Hôm , Hứa Tiểu Hoa dậy sớm , thấy Hứa U U bước xuống từ xe buýt, trong tay còn xách phích nước nóng và hộp cơm, cô nghĩ, bên bác cả xem cần bà nội lo lắng .
Hứa U U cũng thấy cô, nhanh dời mắt , coi như thấy.
Hứa Tiểu Hoa liền nhớ lời cô hôm qua " ai nợ ai", cũng để trong lòng, tiếp tục về hướng đơn vị.
Ở cổng đơn vị thì gặp Thư Văn Văn, đối phương khách sáo chào hỏi cô: "Tiểu Hoa, hôm nay cô đến sớm thật đấy."
"Nghĩ đến sớm chút công tác chuẩn , trưởng ca, chị cũng đến sớm thế?" Đối phương khách sáo, Hứa Tiểu Hoa cũng điều mà mặt lạnh.
Thư Văn Văn : "Chúng đến sớm quen , chỉ sợ ca đêm hôm qua xảy chuyện gì, đến sớm cũng dễ ứng phó."
Hứa Tiểu Hoa gật đầu: "Chị thật trách nhiệm."
Đợi đến phòng đồ, hai tách , Diệp Hòa Miêu thấy hai , hạ giọng hỏi Thư Văn Văn: "Văn Văn, bây giờ khách sáo với nó thế?" Vừa hất hàm về phía Hứa Tiểu Hoa.
Thư Văn Văn ghé tai cô : "Cậu đừng coi thường nó, nó nó nhờ quan hệ của xưởng trưởng Khúc đấy, tớ nghĩ bình thường cứ khách sáo chút, đừng chọc cuống lên kiện tớ một cái, thế cũng đủ tớ chịu ." Vốn cô cảm thấy Hứa Tiểu Hoa dọa cô , nhưng đồng nghiệp khác trong phân xưởng Lương An Văn phòng nhân sự còn khá khách sáo với Hứa Tiểu Hoa, cô cũng chút tin lời Hứa Tiểu Hoa .
Diệp Hòa Miêu thấy ba chữ "xưởng trưởng Khúc", thần sắc chút tự nhiên, thôi Thư Văn Văn, bộ dạng , do dự một chút vẫn hạ giọng : "Cậu nó là do xưởng trưởng Khúc giới thiệu ? Tớ chút chuyện của xưởng trưởng Khúc."
Thư Văn Văn thấy cô ấp úng thì trong chuyện, vội cam đoan: "Cậu yên tâm, chuyện lọt tai tớ, tuyệt đối lọt khỏi miệng tớ." Cô tưởng là xưởng trưởng Khúc và nhà Hứa Tiểu Hoa quan hệ gì.
Không ngờ, Diệp Hòa Miêu một tin tức còn chấn động hơn: "Xưởng trưởng Khúc thể sẽ xảy chuyện, thấy ông hôm trong kho phía , hơn nửa tiếng mới ."
Thư Văn Văn giật , vội hỏi: "Thật giả?" Kho phía bình thường chỉ một thủ kho là Dương Tư Tranh, là một phụ nữ xinh . Chồng là Lưu Đại Quân vốn là kỹ thuật viên trong nhà máy, đó máy móc gặp sự cố, nghiền nát một cánh tay , nhà máy chiếu cố cho xuống nhà ăn giúp múc cơm, còn sắp xếp Dương Tư Tranh thủ kho.
Đây là một công việc béo bở, bình thường chỉ là nhận phát hàng, chủ yếu là những thứ trong kho, Dương Tư Tranh ít nhiều thể chút động tác nhỏ, ví dụ như đồ hộp sắp hết hạn chẳng hạn. Cho nên những như các cô, dù cảm thấy Dương Tư Tranh bình thường vài phần kiêu ngạo, ngoài mặt vẫn khách sáo với cô .
Lúc mùa cao điểm, nhà máy sẽ điều cho cô hai công nhân tạm thời qua giúp. Bây giờ là mùa thấp điểm, chỉ một cô .
