Dựa Núi Sinh Tồn, Nuôi Con Giữa Thời Loạn - Chương 111: --- Long Vân Hạo âm thầm phối hợp
Cập nhật lúc: 2026-03-04 10:41:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Long Vân Hạo Bạch Đóa Đóa đang chuyện mặt, trong ánh mắt y thêm một tia quyết tuyệt.
Chuyện phàm nhân thể c.h.ế.t sống thế , thật đúng là từng thấy bao giờ.
“Vậy bản vương tiên xin chúc mừng Bạch cô nương.”
“Bất quá, cô cũng đến đúng lúc, Bạch cô nương rảnh rỗi giúp bản vương trong việc đích nữ Phượng gia, điều tra rõ ràng sự thật chăng?”
“Vậy hiện giờ các đang gì đây?”
“Hoàng thượng hạ chỉ, Phượng gia khi quân phạm thượng, nên tịch thu gia sản, tống Thiên lao, đợi bản vương tra rõ chân tướng sẽ định đoạt.” Long Vân Hạo lạnh lùng đáp lời.
“Vậy tiểu nữ cung kính bằng tuân mệnh .”
“Đích nữ Phượng gia Phượng Tương Tư, ban đầu là dựa một khối ngọc bội mà đến phủ nhận , ngay cả Phượng Tướng quân và Phượng phu nhân đều xác nhận nữ nhân chính là hài t.ử của họ, giờ dựa nửa khối ngọc bội mà phủ nhận Phượng Tương Tư , cho rằng nàng cũng là giả mạo, điều liệu quá trẻ con chăng?”
“Phượng Tướng quân, thấy ?”
Phượng Bá Dũng đang quỳ đất đầu ngẩng cao Bạch Đóa Đóa, nước mắt lã chã: “Vị cô nương , là Phượng mỗ với cô nương, hại cô nương suýt chút nữa mất mạng, cũng đa tạ cô nương cứu mạng lão ăn mày .”
“Chuyện liên quan đến tiểu nữ, quả thật hoang đường.”
Bạch Đóa Đóa đến mặt Phượng Tương Tư đang hôn mê, xổm xuống, khi đối mặt với Phượng Trân Trân, nàng vươn tay .
Phượng Trân Trân ôm Phượng Tương Tư lòng bảo vệ, vẻ mặt đầy cảnh giác: “Ngươi gì ?”
“Không gì, là một đại phu, chỉ nàng tỉnh thôi.”
Bạch Đóa Đóa đáp lời qua loa, Phượng Trân Trân nhất quyết chịu, vẫn là Long Vân Hạo hiệu cho hạ nhân, kéo Phượng Trân Trân sang một bên.
“Các ngươi gì, đừng động ! Cha, đại ca, các mau ngăn nàng , nữ nhân chắc chắn ôm hận trong lòng tay với !” Phượng Trân Trân giãy giụa lớn tiếng đau khổ kêu lên.
Bạch Đóa Đóa đưa tay dừng ở nhân trung huyệt của Phượng Tương Tư, dùng sức bóp một cái, Phượng Tương Tư cảm nhận đau đớn, từ trong hôn mê giãy giụa mở mắt , lớn tiếng kêu lên.
“Không , , ...”
“Nàng chỉ vì quá căng thẳng, dẫn đến tạm thời ngất xỉu thôi, xem, chẳng tỉnh ?”
Long Vân Hạo khẽ một tiếng, trở ghế chủ vị, khẽ lệnh cho Minh U bên cạnh: “Ngươi sắp xếp những chuyện khác .”
“Vâng, chủ t.ử.”
Long Vân Hạo đầy hứng thú Bạch Đóa Đóa, vẫn luôn ngắt lời hành động của nàng, còn âm thầm phối hợp với nàng.
Tuy hiện giờ nàng rốt cuộc gì, nhưng nha đầu nhỏ chắc chắn bí mật.
Tất cả đều Phượng Tương Tư mới tỉnh , nàng mồ hôi đầm đìa, ngừng lặp lặp trong miệng những lời lẩm bẩm: “Không , .”
Vẻ chán ghét trong mắt Phượng Trân Trân chợt lóe qua, đúng là đồ phế vật vô dụng, chút kinh hãi cũng chịu nổi, thể để nàng hỏng chuyện của , nhanh ch.óng nghĩ cách chứng minh nàng chính là Phượng Tương Tư, chỉ cần hôn lễ hủy bỏ, chuyện vẫn còn cơ hội.
Mình lùi một bước, tiên cứ để nàng gả , sẽ nghĩ cách , thật đúng là lợi cho cái thứ phế vật .
Mèo Dịch Truyện
Phượng Trân Trân nhanh ch.óng bước tới ôm c.h.ặ.t Phượng Tương Tư một nữa, dùng thêm mấy phần sức lực, sụt sịt lạnh lùng cảnh cáo bên tai nàng : “Ngươi nhất đừng lung tung, nếu chúng đều c.h.ế.t, hãy phối hợp với .”
“Muội , , sẽ .” Phượng Trân Trân mắt đỏ hoe an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nui-sinh-ton-nuoi-con-giua-thoi-loan/chuong-111-long-van-hao-am-tham-phoi-hop.html.]
Bạch Đóa Đóa ngoáy ngoáy tai, hai chị em tình thâm, cứ ngỡ giọng nhỏ thì sẽ ai thấy, cứ thế mà ngừng uy h.i.ế.p.
