Dựa Núi Sinh Tồn, Nuôi Con Giữa Thời Loạn - Chương 67: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-04 10:40:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Việc ăn bùng nổ

 

Trong tiệm thịt viên, thấy quán mì bên cạnh ăn phát đạt, bên , vẫn khách nào ghé thăm. Bạch Đóa Đóa dẫn bọn trẻ chiếc ghế đẩu nhỏ cửa, uống , hề sốt ruột chút nào.

 

“Nương, phía một tiểu cứ lén lút về phía .”

 

Bạch Đóa Đóa thì thấy một cái đầu nhỏ nhanh ch.óng lóe lên lẩn trốn. Nàng bất đắc dĩ , năm đứa trẻ, năm đôi mắt tròn xoe chằm chằm về hướng đó. Một lúc , cái đầu nhỏ mới ló , thấy đều đang , liền giật , lập tức rụt góc.

 

Phía một lão phụ nhân dẫn theo bốn đại hán, khí thế hùng hổ nhanh về phía , miệng còn ngừng mắng c.h.ử.i: “Thằng nhóc ranh , ngươi nghĩ lão nương đây dễ bắt nạt .”

 

Một bé chừng năm sáu tuổi, dáng vẻ khốn khổ, từ một góc chạy vụt , liều mạng chạy về phía . Đôi chân ngắn cũn cỡn chạy thoát đám phía . Rất nhanh, bắt , bé liều mạng giãy giụa, hai bàn tay nhỏ bé vung loạn xạ, “Buông , các ngươi thế , cha sẽ tha cho các ngươi .”

 

Lão phụ nhân vung một bạt tai mặt bé, dùng giọng the thé chế giễu, “Cha ngươi sẽ tha cho ư? Ta cho ngươi , loại con nhà nghèo như ngươi, cha ngươi bán ngươi cho chúng .”

 

Cậu bé lớn vẫn liều mạng giãy giụa, “Hắn mới cha , là kẻ l.ừ.a đ.ả.o. Ta cũng nương, các ngươi mau buông .”

 

Lại một bạt tai nữa giáng mạnh mặt bé, “Giấy trắng mực đen, còn chối cãi ư? Ngoan ngoãn về với , lão gia trúng ngươi .”

 

“Ta , bọn họ cha , chỉ cha,…”

 

Bạch Đóa Đóa liếc đại nhi t.ử nhà , từ trong mắt thấy sự đành lòng, bèn ghé sát tai vài câu, đưa cho mười lạng bạc vụn.

 

“Huyễn nhi, gương cho các , .”

 

Bạch Thời Huyễn hiểu ý gật đầu, “Đa tạ nương .”

 

Bốn đứa trẻ mở to đôi mắt tròn xoe, rời vị trí, ánh mắt vẫn luôn dõi theo .

 

Lão phụ nhân lệnh cho đại hán bắt về, đang chuẩn thì Bạch Thời Huyễn xuất hiện mặt bọn họ chặn đường. Lão phụ nhân đ.á.n.h giá thiếu niên mắt.

 

Hai đại hán bước lên một bước, trợn mắt đầy hung thần ác sát.

 

“Đứa trẻ bao nhiêu ngân lượng?” Hắn hỏi thẳng lão phụ nhân một cách dứt khoát.

 

Sau khi đ.á.n.h giá Bạch Thời Huyễn, lão phụ nhân thấy chỉ mặc quần áo bình thường, cũng nhiều với , thậm chí trong lòng còn chút chế giễu. Hắn chỉ là con nhà bình thường, lấy gan mà chặn đường bọn họ.

 

“Tiểu công t.ử, ngươi xem trúng , đáng giá tám lạng bạc lận đó, chỉ sợ tiểu công t.ử trả nổi.”

 

Việc mua bán trẻ con giữa phố thu hút ít vây xem, thấy càng lúc càng đông, đang định rời , Bạch Thời Huyển liền lấy tám lạng bạc, lạnh lùng mở lời: “Mại khế.”

 

Mụ già ham tiền, mắt lóe sáng. Chuyến uổng công, đứa trẻ mua hai lạng, vốn định bán sáu lạng, giờ kiếm thêm hai lạng. Mụ từ trong lòng lấy mại khế, đưa tay nhận lấy tiền trong tay , lời cũng trở nên nịnh nọt.

 

“Chà, tiểu công t.ử, đây là mại khế của nó, nếu còn cần , thể đến nha hành ở trấn bên cạnh tìm Lý Bà đây, sẽ giảm giá cho tiểu công t.ử.”

 

Thấy Bạch Thời Huyển thèm để ý đến , mụ cũng tự tìm lấy cái vô vị nữa, liền dẫn bốn tên đại hán rời .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nui-sinh-ton-nuoi-con-giua-thoi-loan/chuong-67.html.]

