Đùa Nhau À? Ái Phi Của Bổn Vương Vẽ Gì Được Nấy - Chương 184

Cập nhật lúc: 2026-04-01 14:10:09
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mân hoàng ăn xong vẫn còn thèm thuồng, nhưng lúc ngài bắt đầu cảm thấy thể còn nặng nề như nữa.

Một lúc , tinh thần ngài cũng hơn hẳn.

Mân hoàng lạnh nhạt lệnh: "Thúc tổ phụ, ngài về . Trẫm tự quyết định. Người , tiễn Luật Vương gia xuất cung."

Hai thị vệ bước , đưa Luật lão Vương gia ngoài.

Mân hoàng tiếp tục: "Lạc lão tướng quân, ngoài canh giữ, trẫm thần y tiếp tục khám bệnh cho trẫm."

Lạc lão tướng quân hiểu ý Mân hoàng.

Mèo Anh Đào

Ông canh cửa cẩn thận, để bất kỳ ai bước tẩm điện.

Mân hoàng cũng cho bộ cung nhân hầu hạ bên cạnh lui xuống.

Tô Hội đầy ẩn ý: "Mân hoàng bệ hạ, ngài tin tưởng chúng đến ?"

Mân hoàng bước xuống khỏi long sàng, tự khoác thêm một chiếc áo, lên ghế.

Chỉ trong thời gian ngắn như mà ngài thể xuống giường.

"Mời hai vị ."

Ứng Thiên Thịnh và Tô Hội xuống.

Mân hoàng khẽ : "Ngươi là Bắc Bình Vương của Tư Lương quốc, còn ngươi là Bắc Bình Vương phi, trẫm đoán sai chứ?"

Lúc ngài cảm nhận thể đang dần hồi phục.

Y thuật của vị Bắc Bình Vương phi quả thật cao minh, ông chỉ ăn một quả đào mà khỏe nhanh như .

Ứng Thiên Thịnh chắp tay: "Mân hoàng bệ hạ minh."

"Bắc Bình Vương, ngươi con trai trẫm đang ở Bàn phủ, chuyện thật ?" 

Khi nãy Ứng Thiên Thịnh ghé tai ngài để tin , cũng nhờ mà ngài đoán phận hai .

Hơn nữa, hai còn do Lạc lão tướng quân đưa cung, cho nên ngài càng tin chắc đoán đúng.

Ứng Thiên Thịnh đáp: "Thật, dung mạo giống bệ hạ đến chín phần."

"Ha ha, ! Đa tạ hai vị đích đưa con trai trẫm trở về. Bàn đại nhân trở về từ Tư Lương kể bộ sự việc với trẫm.

Trẫm vẫn luôn chờ mong các ngươi đến.

chuyện liên quan trọng đại, trẫm từng công bố ngoài. Dù vẫn trở về bên cạnh trẫm.

Các tông thấy thể trẫm ngày càng suy yếu, gần như ngày nào cũng cung khuyên trẫm sớm lập Thái t.ử.

Chuyện phiền hai vị, cả thể của trẫm cũng nhờ hai vị.

Hai vị giúp trẫm, cũng là giúp cả Mân Châu quốc.

Sau Mân Châu nguyện kết bang giao với Tư Lương, vĩnh viễn xâm phạm lẫn ." 

Mân hoàng trịnh trọng bày tỏ.

Tô Hội nhắc nhở: "Mân hoàng bệ hạ, ngài nên đó là của ."

Mân hoàng nghiêm túc : "Trẫm , cho nên hai nhà chúng chính là thích, vĩnh viễn đổi. Nếu mẫu của ngươi nguyện ý đến Mân Châu, trẫm thể nhận bà nghĩa tỷ, phong Đại Trưởng công chúa."

Ngài kẻ hãm hại, trong lúc tuyệt vọng nhất thấy một tia ánh sáng, thể khiến cuộc đời ngài và tương lai hoàng thất cơ hội xoay chuyển. Ngài sẵn lòng đồng ý với điều kiện.

Chưa kịp gặp con trai, Tô Hội còn bắt đầu chữa trị, ngài dứt khoát hứa hẹn như .

