Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 197

Cập nhật lúc: 2026-04-04 17:48:37
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Duệ Phong ngờ Tô Mậu dám vạch trần Nhị hoàng t.ử ngay triều, quả nhiên là kẻ gánh nổi chuyện.

Ông còn tưởng Nhị hoàng t.ử và Tô Mậu bàn bạc , một khi xảy chuyện thì Tô Mậu sẽ một gánh hết.

Nhị hoàng t.ử lập tức biện bạch: “Phụ hoàng, nhi thần từng sai ông tham ô, ông đang vu cáo nhi thần để thoát tội.” 

Sắc mặt hoàng thượng lập tức tái xanh, ánh mắt chuỗi ngọc miện sắc bén như d.a.o.

“To gan!” 

Hoàng thượng đập mạnh tay lên tay vịn, bật dậy: “Ngươi vu cáo hoàng t.ử là tội gì ?”

Ngài cố ý câu .

Tô Mậu liên tục dập đầu, trán rớm m.á.u: “Thần dám! Thực sự là Nhị hoàng t.ử sai thần !”

Nhị hoàng t.ử quỳ xuống giữa điện: “Phụ hoàng, việc nhi thần tội giám sát nghiêm, xin phụ hoàng trách phạt.”

nhận tội tham ô, mà chỉ nhận tội quản lý thuộc hạ.

Hắn sớm tính toán cẩn thận

Số bạc đó hề thẳng phủ Nhị hoàng t.ử, mà khi cần dùng thì trực tiếp sai Tô Mậu chi .

Như thể ngoài.

Hoàng thượng chỉ lạnh lùng liếc một cái.

Cao Duệ Phong một bên quan sát, trong lòng tính toán.

“Hoàng thượng…”

Cao Duệ Phong lên tiếng: “Việc trọng đại, chi bằng tiên giam Tô đại nhân , đó điều tra kỹ dòng tiền. Nếu thật sự liên quan đến Nhị hoàng t.ử, thì định đoạt .”

Hoàng thượng tức giận đến mức l.ồ.ng n.g.ự.c cũng phập phồng.

Ông chằm chằm Tô Mậu hồi lâu, cuối cùng chậm rãi xuống long ỷ: “Người , bắt giam Tô Mậu đại lao, tạm giam bộ trong Tô phủ, giao cho Tam ty hội thẩm. Vụ trẫm sẽ đích xét hỏi.”

Khi thị vệ kéo , Tô Mậu vẫn còn gào lớn: “Hoàng thượng minh xét! Thần oan! Đều là Nhị hoàng t.ử sai thần !”

Tiếng kêu dần xa, đại điện chìm tĩnh lặng như c.h.ế.t.

Hoàng thượng mệt mỏi xoa trán.

Kỳ thực, vở kịch hôm nay cũng do chính ngài sắp xếp, chủ yếu là cho quần thần xem.

Ứng Thiên Thịnh Tô Mậu kéo , nếu Tô Hội tin , nhất định sẽ hài lòng.

Đây chính là cái bẫy bày , để nàng trả thù.

“Phụ hoàng, nhi thần cũng việc cần tâu.” 

Lúc Ứng Thiên Thịnh bước .

Hoàng thượng lập tức lấy tinh thần: “Chuyện gì?”

Ứng Thiên Thịnh lạnh giọng đáp: “Nhi thần tố cáo Nhị hoàng và Tam hoàng thông địch, phản quốc.”

Cái gì?

Quần thần tưởng như nhầm.

Hoàng t.ử thể phản quốc ?

“Bắc Bình Vương, đang đùa ? Nhị hoàng t.ử, Tam hoàng t.ử đều là con ruột của hoàng thượng, họ thể phản quốc? Nếu quốc gia còn, hoàng t.ử còn tranh giành cái gì?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-197.html.]

Diêu thừa tướng hiểu tại Ứng Thiên Thịnh những lời như .

“Diêu Thừa tướng, những chuyện ngài thật sự tưởng tượng nổi. Vì chèn ép , chuyện gì họ cũng thể .

Năm ngoái các ngươi đều bổn Vương hại suýt c.h.ế.t, đó chính là “tác phẩm” của hai vị hoàng đây.

Họ hẹn mà cùng cấu kết với Đại tướng quân nước Lưu Cầu, Trần Hạo Bân, dồn bổn Vương chỗ c.h.ế.t.

võ công của bổn Vương cao cường, ông mãi g.i.ế.c bổn Vương chiến trường.

Trần Hạo Bân liền nghĩ một kế độc ác, âm thầm liên hệ với quốc sư của Mân Châu,  yểm bùa lên bổn Vương.

Có lẽ các ngươi yểm bùa là gì. Đó là dùng thủ đoạn âm hiểm khiến dần dần c.h.ế.t . hơn nữa còn thể tra nguyên nhân, tưởng là bệnh lạ quái ác.

Ta còn trẻ như , thể mắc loại bệnh đó?

Nếu Vương phi của bổn Vương thiên tư hơn , cách giải bùa thì bổn Vương sớm c.h.ế.t .

Một khi bổn Vương c.h.ế.t, Nhị và Tam sẽ còn đối thủ lớn nhất.

Phụ hoàng, nhi thần trở về từ Mân Châu quốc, lấy chứng cứ bọn họ cấu kết với Trần Hạo Bân từ tay Mân hoàng.

Năm ngoái nhi thần đến Bắc địa, giao chiến với Lưu Cầu, bắt sống Trần Hạo Bân, tìm chứng cứ ông cấu kết với hai vị hoàng .

Xin phụ hoàng xem qua, chủ cho nhi thần.”

Nói xong, Ứng Thiên Thịnh lấy những chứng cứ chuẩn sẵn.

Thái giám vội vàng bước xuống, nhận lấy dâng lên hoàng thượng.

Hoàng thượng vốn xem qua, chỉ giả vờ lướt nhanh một lượt.

“Lão Nhị, lão Tam, các con còn gì để ?” 

Ánh mắt hoàng thượng sắc lạnh như d.a.o, chằm chằm hai .

“Phụ hoàng, nhi thần tội.”

Hai vị hoàng t.ử lập tức quỳ xuống giữa điện, mồ hôi lạnh tuôn như mưa.

Bọn họ ngờ chuyện phanh phui.

Chứng cứ trong tay họ sớm tiêu hủy.

Mèo Anh Đào

Không ngờ Đại hoàng thể đến hai nước để tìm chứng cứ.

Mọi thứ đến quá đột ngột khiến họ kịp chuẩn tâm lý.

Tam hoàng t.ử còn cố cãi: “Phụ hoàng, nhi thần thông đồng bán nước. Chỉ là hứa cho Lưu Cầu một chút lợi ích mà thôi.”

“Hừ! Làm gọi là bán nước ?

Các ngươi , từ đến nay thương mậu giữa và Lưu Cầu đều do triều đình quản chế.

Bọn chúng thiếu lương thực, thiếu sắt thép, mà hai thứ chính là mối họa xâm lược.

Nếu lương thực và sắt thép chảy Lưu Cầu với lượng lớn, các ngươi nghĩ chúng còn cách kết cục diệt quốc bao xa?

Đồ ngu!”

Hoàng thượng tức đến mức liên tục vỗ n.g.ự.c.

Sao ngài sinh những đứa con ngu xuẩn như ?

 

Loading...