“Cha, đại ca, các hãy nghĩ cách , là nương tự xác nhận, thể nào là giả .”
“Những ngày , ở cùng , nàng vẫn luôn ngoan ngoãn hiền lành, từng vì chuyện năm xưa thất lạc mà trách cứ ai.” Phượng Trân Trân từng câu từng chữ đều chan chứa nước mắt, đến mức ngay cả bản cũng sắp cảm động.
Đáng tiếc ngoài Phượng Bá Dũng động lòng trắc ẩn , những khác đều ngoài lạnh nhạt quan sát, ngay cả Phượng Tương Khanh bên cạnh các nàng cũng nhíu mày, y vốn dĩ vẫn luôn thích Phượng Trân Trân , còn Phượng Tương Tư càng bất kỳ sự cảm ứng ăn ý nào với y.
Là trưởng song sinh, là ruột thịt, ngay từ đầu tiên nàng đến nhận , y xác nhận nàng là của .
Phượng Tương Khanh chuyển tầm mắt sang Bạch Đóa Đóa, trái là nha đầu mắt , cho y một cảm giác khó thành lời.
nàng giống cha, cũng giống nương, càng giống y, đến giống, dung mạo của nữ nhân trong lòng Phượng Trân Trân quả thật vài phần giống nương .
“Nhất định là ngươi gì , mới khiến nàng biến thành nông nỗi !” Phượng Trân Trân thấy tất cả đều thờ ơ, Phượng Bá Dũng mắt đỏ hoe, vẫn luôn một lời nào giúp các nàng, liền chĩa mũi dùi Bạch Đóa Đóa.
“Người , mau đưa Dược lão đến.” Long Vân Hạo lạnh giọng lệnh.
“Vâng, Vương gia.”
Phượng Trân Trân dám tin đầu Long Vân Hạo đang điềm nhiên tự tại, nam nhân mà hết đến khác vì nữ nhân mà mời Dược lão.
Vì nam nhân thể tuyệt tình với như , nhiệt tình phối hợp với nữ nhân trông như tiểu cô nương đến thế?
Thật sự quá cam lòng, quá đố kỵ, Phượng Trân Trân trong lòng ngừng hỏi bản , đây là vì ?
Lúc , mặt Phượng Trân Trân vì nước mắt mà vết thương lành bắt đầu rách lở loét.
Phượng Trân Trân buông Phượng Tương Tư trong lòng , ôm mặt kêu to, ai còn thấy xót xa nữa, Phượng Trân Trân dùng tay áo lau nước mắt, chật vật bò về phía Phượng Bá Dũng: “Cha, giúp nữ nhi , nữ nhi đau quá.”
Phượng Bá Dũng mặt nàng , trong lòng vô cùng đau xót, : “Cầu Vương gia...”
“Đừng cầu , ngươi cầu nổi .” Long Vân Hạo đợi Phượng Bá Dũng hết lời, trực tiếp xua tay lạnh mặt dứt khoát từ chối.
Bạch Đóa Đóa mặt nàng , càng thêm thờ ơ, đây chính là hậu quả nàng ức h.i.ế.p con của , đáng đời.
“Vương gia, tội thần khẩn cầu , cho Trân Trân dùng t.h.u.ố.c một .” Phượng Bá Dũng xong, liền trực tiếp dập đầu về phía Long Vân Hạo.
Bạch Đóa Đóa khoanh tay n.g.ự.c, lãnh đạm Phượng Bá Dũng, lạnh giọng : “Thấy Phượng Tướng quân yêu con gái đến , chi bằng Vương gia hãy phát lòng từ bi, thành chăng?”
Long Vân Hạo khóe miệng cong lên một nụ : “Nếu Bạch cô nương , bản vương cứ xem như nể tình Phượng Tướng quân yêu con gái, miễn cưỡng theo .”
Hạ nhân mang đến t.h.u.ố.c cao của Phượng Trân Trân, đồng thời Dược lão cũng nhận tin tức, lập tức chạy đến ngay.
Y thể tin mà đ.á.n.h giá Bạch Đóa Đóa mắt, rõ ràng y xác nhận khí tức mạch đập của nàng đều còn, thể cũng lạnh băng, một phàm nhân thể c.h.ế.t sống chứ?
Dược lão vội vàng xem Phượng Tương Tư đang run rẩy, mà từ từ bước về phía Bạch Đóa Đóa, nheo mắt đầy ý hỏi: “Liệu thể để lão phu chẩn mạch cho cô nương một nữa chăng?”
“Không cần , nên xem kỹ cho Phượng tiểu thư thì hơn.” Bạch Đóa Đóa trực tiếp từ chối.
Dược lão vì sự từ chối của Bạch Đóa Đóa mà tức giận, lẩm bẩm: “Xem lão phu đến tuổi già , y thuật vẫn còn tinh thông nhỉ.”
“Dược lão cần khiêm tốn, y thuật của ở Kinh sư đây e rằng vô địch thiên hạ.” Bạch Đóa Đóa chậm rãi phía y.
Sau khi Phượng Trân Trân bôi t.h.u.ố.c cao lên mặt, nhanh ch.óng chạy đến mặt Phượng Tương Tư, tiếp tục diễn kịch.
Dược lão chẩn mạch cho Phượng Tương Tư xong, liếc hai chị em một cái, từ từ dậy cung kính : “Khải bẩm Vương gia, Phượng tiểu thư thể gì đáng ngại, chỉ là quá căng thẳng, nghỉ ngơi một lát sẽ hơn.”