Ứng Thiên Thịnh và Tô Hội xong, đều hài lòng gật đầu.

"Mân hoàng bệ hạ hào sảng. Nếu , chúng hãy mau ch.óng chữa khỏi bệnh, nếu kinh thành sẽ còn rối ren lắm." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/dua-nhau-a-ai-phi-cua-bon-vuong-ve-gi-duoc-nay/chuong-184.html.]

Tô Hội nhận Mân hoàng là sát phạt quyết đoán, hẳn ngài thể bảo vệ huyết mạch duy nhất của .

Nàng chỉ thể giúp Mân hoàng giải bùa, còn vấn đề s.i.n.h d.ụ.c thì nàng cách.

Trừ phi ngài ăn trái cây nàng vẽ trong lâu dài, nhưng điều đó là chuyện thể.

Ứng Thiên Thịnh đề nghị: "Mân hoàng bệ hạ, nhất nên âm thầm xuất cung, chúng cùng đến Bàn phủ."

Hắn nghĩ đến cách chữa trị đặc biệt của thê t.ử, việc tuyệt đối thể tiến hành trong hoàng cung.

Ở đây quá nhiều tai mắt.

Nếu họ đến Bàn phủ, thứ tiến hành trong mật thất, chỉ cần Mân hoàng , thì sẽ ai bí mật của Hội Hội.

Mân hoàng gật đầu tán thành: "Được, tối nay trẫm sẽ lặng lẽ xuất cung. Trẫm thanh lọc hoàng cung vài , nhưng cũng dám chắc còn sót bao nhiêu tai mắt của các tông ."

Hai cáo từ rời .

Lạc lão tướng quân lặng lẽ đưa hai trở về Bàn phủ.

Còn Luật lão Vương gia trở về Vương phủ, nghĩ đến việc Tô Hội khám bệnh cho hoàng đế bằng một quả đào, liền thấy vô cùng hoang đường.

Ông để buồn tâm, trái còn coi chuyện như trò để báo cho các tông khác.

Mấy vị tông tuy đang cạnh tranh lẫn , nhưng hẹn mà cùng hướng mũi nhọn về phía hoàng đế.

Đêm xuống, Mân hoàng mặc trang phục thái giám, lặng lẽ tiến Bàn phủ từ cửa , bên cạnh chỉ một thị vệ.

Trong cung hiện giờ còn phi tần nào, nên ngài cải trang xuất cung cũng dễ dàng hơn.

"Bệ hạ, cuối cùng cũng đến !" 

Bàn Cổ Lạp kích động đón ngài thư phòng.

Mân hoàng áy náy : "Đại cữu, để lo lắng ."

Mẫu của Mân hoàng chính là của Bàn Cổ Lạp.

Nếu Mân hoàng xảy chuyện, thì Bàn gia cũng khó mà yên .

"Bệ hạ, đứa trẻ ." 

Bàn Cổ Lạp đẩy Mạc Cảnh Huy tới mặt Mân hoàng.

Mạc Cảnh Huy Tô Hội một cái, mới ngẩng đầu Mân hoàng.

Nam nhân thật sự giống .

Đó là cảm nhận đầu tiên của Mạc Cảnh Huy.

Mân hoàng chăm chú đứa trẻ mặt, hai mắt càng lúc càng sáng.

Mày mắt, sống mũi, khuôn mặt, vầng trán… thật sự quá giống.

"Con , trẫm là phụ hoàng của con." 

Mân hoàng đứa trẻ cao đến n.g.ự.c , mi ươn ướt.

Không cần bất kỳ chứng cứ nào, chỉ dung mạo của đứa trẻ cùng với cảm giác huyết thống gắn bó dâng lên trong lòng khi thấy , ngài khẳng định đây chính là con trai của .

Mân hoàng ôm Mạc Cảnh Huy lòng.

Đây là đứa con duy nhất của ngài.

"Tốt qua, trời diệt hoàng thất Mân thị ." 

Mân hoàng kích động thôi, nước mắt rơi xuống đầu đứa trẻ.

 

Loading...