Cậu bé đại hán ném xuống đất, nước mắt nước mũi tèm lem, oan ức rạp đất rống: “Ta bán , cha ơi, cha đang ở , Tu nhi .”

 

Bạch Thời Huyển đỡ bé dậy, đưa mại khế của qua: “Cái ngươi giữ cho kỹ, khi về nhà hãy bảo cha ngươi giúp ngươi báo thù.”

 

Cậu bé tờ mại khế mặt, càng dữ dội hơn, rụt tay . Đây là một bằng chứng quan trọng, đợi bình tĩnh mới thể cầm lấy.

 

Cứ thế, đợi cho đến khi mệt, bụng truyền tiếng kháng nghị, lúc mới nhẹ nhàng đỡ dậy: “Đừng nữa, sẽ đưa ngươi về nhà, ngươi thể cho tên ngươi là gì ?”

 

Cậu bé một lời, cứ thế lừa, hai tên buôn bắt xe ngựa, xe ngựa một mạch đến một trấn, từ trấn đó chạy đến đây.

 

Hai cứ nguyên tại chỗ giằng co, Bạch Thời Trạch dẫn các tới, Bạch Cẩm Tâm nắm lấy bàn tay nhỏ bẩn thỉu của , giọng non nớt với bé: “Tiểu ca ca, ca ca của , ngươi đừng sợ, nương bảo chúng đưa ngươi đến ăn cơm đó.”

 

Ba ca ca đáng yêu nhà , bàn tay nhỏ nắm lấy tay của một bé khác, ánh mắt cứ dán c.h.ặ.t hai bàn tay nhỏ rời. Bạch Cẩm Phàm thể nhịn nữa, một tay kéo họ , để Đại ca ôm , còn thì nắm lấy tay bé: “Đi thôi, Đại ca của sẽ lừa .”

 

Cậu bé chớp chớp mắt trai đang nắm tay , cũng trạc tuổi , trong tay truyền đến một cảm giác an khó tả, ngây ngô gật đầu.

 

Trong tiệm viên thịt hai phu nhân dắt theo trẻ con đến, là do ông chủ quán mì bên cạnh giới thiệu. Vừa , Hà thẩm liền tặng thêm cho họ một cái màn thầu nóng hổi: “Khách ăn ngon, đến nhé, hoạt động ba ngày thôi.”

 

Phu nhân c.ắ.n một miếng, liền kịp chờ đợi mà c.ắ.n miếng thứ hai. Đứa trẻ ăn đến miệng đầy dầu mỡ, khi ăn xong, xé một miếng màn thầu cho miệng, ngay cả màn thầu cũng vị ngọt, thực sự ngon.

 

“Ông chủ, ngon quá, cho thêm hai cái nữa.”

 

“Ấy, ngay.”

 

Dần dần, đến mua viên thịt càng lúc càng đông, để nếm thử, để xác minh tin đồn về món ăn ngon truyền thật .

 

Cậu bé dắt đến bàn, bàn đặt một bát viên thịt và nước.

 

“Nương, chúng về .”

 

“Ngoan lắm, Huyển nhi, mau dẫn trong rửa tay, rửa mặt cho ăn cơm.”

 

“Vâng, nương.”

 

Cậu bé nắm c.h.ặ.t t.a.y Bạch Cẩm Phàm, cùng tiệm, rửa mặt xong mới bên cạnh Bạch Đóa Đóa.

 

Bạch Đóa Đóa ôm Bạch Cẩm Tâm, hai đứa lớn bên cạnh, hai đứa nhỏ cạnh bé: “Ăn , đúng lúc, bây giờ còn nóng nữa.”

 

Cậu bé vô thức Bạch Cẩm Phàm, bản đến mất tự nhiên, cau c.h.ặ.t mày: “Ngươi gì, nương , bảo ngươi ăn .” Rồi chạy lòng Bạch Thời Huyển.

 

Mèo Dịch Truyện

Bạch Đóa Đóa thấy ăn, liền kiên nhẫn hỏi: “Ngươi tên là gì, bao nhiêu tuổi , nhà ở , chúng đưa ngươi về nhà ?”

 

Cậu bé đang ăn ngấu nghiến, vẫn cứ chằm chằm Bạch Cẩm Phàm mặt, thấy câu hỏi nhưng đầu trả lời: “Tỷ tỷ, tên Hạ Tu, năm nay sáu tuổi, nhà ở nơi xa nơi .”

 

Bạch Thời Huyển sốt ruột, nhỏ thế mà gọi nương là tỷ tỷ, nhỡ nương gọi , chẳng lẽ gọi tiểu hài t.ử là thúc? Hắn lập tức gần, b.úng đầu một cái: “Gọi gì mà tỷ tỷ, gọi dì .”

 

Bạch Đóa Đóa bật thành tiếng, đứa lớn nhà nàng quả thực đáng yêu.

 

Loading...