Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 193

Cập nhật lúc: 2026-04-03 22:26:12
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngày mười lăm tháng mười, trận phản công đoạt thành của Tư Lương chính thức khai chiến.

Hơn trăm con hổ báo trận tiền khiến sĩ khí quân lính dâng cao.

Trên tường thành, Trần Hạo Bân hàng mãnh thú mà lòng ớn lạnh.

ông còn lựa chọn nào khác, chỉ thể nghênh chiến.

Ứng Thiên Thịnh hạ lệnh: “Công thành!” 

Binh sĩ như thủy triều tràn lên tường thành, thang mây dựng lên san sát.

Lần , mấy con chim ưng lính tiên phong.

Đôi cánh khổng lồ vỗ một cái, cuồng phong quét qua, x.é to.ạc một tường thành địch.

Tiếp đó, những con báo khả năng leo trèo lập tức nhảy vọt lên.

Trần Hạo Bân hét lớn: “Mau! Ném thịt!”

Những binh sĩ ném thịt mang theo bên về phía đàn báo.

Quả nhiên đàn báo phân tâm, dừng ngửi ngửi.

Chính khoảnh khắc chần chừ khiến chúng trúng tên.

Cơn đau khiến chúng phát cuồng, còn ăn thịt nữa, thấy là c.ắ.n.

Tô Hội thấy đối phương dùng kế , lập tức vận dụng ý niệm.

“Không ăn thịt, chỉ tập trung c.ắ.n . Về tỷ tỷ sẽ cho các ngươi ăn loại thịt ngon nhất.”

Nhận mệnh lệnh, đám mãnh thú nhịn cơn thèm, thấy là xông tới.

Trận chiến đ.á.n.h đến khi trời đất mờ mịt.

Tướng sĩ Lưu Cầu liều c.h.ế.t cố thủ.

Trần Hạo Bân , nếu mất thành, kết cục của sẽ .

Ứng Thiên Thịnh thấy thắng lợi gần trong tầm tay, trực tiếp cưỡi lên một con chim ưng, bay v.út lên .

Hắn nhắm chuẩn vị trí của Trần Hạo Bân, lệnh cho chim ưng lao xuống.

Trần Hạo Bân giơ đao định chống đỡ, nhưng cuối cùng vẫn thoát khỏi cặp móng cứng như sắt, bắt gọn.

Ứng Thiên Thịnh cưỡi chim ưng bay về hậu phương.

“Quân Lưu Cầu đây! Chủ soái của các ngươi bắt, đầu hàng thì g.i.ế.c!”

Quân địch tận mắt thấy Trần Hạo Bân bắt, tinh thần lập tức sụp đổ.

Mèo Anh Đào

Nghe lời kêu gọi, các binh sĩ lượt bỏ v.ũ k.h.í đầu hàng.

Lúc , cổng thành mở .

Ứng Thiên Thịnh liền dẫn quân tràn .

Chỉ còn một ít binh sĩ chạy thoát qua cửa bắc.

Ứng Thiên Thịnh cũng truy kích, dù cũng cần về báo tin cho hoàng đế của bọn họ.

Thành trì của Lưu Cầu công hạ nhanh ch.óng.

Việc xử lý hậu chiến giao cho Cao Lăng Tiêu và Thôi Viễn Nghị.

Do đại quân đến quá nhanh, dân trong thành còn kịp chạy trốn, đều cố thủ trong nhà, dám bước ngoài.

Thành là nơi Trần Hạo Bân đóng quân lâu năm, trong thành phủ tướng quân của ông .

Ứng Thiên Thịnh đích dẫn vệ đến kiểm tra một lượt, bỏ sót bất cứ ngóc ngách nào.

Quả nhiên tìm nhiều mật thư trong thư phòng của ông .

Hắn mở từng bức một, nhưng tìm thấy thứ cần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-193.html.]

Ứng Thiên Thịnh nhíu mày.

[Ông giấu ở ?]

[Chẳng lẽ mang theo bên ?]

Không tìm thứ cần thiết, Ứng Thiên Thịnh đành đến nhà lao giam Trần Hạo Bân.