Diệp Hòa Miêu gật đầu : "Chuyện chắc giả , thực hôm , tớ khi tan phát hiện mấy cái lọ thủy tinh , định mang kho, cửa kho đóng, nhưng thể lờ mờ thấy bên trong tiếng , tớ gõ cửa một lúc lâu Dương Tư Tranh cũng mở cửa cho tớ, trong lòng tớ thấy lạ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-tre-lac-mat-duoi-goc-hoa-hoe/chuong-106.html.]
Thư Văn Văn ôm n.g.ự.c : "Bây giờ vấn đề tác phong bắt nghiêm như , còn dám đội gió gây án, chuyện bậy bạ trong nhà máy?"
Diệp Hòa Miêu vội bịt miệng cô : "Cậu nhỏ chút."
Thư Văn Văn vội gật đầu, hạ thấp giọng : "Chuyện bây giờ thể truyền đến tai , chắc chắn còn khác ."
Diệp Hòa Miêu chút chột : "Sáng nay tớ cũng bàn tán mới ."
Trên mặt Thư Văn Văn lập tức treo nụ lạnh: "Thiên hạ bức tường nào lọt gió, đặc biệt là loại chuyện nam trộm nữ điếm , một sẽ hai, đợi vị ốc còn mang nổi ốc, khó bảo , tớ xem Hứa Tiểu Hoa còn dám già mồm với tớ ?"
Diệp Hòa Miêu nhịn đỡ cho Hứa Tiểu Hoa hai câu: "Cô bé chăm chỉ, mới mười sáu mười bảy tuổi, đôi khi hiểu chuyện cũng thể thông cảm, bình thường nghiêm khắc chút là , đừng lúc nào cũng nhắm nó."
Thư Văn Văn vui : "Nếu nó chiếm một suất, bây giờ cháu gái tớ cũng , tớ còn già tớ thở ngắn than dài với tớ: 'Con là cô ruột của Thanh Mai'!"
Diệp Hòa Miêu thấy cô lọt tai cũng tiện thêm, chỉ bảo: "Cậu tự chừng mực, đừng quá đáng. Lại nhắc nhở cô : "Bây giờ xưởng trưởng Khúc vẫn còn tại vị, nếu chúng bậy, chúng e là sẽ gặp họa."
Thư Văn Văn hờ hững gật đầu, trong lòng bỗng nảy một ý .
Buổi chiều, Hứa Tiểu Hoa đang tính toán chuyện chuyển vị trí của , thứ bảy khi tan một chuyến đến phòng nhân sự, hỏi cán bộ Lương xem tuần chuyển sang phân xưởng nào luân chuyển, cô cũng tiện chuẩn .
Thì thấy Thư Văn Văn tới, : "Tiểu Hoa, việc bên của cô giúp cô, cô bãi đất trống kho, ít đồ hộp phế thải cần thu dọn, cái là mỗi tháng một , cô qua đó sẽ thấy hai cái thùng sắt ở đó, phân loại để gọn là ." Ngừng một chút : "Nếu gì hiểu thì cô kho bên đó, hỏi thủ kho bên trong, cô sẽ cho cô."
Kho bên trong, chị gái thấy cô, vội vẫy tay bảo cô : "Đồng chí nhỏ, mau đây, bên ngoài lạnh lắm, trong ."
Hứa Tiểu Hoa cảm ơn, đợi trong mới phát hiện chị gái hơn ba mươi tuổi, xinh , mặt trái xoan, mắt hoa đào, miệng đào, da trắng, mập nhưng càng thêm phong vận.
Chị gái đó hỏi: "Em là mới ? Trước đây chị gặp bao giờ, ở bộ phận nào thế?" Ngừng một chút : "Chị họ Dương, tên là Dương Tư Tranh."
Hứa Tiểu Hoa : "Chào chị Dương, em tên là Hứa Tiểu Hoa, hiện tại việc ở phân xưởng vỏ lon." Đợi xuống, Hứa Tiểu Hoa phát hiện chị Dương còn kê một cái lò nhỏ ở chỗ cửa sổ kho, bên đang hầm thứ gì đó, thỉnh thoảng bay một mùi thơm, bụng Hứa Tiểu Hoa thế mà cố gắng kêu "ọc ọc" hai tiếng.