Đứa Trẻ Lạc Mất Dưới Gốc Hoa Hòe - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-01-07 08:41:19
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5UOIUGZN

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Từ Khánh Nguyên mỉm : "Vâng!"

Trương Kiến Anh thấy đến cái tên "Tiểu Hoa", vẻ mặt rõ ràng chút khác biệt, lòng hỏi hai câu, cảm thấy với tính cách của Khánh Nguyên, chắc sẽ với bà, rốt cuộc hỏi miệng.

"Cảm ơn dì Trương!"

Bên , Ngô Khánh Quân vội vội vàng vàng chạy về đơn vị, "cộp cộp cộp" chạy lên tầng hai, phát hiện trong nhà ai, hỏi nhà Doanh trưởng Lưu bên cạnh: "Chị dâu, thấy em đến ?"

Chị dâu Lưu đang ở nhà gói sủi cảo, thấy động tĩnh, : "Không thấy, chị ở nhà cán vỏ sủi cảo cả buổi chiều, thấy ai gõ cửa."

Ngô Khánh Quân gật đầu, chạy sang nhà Cố Hướng Tuệ, Cố Hướng Tuệ đang cùng giúp việc chuẩn bữa tối ở nhà, thấy Ngô Khánh Quân đến, hỏi: "Khánh Quân, cùng ?"

Ngô Khánh Quân lời liền cuống lên: "Chị Cố, em đến ?"

"Chưa, bảo tìm ? Sao thế, hai gặp ?" Cố Hướng Tuệ sắc mặt Ngô Khánh Quân, sáng nay lúc Kiến Anh , sắc mặt lắm, bà lo hai con đừng ầm ĩ ở nhà họ Hứa chứ?

Chỉ Ngô Khánh Quân : "Gặp , bà về , chẳng lẽ là về Hán Thành ?"

Cố Hướng Tuệ thăm dò hỏi: "Khánh Quân, cãi với chứ? Mẹ cũng là quan tâm mới từ xa xôi chạy từ Hán Thành tới."

Ngô Khánh Quân nghẹn lời, thở dài : "Không , chỉ là U U thôi."

Mắt Cố Hướng Tuệ lóe lên, bà ngay chuyện hôm nay dễ dàng kết thúc như , "Mẹ chắc về Hán Thành , sáng nay bà còn nhờ mua vé sáng mai cho bà , chắc chắn sẽ chào hỏi . Có đường về nhầm đường ? Đi đường vòng ?"

Ngô Khánh Quân cũng cảm thấy khả năng : "Vậy bây giờ em ngoài tìm bà !"

Vừa dứt lời liền thấy tiếng gõ cửa, Cố Hướng Tuệ vội mở cửa, phát hiện đúng là Trương Kiến Anh, : "Cậu về , Khánh Quân cuống hết cả lên, sợ nhầm đường đấy!"

Trương Kiến Anh liếc con trai, ý vị sâu xa : " là lão cách mạng , còn thể nhầm đường? Ngược là bọn trẻ bây giờ, thấy chỗ nào phong cảnh là rẽ ngang, quên béng định ."

Ngô Khánh Quân nhíu mày : "Mẹ, những lời ?"

Trương Kiến Anh thản nhiên : "Ngẫu nhiên cảm xúc thôi," hỏi con trai: "Con tìm việc gì?"

Ngô Khánh Quân Cố Hướng Tuệ, Cố Hướng Tuệ lập tức hiểu, hai con chuyện , bảo: "Cơm tối xong, Khánh Quân đưa thư phòng một lát, bà thích sách nhất."

Trương Kiến Anh vỗ vỗ tay Cố Hướng Tuệ : "Bạn học cũ, mượn chỗ của dùng một lát."

Cố Hướng Tuệ : "Vinh hạnh của tớ, mau !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-tre-lac-mat-duoi-goc-hoa-hoe/chuong-103.html.]