Ông trói một cột sắt.

Vừa thấy tới, Trần Hạo Bân liền gào: “Ứng Thiên Thịnh, ngươi thật đê tiện!”

“Đê tiện?” 

Ứng Thiên Thịnh giận mà bật : “Trần tướng quân, ông cũng là lão tướng sa trường, ông xem là ông đê tiện bổn Vương đê tiện?”

Ánh mắt âm trầm của Trần Hạo Bân chằm chằm , lời nào.

Ông rõ bản gì nhất.

Người dùng đúng thủ đoạn đó, cũng là bản lĩnh của .

“Ông cũng năm mươi tuổi , mà việc còn bằng tiểu nhân hèn hạ. Năm ngoái bổn Vương vội về kinh, đừng với là ông gì.

Bổn Vương một chuyến đến Mân Châu, quốc sư của họ phát điên.

Ông phát điên ?”

Nói đến đây, dừng một chút, đợi Trần Hạo Bân trả lời tiếp tục: “Vì bổn Vương giải bùa, phản phệ, não tổn thương nặng nên phát điên.

Chính vì điên, ăn lung tung, lộ bao nhiêu chuyện. Trong đó cả việc ông cấu kết với .

Mân hoàng giao cho bổn Vương bộ thư từ giữa ông và .

Ngươi xem, giữa ông và bổn Vương, chỉ là mối thù đơn giản thôi ?”

Ứng Thiên Thịnh mặc kệ ánh mắt như ăn thịt của Trần Hạo Bân, thong thả từng chuyện một.

“Muốn g.i.ế.c thì g.i.ế.c, c.h.é.m thì c.h.é.m, tùy ngươi.” 

Trần Hạo Bân xong, tỏ vẻ như heo c.h.ế.t sợ nước sôi.

“G.i.ế.c ông?”

Ứng Thiên Thịnh lạnh: “Thế thì đáng tiếc quá. Bổn Vương con gái ông phi ở trong cung, còn sinh hoàng t.ử. Ông nghĩ nàng sẽ trơ mắt ông c.h.ế.t ?”

Sao thể dễ dàng g.i.ế.c ông , ít nhất cũng ép Lưu Cầu nhả chút lợi ích.

Nếu cần, cũng ngại tiếp tục tiến quân, công phá thêm mấy thành trì của Lưu Cầu.

Trần Hạo Bân kết cục sẽ là như : “Ngươi thế nào?”

Ứng Thiên Thịnh từ tốn đáp: “Ông giao chứng cứ việc cấu kết với hai hoàng của bổn Vương, bổn Vương thể cân nhắc dừng cuộc chiến ở đây. Nếu , bổn Vương ngại đ.á.n.h chiếm thêm vài tòa thành của Lưu Cầu, mà ông chính là ngòi nổ.”

Trần Hạo Bân xong, trái thở phào.

Ông đối đầu với Ứng Thiên Thịnh ở biên quan bốn năm, đơn giản.

Những chứng cứ ông cất giữ cẩn thận là để phòng ngày hôm nay.

“Nếu giao , ngươi đảm bảo sẽ tiếp tục công thành?” 

Nếu Ứng Thiên Thịnh dã tâm, với thực lực và đội quân dã thú trong tay, chừng thể nuốt trọn cả Lưu Cầu quốc.

Nếu hôm nay ông ngăn , ông sẽ trở thành tội nhân thiên cổ của Lưu Cầu.

“Đương nhiên. Từ đến nay bổn Vương luôn hành sự quang minh lạc, như ông, mấy chục tuổi mà vẫn là tiểu nhân.” 

Thực tế, Ứng Thiên Thịnh cũng ý định đ.á.n.h chiếm Lưu Cầu.

Tư Lương đang gặp đại nạn, lũ lụt giải quyết, lương thảo thiếu hụt, nhất định nhanh ch.óng kết thúc chiến sự để về kinh.

“Được, tin ngươi một .” 

Trần Hạo Bân : “Ta chôn nó gốc cây quế phòng .”

 

Loading...