Tiểu Hoa lập tức nhận thần sắc bà nội đúng, cô chậm hiểu nhớ , bác cả xuất viện nhưng về nhà một chuyến, chứng tỏ cuối cùng ông vẫn chọn ly hôn với Cao Vân Hà.
Cô thì chẳng thấy cả, dù gì mười mấy năm chung sống với bác cả, cô kỳ vọng tình cảm gì ở .
bà nội thì khác. Bố cô quanh năm ở Tây Bắc, chuyện trong nhà trông cậy ông. Bác cả ở ngay bên cạnh bà, là con trưởng, trong tiềm thức bà nội chắc chắn ỷ con trai , thậm chí còn trông cậy con trai dưỡng già tống lão.
Tình cảm dành cho bác cả tuyệt đối đơn giản chỉ là một đứa con cũng mà cũng chẳng .
Thẩm Phụng Nghi thấy cháu gái đang , vội gắp một miếng sườn xào chua ngọt cho cháu: "Tiểu Hoa Hoa, cháu ăn nhiều một chút, bà già thích ăn mấy món ."
"Vâng ạ, cảm ơn bà nội, bà ngon lắm ạ." Hứa Tiểu Hoa dối, vị chua chua ngọt ngọt, thịt mềm, đúng là ngon.
Thẩm Phụng Nghi , khuôn mặt cháu gái dạo rõ ràng da thịt hơn một chút, trong lòng cũng thấy khuây khỏa phần nào, ôn tồn : "Bố cháu cũng thích món , đợi Tết bố về, bà nội cũng cho bố cháu vài bữa."
Hứa Tiểu Hoa nhắc đến chuyện công việc: "Bà nội, thứ Hai cháu chuyển bộ phận , là phân xưởng đóng gói, việc chắc cũng nặng, hai tháng chắc là để cháu quen quy trình công việc của các phân xưởng thôi."
Thẩm Phụng Nghi : "Cháu còn nhỏ, đừng vội, cứ từ từ mà ." Bà : "Tiểu Hoa, cháu về mà bà nội vẫn tặng cháu món quà nào hồn cả! Cuối tuần bà nội đưa cháu mua xe đạp nhé, ?"
Những xấp vải , bất kỳ xấp nào cũng là thứ cô dám mơ tới khi còn ở Hứa gia thôn, cô thấy đủ lắm .
Thẩm Phụng Nghi thấy cô từ chối chút do dự, bèn nắm tay cháu gái: "Nghe lời bà, đây là chút tấm lòng của bà." Bà kìm thở dài: "Mấy xấp vải thì đáng là gì, còn bằng tiền quần áo Y Y tiêu tốn trong một năm chứ!" Bà là chứng kiến Hứa Y Y sống ở nhà họ Hứa những năm qua.
Trong nhà chỉ một đứa trẻ, ai mà cưng chiều? Ai mà dành những thứ nhất cho nó dùng, cho nó ăn?
Quần áo là cái nào cũng mới, nhưng bốn mùa quanh năm đều quần áo mới, càng bao giờ để con bé chịu đói chịu rét. Thành tích học tập , nhà những đốc thúc mà còn bỏ tiền cho học thêm.
Hai chữ "tiết kiệm", đối với con Cao Vân Hà mà , lẽ thực sự chỉ là hai chữ mặt giấy.
đối với Tiểu Hoa Hoa, cho dù bây giờ về nhà, "tiết kiệm" vẫn là quan niệm khắc sâu trong m.á.u. Bà từng thấy con bé cửa hàng thực phẩm mua một miếng bánh ngọt, một chai nước ngọt nào, càng đừng đến chuyện tiệm cơm quốc doanh ăn thịt kho tàu, chân giò hầm tương vịt .
Làm công nhân học việc lương 18 đồng một tháng, con bé cũng vui vẻ.
Thẩm Phụng Nghi đôi khi nên vui nên buồn?
Vui là vì bố nuôi của Tiểu Hoa Hoa thực sự dạy dỗ con bé . Buồn là vì những thói quen sinh hoạt đều hình thành trong những ngày tháng nghèo khó cùng cực của con bé.
