

“Cảm ơn bà nội!” Cô nghĩ, cô thật sự một yêu thương , mỗi đều kiên định về phía cô, cho cô, một cháu gái về nhà, đầy đủ cảm giác an .

Mình càng nỗ lực hơn nữa, tương lai mới thể che mưa chắn gió cho bố và bà nội.

Có lẽ lời của bà nội cho Tiểu Hoa một viên t.h.u.ố.c an thần, đêm đó, cô ngủ say.

Gần sáng, cô mơ thấy một chú gầy gò, cao ráo, đeo kính, đang dạy cô bé năm tuổi chữ, dịu dàng hỏi: "Tiểu Hoa Hoa, lớn lên, con gì?"

Cô bé ngẩng mặt lên : "Con giống như bố, một nhà nghiên cứu."

 

 

Loading...