Đợi thư phòng, Ngô Khánh Quân vội vàng hỏi ngay: "Mẹ, hôm nay gì với U U thế? Mẹ , U U sưng cả mắt."

Đây là chỉ trích như bà .

Trương Kiến Anh sớm dự liệu phản ứng của con trai, chỉ cái ghế bên cạnh, hiệu cho xuống , đó hỏi: "Con chuyện bà nội nhà họ Hứa đuổi cả nhà Hứa U U khỏi cửa ?"

Ngô Khánh Quân do dự một chút, gật đầu : "Con ."

Trương Kiến Anh ngược sững sờ một chút, chợt : "Mẹ , đây là một cô gái thông minh." Tiêm phòng cho Khánh Quân, khác gì, Khánh Quân e là cũng lọt tai.

Tiếp đó : "Cô gái quả thực là cô gái , xinh giỏi giang, còn một lòng một với con, thậm chí là c.h.ế.t sống ?"

Ngô Khánh Quân gật đầu, chút hiểu hỏi: "Mẹ, tại với U U là đồng ý chuyện của bọn con?"

Trương Kiến Anh cũng phủ nhận: "Mẹ quả thực đồng ý, chỉ đồng ý, nếu con cứ khăng khăng theo ý , thà đoạn tuyệt quan hệ con với con."

Ngô Khánh Quân sững sờ, chút dám tin : "Mẹ, đang ? Có đến mức ầm ĩ đến bước ?"

Trương Kiến Anh quả quyết gật đầu: "Đến mức, Khánh Quân, chỉ con là con, còn là của chị con, thể dung túng con cưới Hứa U U, đó mang tai họa đến cho cả nhà họ Ngô."

"Mẹ, lời của là từ ? Là em gái U U gì với ?" Ngô Khánh Quân gần như chút cấp bách : "Mẹ, , hai chị em họ bất hòa, vấn đề còn nhỏ, lời em gái cô thể tin là thật ."

Trương Kiến Anh thấy con trai cuống lên như kiến bò chảo nóng, im lặng một lúc mới : "Không Hứa Tiểu Hoa, liên quan đến Hứa Tiểu Hoa, con bé gì cả. Mẹ hỏi thăm ở bên hồ đồng Bạch Vân." Bà lo con trai sẽ tìm Khánh Nguyên gây phiền phức, giấu nhẹm chuyện bà tìm Từ Khánh Nguyên.

"Mẹ, hỏi thăm gì?"

Trương Kiến Anh mắt con trai : "Con chuyện em gái Hứa U U hồi nhỏ lạc ? Con nguyên nhân cụ thể ?"

Mắt Ngô Khánh Quân lóe lên một cái, vẫn gật đầu : "Mẹ, chuyện U U đúng, lúc đó U U t.a.i n.ạ.n xe, cũng vì lo lắng cho cô nên chút giận cá c.h.é.m thớt lên đứa cháu gái , liên quan gì đến U U chứ?"

Trương Kiến Anh cảm thấy lời con trai chút đúng, tức giận dậy : "Sao thể liên quan? Vì sự tức giận vui nhất thời mà thể trơ mắt bỏ một đứa trẻ năm tuổi phố lớn, thể lúc công an đến nhà đối chiếu thông tin đứa trẻ với công an là đứa trẻ tìm thấy? Có thể nhẫn tâm cha ngâm trong nước đắng tìm con suốt mười một năm?"

Ngô Khánh Quân sững sờ, chỉ chuyện phố lớn, chuyện đó từng U U nhắc tới.

Trương Kiến Anh nhắc nhở con trai: "Mẹ và bố con đều là lão cách mạng, con chúng thông gia với như ? Con cưới con gái nhà như ? Khánh Quân, con chịu khó nghĩ cho chúng và chị con một chút cũng chuyện ?" Trong lòng đ.á.n.h giá cao cô gái Hứa U U thêm một chút, chuyện chỉ ba phần thể khiến thằng con ngốc tin sái cổ lời cô .

 

 

Loading...