Ai cũng cái miệng, chẳng ai là thích ăn ngon. Đặc biệt là Tiểu Hoa Hoa, hồi nhỏ ham ăn như thế, lớn lên dường như dửng dưng với bánh kẹo, đồ ngọt.
Nghĩ đến đây, Thẩm Phụng Nghi vỗ vỗ tay cháu gái, chốt hạ: "Nghe lời bà, cuối tuần mua xe đạp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-tre-lac-mat-duoi-goc-hoa-hoe/chuong-118.html.]
*
Ăn cơm xong, Hứa Tiểu Hoa đến đơn vị. Cô đến khá sớm, vẫn còn trong giờ nghỉ, các đồng nghiệp trong phân xưởng đang tụ tập tốp năm tốp ba bàn tán gì đó, thấy cô bước thì đều im bặt.
Hứa Tiểu Hoa đang thấy lạ thì Thư Văn Văn tới, đ.á.n.h giá cô từ đầu đến chân một lượt: "Hứa Tiểu Hoa, hôm nay cô cái gì thế? Cán bộ Lương bảo cô qua đó một chuyến!"
Lúc ăn trưa, Thư Văn Văn tin Lưu Đại Quân của đồn công an đưa thì trong lòng hoảng hốt. Đến khi phân xưởng, Diệp Hòa Miêu hình như sáng nay Hứa Tiểu Hoa cãi với Lưu Đại Quân ở phòng Nhân sự, ầm ĩ cả lên, bây giờ chuyện nhà họ Lưu kinh động đến Xưởng trưởng Khúc và Bí thư Đường .
Cô chuyện náo lớn như , mí mắt cứ giật liên hồi, cứ cảm thấy sắp chuyện gì xảy . Cô rõ nguồn cơn chuyện nhà họ Lưu là từ mà .
Cũng những lời sáng nay với Diệp Hòa Miêu, Hứa Tiểu Hoa bao nhiêu. Nghĩ ngợi một chút, cô nhắc nhở Hứa Tiểu Hoa đầy ẩn ý: "Tiểu Hoa, lòng nhắc nhở cô một câu, lời nên thì đừng , cô còn việc ở nhà máy đấy, đừng rước phiền phức đáng . Cô thông minh như chắc hiểu ý ."
Hứa Tiểu Hoa lập tức hiểu lời hết của cô : "Cảm ơn tổ trưởng nhắc nhở, nhưng cảm thấy chẳng gì là thể với khác cả."
Thư Văn Văn cô cho nghẹn họng, rốt cuộc nhịn hừ lạnh một tiếng: "Vậy cô tự cầu phúc !"
Hứa Tiểu Hoa thầm nghĩ: Chúng đúng là kẻ tám lạng nửa cân.
Cô đến phòng Nhân sự, Triệu Tư Đường thấy, vội gọi: "An Văn!"
Lương An Văn vội dậy: "Tiểu Hoa, Xưởng trưởng Khúc và Bí thư Đường đang đợi em ở phòng họp đấy, mau theo chị."
Ra khỏi phòng Nhân sự, Lương An Văn mới thì thầm với cô: "Em đừng sợ, các lãnh đạo chỉ tìm hiểu tình hình thôi, em cứ đúng sự thật là ." Cô bổ sung thêm: "Nhà máy chắc chắn sẽ về phía hại."
Hứa Tiểu Hoa tỏ thái độ dè dặt với điều . Nếu nhà máy sớm giúp đỡ chị Dương thì bây giờ chẳng xảy chuyện tày đình thế .
Đến cửa phòng họp, Lương An Văn gõ cửa .
"Mời !"
Hứa Tiểu Hoa bước liền chào: "Cháu chào Xưởng trưởng Khúc, chào Bí thư Đường ạ!"
Nhìn thấy Hứa Tiểu Hoa, Khúc Chương Thư còn ngẩn : "Sao là cô?" Rõ ràng hơn một tháng trôi qua, ông quên mất đứa trẻ Cao Vân Hà giới thiệu tên là Hứa Tiểu Hoa.
Bí thư Đường bên cạnh hỏi: "Sao thế, Xưởng trưởng Khúc, quen đồng chí nhỏ ?"
Khúc Chương Thư cũng giấu giếm: "Là do tuyển ."