Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 200 (Hoàn chính văn)

Cập nhật lúc: 2026-04-04 21:03:10
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó, nàng bước đến khu giam nữ phạm nhân.

Không ngờ Tô Viện cũng nhốt ở đây.

Tô lão phu nhân là đầu tiên thấy hai con họ.

“Uyển Nghi?” 

kinh ngạc con dâu cũ, hơn mười năm gặp mà bà xinh như .

Giọng điệu Mạc Uyển Nghi vẫn nhẹ nhàng như cũ: “Tô lão phu nhân, lâu gặp. Ta đến thăm bà.”

Lúc Chung Bội Nghi cũng tiến , thấy Mạc Uyển Nghi.

Vừa phận của đối phương vì dung mạo Tô Hội năm phần giống bà .

Đây chính là nữ nhân cướp mất phu quân.

Mèo Anh Đào

Vậy mà xinh hơn cả bà .

Hiện giờ bà là tù nhân, còn là mẫu của Thái t.ử phi, vinh quang tột bậc.

Sau còn là mẫu của Hoàng hậu.

Mà tất cả những điều đó do chính tay bà dâng lên.

Tô lão phu nhân như vớ cọng rơm cứu mạng: “Hội Nhi, là tổ mẫu ruột của con, cứu chúng . Sau tổ mẫu chỉ thương con thôi!”

“Tô Hội! Ta g.i.ế.c ngươi! Tất cả đều do ngươi hại !” 

Tô Viện đột nhiên lao đến song sắt như kẻ điên, chộp lấy Tô Hội nhưng với tới.

Hình bộ Thị lang quát lớn: “Làm càn! Dám vô lễ với Thái t.ử phi, c.h.ế.t ngay bây giờ ?” 

Tô gia liền sợ hãi lùi .

Tô Hội khinh: “Các dựa việc vứt bỏ con mà hưởng mười mấy năm phú quý, giờ trả chẳng là lẽ đương nhiên ?

Đây gọi là thiên lý sáng tỏ, ác giả ác báo.”

Chung Bội Nghi đột nhiên quỳ xuống mặt Tô Hội: “Vị tỷ tỷ , Hội Nhi, là với các . Xin các tha cho con . Tất cả đều do gây . Nếu báo thù hãy trút lên .”

Tô Hội Tô Tam phu nhân còn chút phong quang ngày , chút oán hận trong lòng cuối cùng cũng tan biến.

chẳng qua chỉ là cái mồi.

Nếu Tô gia c.ắ.n câu, thì sẽ những chuyện .

Chính Tô gia tham vinh hoa phú quý, trèo cao nên mới dẫn đến cái c.h.ế.t của nguyên chủ.

“Yên tâm, các ngươi sẽ c.h.ế.t, chỉ là khổ dịch thôi.”

Tô Hội để một câu, thong thả rời .

Khi ngang qua một phòng giam khác, nàng thấy Tô Sâm.

Tô Sâm bình tĩnh nàng, gọi một tiếng: “Đại tỷ.”

Đối với kết cục hôm nay của Tô gia, dường như sớm chuẩn tâm lý.

Tô Hội nhàn nhạt hỏi: “Ngươi hận ?”

“Không hận. Ta đại tỷ chừng mực.” 

“Ừm. Yên tâm, nhiều nhất ngươi chỉ phạt ba năm. Sau ba năm, trở về tổ trạch Tô gia, ngươi vẫn thể tiếp tục sách. Có thể đổi vận mệnh là do bản ngươi.”

Tô Hội xong, nán nữa.

Thời gian trôi nhanh như nước, từ khi Ứng Thiên Thịnh lập Thái t.ử, hoàng thượng liền giao phần lớn việc chính sự cho , còn bản thì chăm chỉ dưỡng sinh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-200-hoan-chinh-van.html.]

Việc ngài thích nhất là ăn trái cây Tô Hội vẽ.

Có lúc ngài còn đến chùa Hộ Quốc ngoài thành để thiền định, một một, hai tháng.

Năm Tô Hội hai mươi tuổi sinh nữ nhi đầu lòng. Năm hai mươi ba tuổi sinh hoàng t.ử đầu tiên của hoàng thất, đó nàng sinh thêm nữa.

Quả nhiên đúng như mong của Ứng Thiên Thịnh, chỉ sinh một con trai.

Đến khi con trai hai mươi tuổi, hai liền giao trọng trách cho nó.

Điều kỳ lạ là bao nhiêu năm trôi qua, dung mạo của Tô Hội và Ứng Thiên Thịnh gần như đổi.

Nhìn thế nào cũng giống những hơn bốn mươi tuổi, cùng nhất chỉ tầm hai mươi lăm, hai mươi sáu.

Thái thượng hoàng từ lâu xuất hiện mặt đời nhưng nếu ai thấy thì chắc chắn tin ngài gần bảy mươi.

Cho đến nay, Thái hoàng thái hậu gần chín mươi cũng vẫn còn sống.

Trong khi những lão thần năm xưa lượt rời .

Một ngày nọ Ứng Thiên Thịnh lúc cũng là Thái thượng hoàng, dẫn theo Tô Hội đến chùa Hộ Quốc.

“Phụ hoàng, nhi thần định đưa Hội Hội du ngoạn khắp thiên hạ. Người cùng ?” 

“Đương nhiên là . Hội Hội còn giúp trẫm sống đến trăm tuổi mà. Chỉ là, Hoàng tổ mẫu con thì ?” 

“Nhi thần hỏi ý Hoàng tổ mẫu, còn Chiếu Nhi ở cạnh, phụ hoàng cần lo lắng.”

Con trai Doanh Bách Chiếu của hai là hoàng thượng.

“Được. Trẫm ở kinh thành cả đời , cũng nên ngoài du sơn ngoạn thuỷ một chuyến.”

Ba bắt đầu hành trình chu du thiên hạ từ đó.

Khi họ còn hết Tư Lương quốc, một ngày nọ, một ngọn núi cao, cuồng phong đột nhiên nổi lên.

Trời đất tối sầm , giơ tay thấy năm ngón.

chỉ trong chớp mắt, trời sáng trở .

Trước mặt họ cũng xuất hiện một tóc trắng như tuyết, nhưng dung mạo chỉ ngoài ba mươi tuổi.

Khí thế của đó khiến khác quỳ rạp xuống.

Ứng Thiên Thịnh và phụ hoàng thấy, lập tức cảnh giác rút kiếm.

Người khẽ gọi hai tiếng: “Hội Hội…”

Tô Hội vô cùng kinh ngạc: “Ngài quen ?” 

Nàng từng gặp , nhưng đột nhiên trong đầu nàng lóe lên một ý nghĩ.

“Ngài là Tô Hạo Thiên?” 

“Sao phép tắc như ? Dám gọi thẳng tên của phụ .”

Tô Hạo Thiên thu vẻ lạnh lùng ban nãy, trừng nàng một cái.

“Ba!”

Tô Hội xúc động ôm chầm lấy cha nuôi dưỡng bao năm, nước mắt nàng rơi như mưa: “Ba, con đang mơ đấy chứ?”

“Ngốc quá. Ba đến đón con về nhà.”

(Hết truyện)

Lời tác giả: Xin , ấp ủ lâu để bộ truyện , nhưng nắm bắt sở thích độc giả nên đón nhận. Dù , để câu chuyện trọn vẹn, vẫn cố gắng đến kết thúc, chỉ là phần lướt nhanh theo mạch chính.

Hy vọng tác phẩm tiếp theo sẽ nhận nhiều sự ủng hộ hơn.

 

Loading...